Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 6-2: Phát sốt (2)



Anh giơ tay chuyên chú giúp cô chỉnh lại mũ bảo hiểm, khi Thẩm Tấn ngước mắt lên, quai hàm lạnh lùng, đôi môi gợi cảm, sống mũi cao thẳng, đôi mắt đen láy như mực… Khuôn mặt dưới mũ bảo hiểm đen quá đẹp trai. Thẩm Tầm nhớ khi còn nhỏ xem phim Hồng Kông, nam chính xã hội đen nguy hiểm dựa vào mô tô cười xấu xa, nữ chính cho dù băng qua trăm sông ngàn núi cũng đi theo anh. Người trước mặt tôi không phải là xã hội đen, là ông trùm nhỉ, ồ không, là ông trùm xã hội đen đi, càng muốn mạng hơn.

Khi cô đang lạc vào cõi thần tiên, trên đầu vang hai tiếng gõ, đánh tan mộng tưởng hão huyền của cô.

“Sao lại ngẩn người?” Trình Lập rút tay không gõ mũ bảo hiểm của cô nữa, mặt không chút cảm xúc liếc cô một cái rồi bước lên xe.

“Ồ.” Thẩm Tầm thận trọng lên xe, lại không biết đặt tay ở đâu, do dự một chút, vẫn là chống phía sau.

Trình Lập khởi động xe, nhưng không lái xe về phía trước, anh giơ tay chỉ eo mình.

Thẩm Tầm sửng sốt một chút, ý của anh là muốn cô ôm mình?

Thấy cô hồi lâu không nhúc nhích, Trình Lập nắm lấy tay cô đặt lên eo mình.

Chiếc xe đột nhiên lao về phía trước, trọng tâm của Thẩm Tầm không ổn định, tay kia vô thức nắm lấy áo khoác của anh.

Lái xe ra khỏi cổng, tốc độ xe ngày càng nhanh, gió thoảng qua. Đây là lần đầu tiên Thẩm Tầm ngồi xe mô tô, cảm thấy hơi lo lắng và phấn khích. Điều khiến tim cô đập nhanh hơn chính là bờ vai rộng lớn trước mắt, vững chãi như núi, bao bọc lấy cô. Cô không biết anh định đưa mình đi đâu, đường xa bao nhiêu, cô chỉ tay không đi theo anh ra ngoài. Tuy nhiên, trong lòng cô không hề có chút sợ hãi nào.

Xe dừng đèn đỏ, hàng quán ven đường hát bài ca cũ – Đường phố tấp nập, chỉ mình em cô đơn. Là tình yêu mê muội, lại khiến lòng em tham lam.

Đèn xanh vừa chuyển, tiếng hát kia vẫn lan trong gió, triền miên không dứt —”Muốn yêu anh là ý nghĩ không thể kìm nén, muốn chiếm trọn cả vui buồn đau khổ của anh. Anh đã tóm gọn em nhưng lại chẳng thuộc về, muốn em suy đoán anh nghĩ gì, muốn yêu anh là áp lực không thể giải tỏa, xin anh đừng chọn cách né tránh…”

Bàn tay đang nắm lấy áo của Trình Lập chậm rãi buông ra, chậm rãi di chuyển về phía trước, cuối cùng vòng qua trước mặt anh, giống như một vòng khóa, gắt gao ôm lấy eo anh.

Anh mắt nhìn phía trước, giống như không phát hiện ra nhưng tốc độ xe lại nhanh hơn một chút.

Hành khách đang ngủ gật trên xe bị tiếng xe máy đánh thức, ngẩng đầu lên thì thấy một đôi trai xinh gái đẹp vụt qua nhanh như chớp, tiếng động làm người tỉnh mộng như hình ảnh vụt qua lại quá đẹp.

Chiếc xe máy dừng lại trước một quán bar tên là Butterfly.

Cửa mở một nửa, Trình Lập cởi mũ bảo hiểm và dẫn Thẩm Tầm vào trong. Quán bar buổi sáng còn chưa được dọn dẹp để kinh doanh tràn ngập mùi khó chịu, mùi thuốc lá và rượu từ đêm hôm trước, và mùi hơi thở pha trộn nhau.

Trong đại sảnh có một người nằm xiêu vẹo trên sô pha, Trình Lập đá vào chân người đó: “Kiều Mẫn đâu?”

Đối phương mơ màng mở mắt, chỉ vào trong một cách buồn ngủ.

Trong hành lang bên ngoài hộp đêm, ánh sáng xanh lờ mờ, có một cô gái đang ngồi dựa vào tường, vùi mặt vào trong cánh tay.

Trình Lập đi tới, quỳ xuống nâng mặt cô lên: “Kiều Mẫn.”

Thẩm Tầm nhìn thấy một khuôn mặt trẻ tuổi với lớp trang điểm loang lổ, có lẽ là do khóc, đường kẻ mắt màu đen kiểu gothic để lại hai vết đen trên má.

“Trình Lập,” cô gái nhìn thấy anh, đôi mắt đờ đẫn trở nên tập trung, gọi thẳng tên anh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, “Em chưa chạm vào, tên đó bảo em hút, em không có chạm vào….”

Trình Lập trầm mặt đứng dậy, đẩy cánh cửa hộp bên cạnh ra.

Trên ghế sofa bên trong, một nam thanh niên đang nằm ngủ say.

Trình Lập nhặt xô nước đá trên bàn cà phê, đổ lên đầu người nọ.

Sau một tiếng kêu thảm thiết, người đàn ông bị nước băng tan đánh thức đứng dậy, lau mặt, hô: “Ai nha!”

Nhìn rõ người trước mặt, hắn cười lạnh một tiếng: “Trình đội, sao anh lại tới đây?”

“Trần Phong, anh đang ép Kiều Mẫn chạm vào m* t** à?” Trình Lập lạnh lùng nói.

“Tôi không có, không có.” Trần Phong liên tục phủ nhận, “Tôi chỉ bảo cô ấy uống vài ly với tôi thôi.”

“Tái nghiện, hả?” Trình Lập liếc nhìn đống hỗn độn trên bàn cà phê, “Không phải anh đã hứa với tôi là không đụng vào thứ này nữa sao?”

“Gã lần trước bán đồ cho anh đã đi vào một năm trước. Nói tôi biết đi, ai đã bán cho anh?” Trình Lập gõ bàn cà phê.

“Đúng là tái nghiện, không sai.” Trần Phong lo lắng nuốt nước miếng, “Nhưng tất cả đều là… trước đây.”

“Đừng nói nhảm với tôi, anh còn đồ cất trữ à, hay là anh có tiền của phi nghĩa có thể cất đồ lâu như vậy?”

“Thật mà, tôi vẫn giấu trong cái túi này, chỉ vậy thôi.” Trần Phong mở khóa kéo của một chiếc túi xách hàng hiệu nổi tiếng, ân cần đưa nó cho Trình Lập.

“Kiểu dáng của chiếc túi này không phải là của một năm trước, mà là bộ sưu tập năm nay mới ra mắt,” Thẩm Tầm đang đứng ở một bên đột nhiên cắt ngang, “Túi giả còn ra muộn hơn.”

Khi Trình Lập nghe thấy, đôi mắt anh như dao nhỏ cào vào mặt Trần Phong.

“Trình đội, bên cạnh anh có người đẹp từ khi nào vậy?” Trần Phong gượng cười, pha trò.

Trình Lập phớt lờ gã, nhưng Thẩm Tầm đã cầm điện thoại và chụp một bức ảnh.

“Người đẹp, cô làm gì vậy?” Trần Phong cả kinh.

“Đăng Weibo, đăng bộ dạng bán khỏa thân của anh lên mạng, làm cảnh giới cho giới trẻ.” Thẩm Tầm cười nói, “Yo, mẫu qu@n lót của anh khá hài hước đấy, Iron Man.”

“Này, cô đang xâm phạm quyền riêng tư cá nhân đấy.” Sắc mặt Trần Phong thay đổi, gã quay đầu nhìn Trình Lập, “Trình đội, cô ấy là ai?”

“Phóng viên, chút phiền toái” Trình Lập bình tĩnh nói.

“Quyền riêng tư?” Thẩm Tầm vui vẻ cười nói: “Anh suy nghĩ nhiều rồi, tôi là loại phóng viên chuyên dựa vào tin nóng để thu hút sự chú ý.”

Thấy cô cúi đầu gõ gõ, giống như thật sự muốn đăng Weibo, Trần Phong lập tức nóng nảy: “Trình đội, để tôi giải thích, anh bảo cô ấy đừng đăng lung tung nữa, quay đầu ông già nhà tôi đánh chết tôi mất.”

“Anh có động tay động chân với Kiều Mẫn không?” Trình Lập giống như không nghe thấy, tiếp tục đề tài tiếp theo.

“Tôi một ngón tay cũng không đụng vào cô ta!” Trần Phong sốt ruột, chỉ chỉ vết máu trên cổ, “Anh xem, chỗ này tôi còn bị cô ta cào một cái, Trình đội, anh bảo cô ấy đừng đăng nữa!”

“Ghi tên người bán và thông tin liên lạc.” Trình Lập đưa điện thoại di động của mình.

Trần Phong cúi đầu, vội vàng gõ gõ, vừa trả điện thoại cho anh, vừa yêu cầu: “Trình đội, bảo cô ấy xóa ảnh của tôi đi.”

Trình Lập nhìn Thẩm Tầm, người kia đã giao điện thoại cho anh. Anh lật đến tấm ảnh cuối cùng trong album, mắt dán chặt vào.

Bức ảnh đó không phải của Trần Phong, Trần Phong trong ảnh chụp chỉ để lộ một nửa cánh tay, thứ chiếm giữ màn hình là sườn mặt của anh.

Anh liếc nhìn Thẩm Tầm đang nhìn mình với đôi mắt trong veo đang mỉm cười.

Anh cúi đầu nhấn nút xóa.

“Đã xóa.” Anh nói với Trần Phong.

Ở lối vào quán bar, Thẩm Tầm đang dựa vào xe máy, nhìn Trình Lập và Kiều Mẫn nói chuyện.

“Không phải tôi đã nói với cô là đừng tới những nơi như thế này nữa sao?” Trình Lập nhíu mày nhìn lớp trang điểm và trang phục phong cách punk của cô, “Nhìn xem cô biến mình thành cái quỷ gì vậy.”

“Em muốn kiếm nhiều tiền hơn,” Kiều Mẫn trả lời, nhìn Thẩm Tầm, “Cô ấy là ai? Bạn gái?”

“Đúng,” Trình Lập còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Tầm đã cười đáp: “Tôi tên là Thẩm Tầm, rất vui được gặp cô.”

Cô đưa tay về phía Kiều Mẫn, Kiều Mẫn đáp lại cho có lệ.

“Anh không nhắc chuyện mình có bạn gái,” cô nói bằng giọng điệu có chút khó xử, “Anh trước chẳng nói không có ý định yêu đương mà.”

“Chúng tôi quen nhau chưa lâu,” Thẩm Tầm lại trả lời, “Tôi là phóng viên, vừa lúc tới đây để làm phóng sự.”

“Cô từ đâu đến?” Kiều Mẫn hỏi cô.

“Bắc Kinh.”

“Ồ, cũng giống anh,” cô nhìn Trình Lập, “đều từ các thành phố lớn.”

“Cô cũng có thể đi mà, ” Thẩm Tầm trả lời, “Rất nhiều người trẻ tuổi đều đến Bắc Kinh kiếm sống, chỉ cần “nhất nghệ tinh nhất thân vinh, đến đâu cũng không ngại.”

Nghe vậy, Trình Lập nhìn cô với đôi mắt sâu thẳm.

“Thật sao?” Kiều Mẫn giống như có chút tò mò.

“Ừm,” Thẩm Tầm cười với cô, sau đó quay đầu nhìn Trình Lập, “Anh đưa cô ấy về nhà trước đi, em ở quán trà nhỏ đối diện chờ anh.”

Trình Lập gật đầu.

Khi anh trở lại sau khi tiễn Kiều Mẫn đi, đã nửa giờ sau.

Trước quán trà nhỏ không còn chỗ trống, anh đậu xe đối diện, lúc chờ sang đường, nhìn thấy Thẩm Tấn ngồi trước cửa sổ, cúi đầu viết gì đó.

Trong chiếc bình nhỏ bên cạnh có một bông hoa hồng nhạt, nhưng so ra, người còn kiều diễm hơn hoa. Trên phố người qua lại, nhưng cô là bức tranh mỹ nhân yên tĩnh. Ánh mặt trời chiếu vào trên vai cô, quang ảnh chập chờn, khi cô hơi ngẩng đầu, giữa mi mắt có một tia sáng rơi xuống.

Rồi cô nhìn thấy anh.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới dường như đứng yên. Cô chỉ chăm chú nhìn anh, xuyên qua tiếng ồn ào của con phố. Anh chợt có chút do dự, có nên cất bước không. Nếu anh không tiến tới, nếu cô không nhìn thấy anh, nếu cô chưa từng đến Cảnh Thanh, nếu nếu, quá nhiều khả năng mà đoán không được, nghĩ không ra.

Điện thoại trong túi bắt đầu rung lên, anh cần lên, vừa lúc cô cũng cầm áp vào tai.

“Trình đội, anh tới đây hay tôi qua đó?” Giọng nói mềm mại của cô vang lên bên tai, giống như gió đêm mùa hạ, sảng khoái dễ chịu.

Anh im lặng một lúc rồi trả lời: “Tôi chỉ có thể dừng ở đây.”

Đa tình là anh, vô tình cũng là anh, một lời hai nghĩa.

“Được, vừa rồi tôi hỏi quán trà mượn giấy bút để viết một số ghi chú, thời gian năm phút, anh có thể đợi được không?” Cô hỏi.

“Ừ.” Anh đáp, thấy cô cúp điện thoại.

Kết quả là Trình Lập đã đợi hai mươi phút. Nếu không phải lúc nào anh cũng nhìn thấy cô viết vẽ, anh suýt chút nữa đã nghi ngờ cô cố ý để anh chờ.

Hút xong điếu thuốc thứ hai, cô từ phía đối diện đi tới, bước chân nhanh nhẹn, ánh mắt đều nhìn về phía anh nên không nhìn thấy chiếc xe điện đang lao về phía mình.

Trình Lập tiến lên một bước, vội vàng kéo cô lại, cô đâm vào cánh tay anh, còn chạm vào vết thương trên cánh tay, cơn đau đột ngột bùng nổ khiến anh cắn chặt răng.

“Xin lỗi,” Thẩm Tầm lấy lại bình tĩnh, chú ý tới tình trạng kỳ lạ của anh, vội vàng kiểm tra vết thương, “Không sao chứ? Chúng ta đi bệnh viện đi.”

“Không cần.” Trình Lập từ chối.

“Anh đổ mồ hôi lạnh rồi.” Thẩm Tầm giơ tay ấn trán anh, “Nóng quá, anh phát sốt thật rồi, nếu anh không đi bệnh viện, tôi sẽ gọi ngay cục trưởng Lưu.”

Cô biết anh sợ nhất là bị Lưu Chính Minh mắng. Quả nhiên anh nhíu mày: “Được rồi, tôi đi.”

“Đừng lái xe nữa, chúng ta bắt taxi đi.” Thẩm Tầm chỉ một chiếc taxi chạy qua.

Trình Lập liếc nhìn cô một cái, lên xe máy, hàm dưới hơi động: “Có đi không?”

Dưới chiếc mũ bảo hiểm là một khuôn mặt cương nghị, nhưng trong ánh mắt nhìn cô lại lộ ra một tia bất lực. Giờ khắc này, Thẩm Tầm cảm thấy trái tim của mình bị vẻ mặt của anh đánh trúng, tràn đầy chua xót tràn. Cô cúi đầu, không nhịn được cười, lên xe, lần này vòng tay qua eo anh, động tác làm một lượt, đặc biệt thành thạo.

Trong phòng bệnh nhân ngoại trú, bác sĩ tóc hoa râm liếc Trình Lập một cái, khẽ hừ một tiếng: “Chàng trai trẻ, cho rằng mình rất mạnh mẽ đúng không, muốn làm hảo hán trước mặt bạn gái à? Miệng vết thương đã có dấu hiệu nhiễm trùng, nhiệt độ cơ thể là 39,6 ° C. Ngoan ngoãn đi truyền nước cho tôi.”

Thấy Trình Lập không nói gì, ông tiếp tục lắc đầu: “Tôi từng có một bệnh nhân nam, cũng không để ý bản thân phát sốt, sau đó… haizz”

“Sau đó xảy ra chuyện gì?” Thẩm Tầm hỏi.

“Vợ cậu ta trở thành góa phụ, còn chưa tới 30 tuổi.” Ông thở dài nhìn Thẩm Tầm, “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”

Thẩm Tầm giật mình: “26 tuổi.”

“Còn trẻ như vậy,” bác sĩ ngẩng đầu nhìn Trình Lập, “Không yêu bản thân thì cũng phải yêu cô ấy, phải không?”

Trình Lập nghiêm mặt nhận đơn thuốc: “Cám ơn.”

Nói xong kéo Thẩm Tầm đi ra ngoài.

Ngồi trong phòng truyền dịch, Thẩm Tầm nhìn người đàn ông đối diện, nhớ lại lời bác sĩ vừa nói, khóe miệng không kìm được nở nụ cười.

“Cô Thẩm này, tôi cảm thấy cô còn giống người bệnh hơn đấy.” Trình Lập trầm giọng nhìn cô.

Thẩm Tầm không nói nên lời. Người đàn ông này, miệng bị hun thành như vậy còn vẫn độc vậy.

“Anh có muốn uống chút nước không?” Cô hỏi.

Trình Lập gật đầu, chống đỡ đến bây giờ anh cũng thực sự không cảm thấy thoải mái. Vết thương nhói lên từng hồi, nhiệt độ trên người không thể chịu nổi.

Bảy, tám phút sau, Thẩm Tầm trở lại, một tay cầm cốc giấy, tay kia cầm mấy túi sữa bò.

“Uống đi,” cô đưa cốc nước cho anh, đặt túi sữa lên trán anh, “Không có túi đá, tôi mua sữa đông lạnh trong siêu thị, như này có tốt hơn không?”

“À, cám ơn.” Trình Lập khàn giọng nói.

Gần như vậy, anh có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên cơ thể cô, anh không thể biết đó là mùi hương cỏ nào, nhưng mùi thơm đến mức khiến người ta muốn ngủ.

Lúc mở mắt ra, chai truyền dịch đã hơn nửa. Cô vẫn đứng bên cạnh, chườm lạnh cho anh. Trên chiếc ghế bên có năm bịch sữa đã từng đắp qua. Anh còn nhìn thấy bàn tay còn lại của cô buông thõng bên người, những ngón tay đỏ ửng, chắc là bị đông cứng.

“Không sao đâu.” Anh vừa nói xong liền phát hiện giọng nói của mình khàn khàn khó chịu, “Cô nghỉ một lát đi.”

“Anh tỉnh rồi sao? Anh ngủ sâu như vậy, tôi ra ngoài mua thêm mấy bịch sữa anh vẫn chưa tỉnh.” Cô lo lắng nhìn anh, “Làm sao, anh đỡ hơn chưa?”

Anh bắt lấy tay cô đang cầm bịch sữa kéo xuống.

“Không cần,” anh nhẹ nhàng nói, “tay cô lạnh quá.”

“À.” Thẩm Tầm đáp.

Tay anh nóng ran, túi sữa lạnh ngắt, lòng cô bấn loạn.

Cô cử động ngón tay, sau đó anh như ý thức được điều gì, buông tay ra. Một lúc sau, độ ấm của anh biến mất, ngực cô đột nhiên trống rỗng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 6-1: Phát sốt (1)



Một bữa trưa, tẻ nhạt vô vị.

Thẩm Tầm đặt dao nĩa xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời vốn trong xanh nhưng trong nháy mắt, mây đen nổi lên, theo gió mà đến.

Cô nhìn Hứa Trạch Ninh đang ngồi đối diện, sắc mặt anh âm u, tự hỏi có phải cuộc gặp qua điện thoại không thoải mái hay không.

“Công việc có vấn đề gì sao?” Cô vì lễ phép mà quan tâm hỏi.

“Sao, mong anh quay về sớm hơn chút à?” Anh dùng khăn ăn lau khóe miệng, giọng điệu có chút giễu cợt.

Thẩm Tấn không thèm nói chuyện với anh nữa.

Khi cô đi đến bãi đậu xe ngoài trời, chưa kịp chạm vào tay cầm, Hứa Trạch Ninh đã ấn cửa xe, đè cô dưới thân, đôi mắt anh rực lửa, không thể chịu đựng được nữa.

“Anh làm gì vậy?” Cô mở to mắt ra sức vùng vẫy.

“Anh làm gì à?” Khóe mắt anh thoáng thấy cách đó không xa bóng một người đàn ông, lửa giận càng thêm mãnh liệt, “Tầm Tầm, anh kiên nhẫn chờ em lớn lên, quan tâm em. Kết quả nhận lại được cái gì? Em da mặt dày cho không tên đàn ông khác? Nếu em coi bản thân mình tùy tiện như vậy, anh cần gì phải khách khí?”

Theo ánh mắt của anh, Thẩm Tầm quay đầu lại, thấy Trình Lập dựa vào xe hút thuốc.

Đằng sau bóng dáng cao lớn là bầu trời đầy mây nặng trĩu, và đôi mắt anh bình tĩnh như những vì sao lạnh lùng, như thể việc cô vướng vào Hứa Trạch Ninh chỉ là một vở kịch của người qua đường đối với anh, tình cờ sống động, xem qua quên ngay.

Phải, anh nói rồi, anh không có trái tim. Hắn từ lâu đã tu luyện thành thân thể kim cương không hủy, cho dù đi qua cả bụi qua cũng không dính vào một chiếc lá.

Dưới cơn khó thở, cô cong khóe miệng cười khẽ, đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ rạng ngời.

“Hứa Trạch Ninh, anh khó chịu cái gì? Anh khó chịu cô gái nhỏ trước kia luôn ngoan ngoãn đi theo anh, bây giờ cô ấy có gai, dắt tay cũng đâm phải anh à? Anh khó chịu vì anh đã ở bên cô ấy lúc cô ấy bất lực nhất, nhưng cô ấy không biết đáp lại sao? Nếu anh muốn so đo ân tình này, không thành vấn đề, em đây sẽ cùng anh về khách sạn, đêm xuân ngắn ngủi, chúng ta phải quý trọng thời gian vàng ngọc. Đến lúc đó, anh muốn em phối hợp như nào cũng được, thích gọi anh Ninh hay là Trạch Ninh, tùy anh.”

Vừa nói vừa cười, cô đưa mắt nháy mắt với người đàn ông cách đó không xa, có chút căm hận lại có chút tàn nhẫn.

Trên đời ai chẳng vậy, thứ càng không có được lại càng muốn, nhưng thứ đạt được lại dễ dàng lãng phí.

Nhìn thấy chiếc xe lái đi mang theo một một đôi nam điên cuồng nữ ai oán, Trình Lập nhìn đi chỗ khác, hít một hơi thật sâu điếu thuốc.

Nhưng trong đầu anh không tự chủ được lại hiện lên: “đêm xuân ngắn ngủi, chúng ta quý trọng thời gian vàng ngọc đi, đến lúc đó anh muốn em phối hợp như nào cũng được… Lúc cúi đầu xuống, phảng phất hình ảnh kia như ở ngay trước mặt, cô gọi nhẹ nhàng, quyến rũ đến tận xương tủy, anh Ninh, anh Ninh.

Anh bóp mạnh điếu thuốc, chặt đứt suy nghĩ của mình.

Liên quan gì tới anh.

Hứa Trạch Ninh đen mặt suốt chặng đường.

Vừa vào phòng, người kia liền đi theo, xoay người đè cô vào cửa: “Em nghĩ anh không biết mấy lời kia em định nói cho ai nghe sao? Nếu em muốn diễn nguyên vở kịch này, anh cũng không nhân từ nương tay đâu.”

“Sao, chẳng lẽ em cho rằng Trình đội của em một đường đuổi theo đến đây sao?” Khóe miệng của anh hiện lên một tia cười lạnh, “Đáng tiếc, hắn giống như cũng không thèm để ý.”

“Ai nói em đang diễn, em đang rất nghiêm túc.” Thẩm Tầm đau đớn và nhìn thẳng vào mắt anh, “Lần đầu tiên dùng dao cắt cổ tay mình, Thẩm Tấn Sinh cũng nói em đang diễn.”

Một hình ảnh đẫm máu của quá khứ hiện lên trong đầu, sự nhiệt tình của Hứa Trạch Ninh biến mất, anh chậm rãi buông tay ra, trong mắt hiện lên sự bất lực: “Ông ấy là cha em.”

“Ông ta ngoại trừ cho em một hạt giống một cái họ, liên quan gì đến em.” Thẩm Tầm bình tĩnh nói.

“Không phải như em nghĩ đâu, ông ấy giờ tuổi cũng lớn…”

“Nếu như anh cầu tình thay ông ấy, đừng trách em trở mặt.”

“Chúng ta cứ làm bạn tốt cũng được.” Rốt cuộc Hứa Trạch Ninh biết không lay chuyển được cô, day day trán, bất đắc dĩ thở dài: “Tầm Tầm, chắc kiếp trước anh nợ em.”

“Em muốn chọc tức anh, chọc anh lúc mất lý trí làm tổn thương em, để cho em nhân cơ hội một đao chặt đứt đoạn tuyệt quan hệ đúng không?” Anh lùi lại, trở lại bộ dáng công tử lễ độ, ” Anh sẽ không mắc mưu đâu, anh chờ đợi em đã nhiều năm như vậy, sao để ý thêm chút thời gian chứ?”

“Em mệt rồi, có thể ở một mình không?” Thẩm Tầm nhẹ giọng nói.

“Tầm Tầm, từ khi em 15 tuổi, mọi việc em làm đều chỉ vì tìm kiếm k1ch thích mới, vị Trình đội kia, đối với em mà nói có phải cũng như vậy không?”

Trước khi ra ngoài, Hứa Trạch Ninh đã vứt lại câu nói này.

Tám giờ tối, trời lại bắt đầu mưa, tiếng động đập vào nóc xe. Trong xe đã mờ khói, Trình Lập nhấn nửa dưới cửa sổ, khói xanh thoát ra, mưa lạnh làm ướt cánh tay anh.

“Anh Ba?” Giang Bắc liếc nhìn tòa nhà nhỏ bên cạnh, thấp giọng gọi hắn.

Đôi mắt đen trầm xuống, Trình Lập phun ra một chữ: “Đi.”

Trong lúc nhất thời, trong khách sạn bốn tầng vang lên những âm thanh hỗn tạp của tiếng la hét, chửi bới, va chạm.

Sau vài tiếng kính vỡ, ai đó đã nhảy từ tầng hai xuống. Trình Lập đẩy cửa xe và đuổi theo gã.

Trong một con hẻm tối, tên đàn ông chỉ mặc một chiếc quần đùi, c ởi trần dừng lại cách Trình Lập 10m và đột ngột quay người lại.

Trình Lập cũng dừng lại, nhìn con dao trong tay, lạnh nhạt nói: “Ông chủ Tiết, tôi khuyên ông đừng làm trò ngớ ngẩn.”

“Trình đội, thả cho tao một đường đi, thứ này chỉ là vật trang trí, nhưng nếu mày nhất định phải phân cao thấp, tao cũng không khách khí.” Giọng nói của chủ khách sạn Triều Dương Tiết Thanh lộ ra vài phần tàn nhẫn.

Trình Lập bất động nhìn gã chằm chằm: “Được, mày thử xem.”

Không biết là bởi vì trong ngõ nhỏ gió lạnh, hay là Trình Lập trong đêm ánh mắt bình tĩnh, Tiết Thanh co rúm lại.

“Tránh ra.” Gã nghiến răng đe dọa lần nữa.

Trình Lập sờ túi rồi liếc gã: “Lạnh không? Muốn hút thuốc không?”

“Sếp, chạy mau!” Một tiếng hét lớn truyền đến, Trình Lập phía sau có một ánh lạnh lóe lên truyền đến. Gần như cùng lúc đó, Tiết Thanh cầm con dao trên tay lao về phía anh.

5 phút sau.

Giang Bắc mồ hôi nhễ nhại chạy tới, liếc nhìn hai người trên mặt đất, lại nhìn cánh tay phải đang chảy máu của Trình Lập: “Anh Ba, có nghiêm trọng không?”

“Không sao, không sâu.” Trình Lập dùng tay trái che vết thương, vẻ mặt bình tĩnh, “Đem bọn họ đi.”

Sáng hôm sau, khi Thẩm Tầm đến văn phòng của cục, chỉ thấy mình Trương Tử Ninh.

“Sao chỉ có mình cậu?” Cô nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh, “Hôm qua ngủ không ngon?”

“Tối hôm qua tôi hành động bên ngoài, phát hiện 21 gam m a túy và 140 gam th uốc lắc,” Trương Tử Ninh nhíu mày, “Bên Trình đội còn chưa nghỉ ngơi nhiều, bọn họ đang ở trong phòng thẩm vấn, đoán chừng có thể moi được vài thứ.”

“Tay cậu làm sao vậy? Bị thương?” Thẩm Tầm nhìn thấy trên mu bàn tay giơ lên ​​của cậu có vết xước cùng vết bầm tím.

“Này, chuyện nhỏ với tôi thôi,” Trương Tử Ninh giơ tay ra hiệu, “Người bị thương là Trình đội, bên kia cầm một con dao gọt dưa hấu dài như vậy, em vừa thấy đã có chút sợ hãi.”

Thẩm Tầm trong lòng thắt lại: “Anh ta bị nghiêm trọng không?”

“Em nói nên nghỉ ngơi một chút, nhưng anh ấy cũng không để tâm,” Trương Tử Ninh lắc đầu, “Ôi, anh ấy lúc nào cũng như vậy, không ai nói được…”

Cậu còn chưa nói xong, Thẩm Tầm đã đi ra khỏi cửa.

Thẩm Tầm lặng lẽ bước vào phòng thẩm vấn, đặt một cốc trà sữa lên bàn, lấy một cuốn sổ và ngồi trong góc chăm chú lắng nghe.

“Đồ để cho các người kiểm tra hết rồi, mày còn muốn gì nữa?” Tiết Thanh đỏ mắt, bị dày vò cả đêm, tâm tình đã bắt đầu cáu kỉnh, “Đàn bà của tao còn không bám dính như mày, Trình đội này, mày có đam mê đặc thù nhỉ? Thích tao à?”

“Giữ miệng sạch sẽ đi.” Giang Bắc lạnh lùng nhắc nhở.

Trình Lập không vội nói, cầm chiếc cốc bên cạnh nhấp một ngụm trà, mùi thơm đặc trưng của trà bá tước được pha với sữa, nhấp một ngụm đã thấy ấm áp sảng khoái, lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Tử Ninh, kiểm tra kĩ khách sạn của ông chủ Tiết đi. Đừng sợ rắc rối, nếu làm loạn lên, ông chủ Tiết vừa lúc cải tạo, việc kinh doanh sẽ tốt hơn.” Anh nhếch khóe miệng, bình tĩnh nói.

“Vãi–…” Tiết Thanh mắng.

“Tiểu Mỹ, cũng viết câu này vào.” Trình Lập ra lệnh.

 Vương Tiểu Mỹ không thể nhịn được cười, làm mặt quỷ với Thẩm Tầm, người sau cũng cong khóe miệng.

Lúc này, điện thoại rung lên, Trình Lập nghe điện thoại: “Tử Ninh? Cậu lấy được bản thiết kế rồi đúng không… À, hiểu rồi.”

Sau khi cúp điện thoại, anh dùng ngón tay thon dài gõ bàn vài cái, như đang nghĩ đến điều gì, vẻ mặt vui vẻ.

Biểu cảm của Tiết Thanh ngày càng trở nên lo lắng.

“Ông chủ Tiết, bức tường trong phòng làm việc của ông dày hơn 30cm so với thời điểm khách sạn thi công. Tại sao nhỉ?” Trình Lập ngẩng đầu nhìn gã.  

Tiết Thanh sắc mặt đột nhiên thay đổi.

Trình Lập đứng dậy vỗ vai gã: “Ông chủ Tiết, xin thứ lỗi, tôi sẽ hoàn trả chi phí phá bỏ bức tường cho ông.”

Khi đến cửa, anh lại nhớ ra điều gì đó, quay lại bàn, bưng tách trà lên rồi lại đi ra ngoài.

Ngoài hành lang, gió hơi lạnh. Trình Lập tựa vào cột, quay đầu liếc người đi theo sau: “Trà rất ngon, cám ơn.”

“Whittard,” anh liếc nhìn nhãn túi trà, “một nhãn hiệu đã lâu tôi không uống, cô tự mang tới à?”

Thẩm Tầm gật đầu, nhìn cánh tay anh: “Có nặng lắm không?”

Máu vẫn rỉ ra từ chiếc băng trắng.

“Không sao.” Anh cúi đầu nhấp một ngụm trà.

“Cố như vậy làm gì?” Thẩm Tầm hỏi.

Khi đến gần, cô có thể nhìn thấy rõ ràng tia máu đỏ ngầu trong mắt anh.

“Không cố như vậy thì làm gì?” Anh hỏi ngược lại, “Thật ra cũng không phải cố, chỉ là làm bổn phận mà thôi.”

Anh nói nhẹ nhàng, nhưng cô nhìn thấy tia máu rõ trong mắt anh.

“Đưa cho tôi.” Thẩm Tầm cầm lấy chén trà đã uống xong, chạm vào ngón tay anh, cau mày nắm lấy cổ tay tay, “Anh nóng quá, phát sốt à?”

“Tôi không sao.” Thấy những ngón tay mảnh khảnh trắng nõn bắt lấy mình, Trình Lập lui về phía sau một bước, tránh tiếp xúc của cô.

“Đi bệnh viện.” Thẩm Tầm ra lệnh.

“Tôi còn nhiều chuyện cần xử lý.” Trình Lập cau mày cự tuyệt. Anh biết thân mình hơi nóng, nhưng không đến mức phải đến bệnh viện.

“Nếu vết thương bị nhiễm trùng thì sao?”

“Thân thể như nào tôi biết rõ nhất, đi trước.” Cô còn chưa kịp trả lời, anh đã xoay người sải bước đi về phía cầu thang.

Thẩm Tầm đuổi theo, nghe thấy anh nghe điện thoại: “Kiều Mẫn? Cậu nói… Cô ấy ở đâu? Tôi biết rồi.”

Hai người một cao một thấp vượt qua bồn hoa cùng hàng rào, một trốn một đuổi, nếu có ai nhìn từ xa sẽ cảm thấy cảnh tượng này có chút khôi hài.

Đến phía trước một chiếc mô tô, Trình Lập quay đầu nhìn người theo sau, bất đắc dĩ lắc đầu, đưa mũ bảo hiểm cho cô: “Đội vào đi.”

“Cái gì?” Thẩm Tầm không hiểu.

“Không muốn đi theo tôi à?” Anh muốn thở dài một hơi, “Vậy đội vào, lên xe đi.”

Thẩm Tầm cầm lấy mũ bảo hiểm, sau đó nghiêm túc nhìn chiếc mô tô: “Xe tuần tra của anh đâu?”

“Cho một đồng nghiệp bên điều tra kinh tế mượn làm xe cưới.” Trình Lập vừa đội mũ bảo hiểm vừa giải thích, “Yên tâm, tôi không làm ngã cô đâu.”

“Ý tôi không phải vậy.” Thẩm Tầm đội mũ bảo hiểm lên, trong lòng cảm thấy không thoải mái, ngẩng đầu liền thấy mặt mình kề sát, tim đập chậm lại một nhịp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 6-3: Phát sốt (3)



Cô thu dọn bao sữa đã qua sử dụng và ngồi xuống cạnh anh. Ánh mắt Trình Lập rơi vào đôi bàn tay đã phiếm hồng, đôi mắt đen nhánh hơi chìm xuống.

“Cô gái đó tên Kiều Mẫn… Chuyện là như nào?” Cô tìm chủ đề.

“Hai năm trước phá án thì quen,” Trình Lập trả lời. “Đến lục soát nhà của một kẻ buôn bán m a túy, thấy cô ấy trốn trong tủ mà không mặc quần áo. Cha dượng của cô ấy đã ép cô ấy bán thân để lấy m a túy. Lúc đó cô ấy mới 15 tuổi, hiện đã học xong trường kỹ thuật. Trần Phong là bạn trai của cô ấy, một tên lưu manh.”

“Cô ta thích anh.” Thẩm Tầm sắc bén nói.

“Chỉ là một cô nhóc mà thôi.” Trình Lập liếc nhìn cô.

“Lúc cô ta bất lực nhất là anh cứu, giờ cô ta ỷ lại và có tình cảm với anh là chuyện thường.” Thẩm Tầm nhướng mày.

“Cô vừa rồi là cố ý khiêu khích cô ấy?” Trình Lập hỏi.

“Ừm, tình yêu có thể khiến một cô gái bùng nổ năng lượng. Ghen tuông và khao khát trong lòng sẽ sinh ra ý chí chiến đấu.” Thẩm Tầm cười nói: “Nơi này đối với cô ấy quá quen thuộc, ngược lại sẽ trói buộc cô ấy. Có lẽ đổi sang một hoàn cảnh xa lạ, bắt đầu lại từ đầu, cô ấy sẽ có một cuộc sống mới”.

Trình Lập hơi giật mình, nhìn cô.

“Sao vậy?” Thẩm Tầm bắt gặp ánh mắt của anh.

Trình Lập nhìn đi chỗ khác: “Tôi sẽ hỏi xem có công việc nào thích hợp trong công ty dưới quyền của anh trai không.”

“Anh làm như thế là bố thí, sẽ chỉ khiến cô ấy càng tự ti, nhất định phải làm cho cô ấy cảm thấy tự dựa vào chính mình thì tốt hơn.” Thẩm Tầm nhìn túi truyền dịch, đứng dậy, “Truyền xong rồi, tôi đi gọi y tá.”

Trình Lập nhìn cô đi đến cửa phòng truyền dịch, cô đột nhiên quay lại nhìn anh. Bốn mắt chạm nhau, anh còn chưa kịp quay đầu lại, cô đã cong khóe miệng, đôi mắt như sao xa, nở nụ cười rạng rỡ. Ngoài cửa hành lang náo nhiệt, người qua lại không ngừng, tất cả đều theo nhịp tim của anh vào giây phút này như đông cứng lại.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, Trình Lập gọi điện cho Giang Bắc, bảo anh ta lái xe máy, anh gọi một chiếc taxi và ra hiệu cho Thẩm Tầm lên xe và đi cùng mình.

“Trình đội cuối cùng cũng biết nghe lời.” Thẩm Tầm tán thưởng.

“Tôi sợ nếu mình đang lái xe té xỉu, khiến mặt mày cô bị hủy, tôi phải chịu trách nhiệm.” Anh trả lời.

Thẩm Tầm tức giận trừng mắt nhìn anh.

Trình Lập quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe môi hơi nhếch lên.

Dưới sự hướng dẫn của anh, chiếc taxi chạy vào một khu phố yên tĩnh, dừng lại trước một ngôi biệt thự ba tầng.

“Đây là đâu?” Thẩm Tầm hỏi.

“Nhà tôi.” Trình Lập đáp.

Thẩm Tầm sửng sốt, xuống xe đi theo anh qua khu vườn, đi đến cửa, thấy anh dùng chìa khóa mở cửa, không khỏi thốt lên: “Trình đội này, anh đúng là nhà giàu.”

“Cái này mẹ tôi mua. Bà ấy nói nó còn không bằng một căn phòng trên đường vành đai hai.” Trình Lập mở tủ giày và đưa cho cô một đôi dép nam mới. “Có lẽ hơi lớn, cô đi tạm vậy.”

“Cái này anh trai mua, cái kia mẹ anh mua, nếu không phải nhìn tận mắt anh là người mình đồng da thép, tôi còn nghĩ anh là thiếu gia chưa cai sữa.” Thẩm Tầm cười nói.

“Bản thân tôi thực sự không có gì,” Trình Lập nhẹ nhàng trả lời, “nhưng nếu một ly cà phê ngon hơn sẽ sảng khoái hơn, một chiếc giường tốt hơn sẽ có lợi cho việc nghỉ ngơi, một chiếc xe tốt hơn sẽ thuận tiện hơn cho việc thực hiện các nhiệm vụ, tôi coi như bọn họ hoàn thành nghĩa vụ nộp thuế công dân, duy trì công tác cảnh vụ.

Thẩm Tầm nghẹn ngào: “Anh thực sự là thế hệ giàu có thứ hai chính trực và khiêm tốn nhất mà tôi từng thấy.”

“Tôi không phải thế hệ giàu có gì, ” Trình Lập ánh mắt hơi động, “Tôi chỉ là may mắn.”

“Anh đi nằm đi, tôi đi đun nước cho anh.” Không để ý tới vẻ mặt anh đột nhiên ngây ngẩn, Thẩm Tầm vừa đi hướng phòng bếp dặn dò.

“Có nước đóng chai ở tủ dưới bên phải.” Anh nhắc nhở.

Thẩm Tầm quay lưng lại với anh ta và ra hiệu OK.

Khi bước vào bếp, cô mới phát hiện anh đã chuẩn bị đủ nước uống nhưng rất ít thức ăn. Sau khi lục tung các hộp và tủ, cô mới tìm thấy một gói mì ăn liền và hai quả trứng, vấn đề là mấy quả trứng này không biết từ khi nào. Cô thở dài, nhớ tới trước cổng khu dân cư hình như có một cửa hàng tiện lợi nên mặc áo khoác đi ra ngoài.

Trình Lập chìm vào giấc ngủ mơ màng, cảm thấy một bàn tay chạm vào má mình, một mùi thơm thoang thoảng. Anh nắm lấy tay người đó, kéo cô vào vòng tay của mình.

Thẩm Tầm hơi động đậy, lại nghe thấy một tiếng thở dài: “Tuyết Nhi, ngủ thêm một lát.”

Cô đông cứng toàn thân, đột ngột lùi lại.

Cùng lúc đó, Trình Lập cũng mở mắt ra.

Trong phòng kéo rèm, ánh sáng rất mờ, cho nên anh nhìn không rõ Thẩm Tầm thần sắc.

“Anh nhầm người rồi,” cô nói với giọng cứng đờ, “Tôi nấu cháo trắng và trứng bác cà chua cho anh, đã 1 giờ rồi, anh ăn chút gì đi.”

Trình Lập từ từ ngồi dậy: “Cảm ơn… xin lỗi.”

“Tôi đi tìm Hứa Trạch Ninh đây, hôm nay anh ấy đi, từ xa đến đây, về tình về lý tôi cũng nên đi tiễn. Muộn chút tôi sẽ qua thăm anh, đi trước.” Cô ném lại câu này, xoay người rời khỏi phòng ngủ, đi xuống lầu.

Một phút sau, Trình Lập nghe thấy tiếng đóng cửa, xung quanh rơi vào im lặng. Trước đây anh vẫn ở nhà một mình, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy yên tĩnh như vậy.

Quán cà phê ở sân bay.

“Còn tính có lương tâm, anh còn tưởng em sẽ trốn cho đến khi anh rời đi,” Hứa Trạch Ninh nhìn Thẩm Tầm ở đối diện, “Sao trông em có vẻ không ổn, chẳng lẽ là không nỡ chia xa với anh? “

“Anh nói vậy thì vậy.” Thẩm Tầm nhẹ giọng nói.

“Sắp tới anh đi châu Âu, ít nhất 3 tháng, có thể sẽ không quay lại gặp em,” anh pha thêm nước chanh cho cô, “Khi trở về, em có thể nói câu trả lời của em cho anh không?”

“Câu trả lời gì?” Thẩm Tầm bưng chén, ánh mắt né tránh.

“Lần trước anh đã hỏi em,” anh nhìn cô chằm chằm, “ở bên anh và cưới anh.”

Thẩm Tầm uống một ngụm nước, ngón tay vuốt v e vách tường thủy tinh, trầm mặc không nói.

Bong bóng không ngừng thoát ra và nổi lên từ đáy, giống như trái tim của cô, ẩn giấu thứ gì đó đang ngo ngoe rục rịch.

“Em có người em thích rồi.” Cuối cùng, cô ngước mắt lên và tiết lộ câu trả lời. Khoảnh khắc cô nói điều đó, bản thân cô cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

“Vị Trình đội trưởng kia?” Hứa Trạch Ninh sắc mặt trầm xuống, “Em quen anh ta bao lâu? Em biết hắn được bao nhiêu?”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến vấn đề thời gian cả.”

Thích chính là thích, không thể diễn tả bằng lời, càng ngày càng thích. Dù người đó độc mồm độc miệng, tính tình lạnh lùng, cứng rắn.

“Anh ta không thích hợp với em, người như vậy gánh nặng trên người quá nhiều, làm việc cũng nguy hiểm, nhất định không có nhiều tâm sức và thời gian để quan tâm đ ến em, em sẽ phải chịu rất nhiều oan ức.” Hứa Trạch Ninh tàn nhẫn nói “Hơn nữa, với việc em thích anh ta. chưa chắc anh ta sẽ đáp lại.”

“Anh ấy chỉ cần một chút thời gian.” Bị đâm trúng, Thẩm Tầm không thể không đánh trả.

“Một ít thời gian? Một ít là bao lâu? Một tháng, ba năm hay năm năm?” Hứa Trạch Ninh cười giễu cợt, “Chỉ sợ ngay cả chính anh ta cũng không biết đáp án.”

“Em có thể chờ.” Thẩm Tầm bình tĩnh trả lời.

“Chờ?” Hứa Trạch Ninh nhìn cô chằm chằm, tay nắm khăn ăn càng lúc càng chặt, chậm rãi nói: “TầmTầm, anh đợi em 15 năm rồi, anh chờ được cái gì đây?”

“Chỉ là…” Sắc mặt anh tái nhợt, cười lạnh một tiếng, không biết là cười nhạo chính mình hay cô, “Chỉ là không đủ yêu.”

Chỉ là không đủ yêu.

Hứa Trạch Ninh đã bay về Bắc Kinh, nhưng những lời anh để lại như cái gai trong lòng Thẩm Tầm.

Giống như một canh bạc, thời điểm quân át chủ bài tung ra, cả hai bên đều bị tổn thất.

Nhìn bóng lưng Hứa Trạch Ninh đi về phía kiểm tra an ninh, Thẩm Tấn cảm thấy cay cay sống mũi. Anh rõ không quay đầu lại, nhưng dường như anh đã biết tất cả, gọi điện thoại cho cô:

“Tầm Tầm, em đừng buồn,” giọng nói của anh vang lên xa xăm, nhưng lại trong trẻo dịu dàng, “Chuyện tồi tệ nhất đã xảy ra rồi, chẳng có gì đáng để em phải khóc cả. Ít nhất, anh không muốn trở thành nguyên nhân khiến em khóc. Nếu đó là sự lựa chọn của em, anh tôn trọng. Nhưng nếu bạn bị tổn thương, đừng cậy mạnh, hãy trở về.”

Trở về? Trở về đâu? Phải, Hứa Trạch Ninh luôn là vùng an toàn của cô. Từ một đứa trẻ chập chững biết đi cho đến một thiếu nữ, anh đã ở sau lưng cô, không nhanh không chậm trải qua bao nhiêu xuân hạ thu đông. Có lẽ anh chưa bao giờ thay đổi, nhưng cô đã thay đổi, nhưng một số thay đổi này nằm ngoài khả năng dự đoán và kiểm soát của cô. Vì vậy, anh không hiểu, cô không thể trở về, và cô dù thế nào cũng không trở về nữa.

Bước ra khỏi nhà ga sân bay, hoàng hôn nhẹ nhàng buôn xuống. Thẩm Tầm còn đang ngẩn người thì có người vỗ vai cô: “Đang chờ xe à?”

Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn, là Giang Tế Hằng đang nhìn cô với nụ cười trên mắt sau cặp kính gọng kim loại màu bạc.

Cô gật đầu.

“Để tôi đưa cô đi.” Giang Tế Hằng chỉ chiếc xe màu đen bên cạnh, tài xế đang đợi ở cửa.

Anh thái độ thành khẩn, Thẩm Tầm không từ chối, cảm ơn rồi lên xe.

“Tiễn người bạn hôm qua?” Giang Tế Hằng cầm ly nước ở giữa ghế, vặn nắp chai đưa cho cô.

“Ừm, cảm ơn, sao anh cũng ở sân bay?” Thẩm Tầm lấy nước xong hỏi.

“Hẹn một người nói chuyện gần đây,” Giang Tế Hằng trả lời, “Tôi sẽ đưa cô đến Văn phòng thành phố nhé? Cô sống ở đó đúng không?”

Thẩm Tầm do dự một chút: “Ừm, ký túc xá của Cục thành phố.”

Cô phải quay lại và lấy một số thứ trước.

“Chỉ là điều kiện ở mức trung bình, cô sống quen chưa?” Giang Tế Hằng hỏi.

“Vẫn tốt, thứ gì cần đều có, tôi cũng không kén chọn.” Trong mấy cuộc phỏng vấn trước đây của cô, có những nơi dừng chân điều kiện ăn ở tồi tệ hơn nhiều.

“Anh Ba cũng giống như vậy, biệt thự của mình không ở, mỗi ngày đều ở trong ký túc xá nhỏ sinh hoạt.”

“Có lẽ anh ấy bận.” Thẩm Tầm trả lời.

“Lúc đầu mua đáng ra là phòng tân hôn, sửa sang lại hết rồi, nhưng không đợi được Diệp Tuyết dọn đến. Bây giờ anh ấy rất ít ở trong đó, còn nói cuối tuần thường về, nhưng anh ấy làm gì có cuối tuần nào. Một lần tôi uống rượu với anh ấy, dứt khoát nói nên bán nó đi, nhưng anh ấy thản nhiên níu nếu linh hồn của Diệp Tuyết quay trở lại, anh ấy phải cho cô ấy một ngôi nhà.”

“Thật à?” Thẩm Tầm khẽ mỉm cười, ngón tay nắm chặt bình nước lại siết chặt.

“Xin lỗi, lẽ ra tôi không nên nói những lời này với cô.” Giang Tế Hằng có lẽ đã nhận ra mình lỡ lời, nhìn cô bằng ánh mắt xin lỗi.

“Không sao, ai cũng có quá khứ.” Thẩm Tầm vẫn duy trì nụ cười tao nhã, giống như đang nói talkshow. Đúng vậy, những vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống có thể khó thảo luận hơn lcách giải quyết cuộc khủng hoảng khu vực đồng euro và liệu Hoa Kỳ có tiếp tục các biện pháp nới lỏng định lượng hay không? Trên thế giới này, mỗi phút đều có người mất đi, lại có người sinh ra, có người yêu đến chết đi sống lại nhớ mãi không quên, cũng có người gặp gỡ chơi bời không lưu luyến.

“Nhưng mà, tôi có thể cảm nhận cô đối với anh ấy có chút khác biệt.” Giang Tế Hằng lại nói.

“Tôi quen anh ấy không lâu, có thể nói yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng tôi không mù quáng tin tưởng cũng không quá bi quan đối với mối quan hệ này.” Thẩm Tầm nghịch bình nước trong tay, nói với giọng điệu điềm đạm, “một nhà văn Pháp đã nói – mọi thứ đều thay đổi, kể cả những điều mong muốn nhất đều đi kèm với nỗi buồn. Bởi vì thứ chúng ta từ bỏ là một phần của bản thân. Để bước vào một cuộc sống mới, chúng ta phải hoàn toàn từ bỏ cuộc sống trước kia.

“Cho nên, bất kể là tôi hay anh ấy, đều cần đủ dũng khí và kiên nhẫn để đối phó với sự thay đổi này.” Cô ngước mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, khóe miệng hơi nhếch lên, “Tôi sẽ kiên nhẫn đợi đến khi anh ấy thích tôi đủ, và cũng sẽ đợi cho đến khi anh ấy đáp lại lòng tôi thích.”

Giang Tế Hằng có vẻ hơi kinh ngạc, thấy cô im lặng một lúc.

“Anh cùng anh Ba qu3n nhau như nào vậy?” Thẩm Tầm nhướng mày hỏi, tiếng “anh Ba” so với anh còn quen thuộc hơn.

“Tôi và Diệp Tuyết là bạn học cấp 3.” Anh đáp.

“Ồ,” Thẩm Tầm nhàn nhạt cười, đôi mắt ngấn nước dán chặt vào khuôn mặt tuấn mỹ trắng trẻo trước mặt, “Anh cũng thích Diệp Tuyết à?”

Giang Tế Hằng giật mình, sau đó cười: “Cứ coi là thích đi, xem như là yêu sớm, không, cũng không phải, có khi hoàn toàn là tình yêu đơn phương của tôi. Thực ra Diệp Tuyết khi đó vẫn còn để tóc ngắn, giống như một cậu bé, không biết tại sao lại lọt vào mắt tôi. Sau này, tôi kết bạn với cô ấy mới cảm thấy may mắn mình không theo đuổi cô ấy, tính khí cô ấy tiểu thư, cũng chỉ có anh Ba mới có thể chế ngự được.”

“Bởi vì Trình đội à, anh ấy tính tình còn tệ hơn.” Thẩm Tầm khẽ thở dài, sau đó quay đầu nhìn anh, “Vậy cũng tốt, ít nhất sau đó người mất đi người yêu không phải là anh.”

Giang Tế Hằng im lặng một lúc rồi gật đầu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay