Từ xa nhìn lại, người đàn ông cao lớn tuấn mỹ, cô thanh tú yêu kiều, hai người đang nói cười với nhau, bầu không khí thật đẹp.
Trình Lập không nói gì, dưới đôi kính râm màu đen, cũng không thấy biểu cảm nào trên khuôn mặt.
“Chúng ta qua chào hỏi nhé?” Trương Tử Ninh không khỏi hỏi.
“Không rảnh.” Trình Lập lạnh lùng nói.
“C@u nhỏ, cháu hỏi mượn chú một chiếc xe nhé,” đang định chào tạm biệt Lâm Duật, Thẩm Tầm lại nhớ tới một chuyện khác, “Cháu có một đối tượng cần phỏng vấn, ở trấn nhỏ gần đây.”
“Có an toàn không? Cậu phái người đưa đi?”
“Không cần, không có gì nguy hiểm đâu, hơn nữa cháu làm việc đã quen đi lang bạt một mình rồi, nhiều người đi cùng không được tự nhiên.” Thẩm Tầm xua tay.
“Được.” Lâm Duật gật đầu, “Khi nào cần dùng xe thì nhắn tin WeChat cho cậu.”
“Cám ơn.” Được lợi, Thẩm Tầm vui vẻ cười với anh, đút túi đi về phía tòa nhà văn phòng, nhưng khi nhìn thấy người tới, nụ cười trên mặt liền đông cứng lại.
Phản ứng của cô cũng trực tiếp rơi vào trong mắt Trình Lập, đôi mắt đen sau cặp kính râm hơi trầm xuống.
Chỉ trong vài giây, Thẩm Tầm đã quay mặt sang một bên, tránh ánh mắt của anh.
“Cuộc sống của tôi liên quan gì đến cô?”
Đêm qua, những lời tàn nhẫn của anh rõ ràng vẫn còn vang vọng bên tai.
Nếu nói không có cảm giác bị tổn thương là nói dối.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ phải trải qua sự đối xử khắt khe và coi thường như vậy từ người khác giới. Nhưng con người vẫn luôn đáng khinh như vậy, càng khó khăn lại càng muốn nhiều.
Không nói một lời, cô lướt qua anh. Lúc đó, trong lòng bỗng nhói lên tia đau đớn.
“Chị Tầm?” Trương Tử Ninh vẫy tay chào hỏi ngừng giữa không trung, bị người ta phớt lờ khiến cậu bối rối, cậu quay đầu nhìn bóng lưng Thẩm Tầm, lại nhìn sườn mặt có chút âm trầm của Trình Lập — đây là tình huống gì vậy?
Trình Lập nhắm mắt làm ngơ trước ánh mắt khó hiểu của Trương Tử Ninh, tiếp tục đi về phía trước. Thế nhưng cục trưởng mới lại quay đầu sang bên này, cười gật đầu: “Trình đội?”
Lâm Duật nhìn cấp dưới đối diện, anh đã lật xem hồ sơ nhân sự, mặc dù đối phương đeo kính râm nhưng khí chất vẫn phóng túng như trong ảnh sơ yếu lý lịch. Chà, cậu ta cao 1m85, chỉ riêng vẻ ngoài dũng mãnh đã đủ khiến người ta kinh sợ, lại còn 2 bằng thạc sĩ, vừa dũng cảm vừa thông minh nên đã lập được rất nhiều chiến công.
Anh cẩn thận như vậy, vừa rồi thấy Thẩm Tầm và Trình Lập lướt qua vai cũng không chào hỏi nhau. Không thể nào, Thẩm Tầm đến đây làm chuyên đề đưa tin đặc biệt chống m a túy, lẽ thường người quen thuộc nhất nên là vị đại đội trưởng này, lý do gì khiến cô cháu gái không sợ trời không sợ đất của anh lúng túng như một con nhím nhỏ?
“Chào ngài, cục trưởng Lâm.” Trình Lập tháo kính râm xuống, bắt tay với anh, không kiêu ngạo cũng không xu nịnh.
“Trăm nghe không bằng một thấy.” Lâm Duật cười cười, lòng bàn tay chạm nhau, chỗ cứng rắn là một vết chai dày, dấu vết mài mòn sau những trậm tắm trong biển máu.
“Cũng thế.” Trình Lập giọng nói bình tĩnh, không cao không thấp.
“Cùng nhau hợp tác, hỗ trợ lẫn nhau.” Lâm Duật nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêm nghị trước mặt, ánh nắng rơi xuống vầng trán khiến đôi mắt sáng ngời sắc bén — giống như con người trước đây của anh. Những gì họ nói đều là những lời khách sáo bình thường, ít ỏi vài chữ, trước đây có bao nhiêu anh em huynh đệ, thầy trò chiến hữu, đồng đội đã nói với nhau những lời như vậy, nhưng cuối cùng lại không thể cùng nhau đi đến cuối. Ví dụ như người đàn ông trước mặt lập mộ chôn di vật cho người mình yêu không còn mảnh xương, hàng năm đều đến thăm.
Lâm Duật rút tay về: “Đi làm việc đi, lát nữa gặp.”
Trình Lập gật đầu, chào tạm biệt anh.
“Vẫn biết anh đã từng vì em rơi nước mắt, đến hôm nay vẫn cảm thấy đau lòng. Mong anh đừng nhớ lại quá khứ xưa cũ, hãy để lòng mình nguôi cơn mê… Bao nhiêu mê đắm hóa hư không, lòng em buồn biết mấy, quá khứ như trĩu nặng, bao nhiêu âu yếm, bao nhiêu ước mơ xin nhẹ nhàng gửi theo gió nước trôi đi…”
Trong tiệm hớt tóc bên đường vang lên những bản nhạc xưa buồn cùng những câu chuyện phiếm bàn tán rôm rả của mấy nhà.
“Nghe nói bị đâm mười mấy dao, chết cũng không nhắm mắt.”
“Mười mấy dao á, thảm quá, còn có thể nhắm mắt à…. Haizz, đã nói việc hắn làm kia sao có kết cục tốt, chị xem.”
“A Quyên đáng thương quá, tuổi còn trẻ đã phải làm góa phụ.”
“Lúc đầu tôi cũng thuyết phục cô ấy đừng gả cho một người đàn ông như vậy, nhưng cô ấy không nghe. A Hồng này, con nhớ kĩ lấy, ngoan ngoãn chăm chỉ đọc sách đi, đừng học chị Quyên của con.”
“Cũng may chưa con cái, còn có thể tái hôn.”
“Khó mà nói, xem cô ấy mất hồn…”
Thẩm Tầm đi ngang qua 3 bà cô 6 bà vợ đang ngồi buôn chuyện trên đường, đi vào cửa hàng nhỏ: “Một chai nước suối, cảm ơn.”
Người phụ nữ ngồi bên trong cúi đầu làm như không nghe thấy. Sau khi Thẩm Tầm nhắc lại lần nữa, cô như từ trong mộng tỉnh lại, vội vàng lấy một chai nước từ hộp các tông trên mặt đất ra đưa cho.
“Một tệ năm đồng,” cô nhỏ giọng nói, ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Tầm vẻ mặt kinh ngạc, “Là cô sao?”
“Có tiện chúng ta nói chuyện chút không?” Thẩm Tầm nhìn chằm chằm khuôn mặt hốc hác của cô hỏi.
“Trả lại cô 3 tệ 5 đồng,”Lý Quyên lạnh lùng nói, “Cô này, số mệnh của tôi đã bị cô định rồi, cô còn muốn nói gì nữa, dự đoán cả đời sau tôi à? Không cần đâu, mấy người bên ngoài đều tính cả cho tôi rồi, tôi đều nghe thấy.”
“Xin lỗi.” Thẩm Tầm dùng giọng điệu chân thành nhìn cô.
“Không cần nói lời xin lỗi,” Lý Quyên ngồi xuống, vẻ mặt tự giễu, “Đường do tôi chọn, người cũng vậy, chuyện đến nước này, thêm hay bớt một người chê cười tôi, tôi cũng không để bụng.”
“Không để bụng à?” Một giọng nói khàn khàn cắt ngang, “Nếu không để bụng, tiền thằng đàn ông của cô còn nợ vẫn phải trả.”
Hai người đàn ông một béo một gầy bước vào cửa, đứng bên cạnh Thẩm Tầm, trên mặt tươi cười nhưng ánh mắt lại hung ác: “Tổng cộng 2 vạn tệ, hôm nay nếu cô không đưa, bọn anh sẽ dỡ cửa hàng này xuống.”
Lý Quyên đột ngột đứng dậy, sắc mặt tái nhợt: “Trong nhà không còn gì, các anh để cửa hàng lại cho tôi, tôi có thể từ từ trả.”
“Cô từ từ trả lại?” Gã mập cười lạnh một tiếng, “Được, tháng sau trả thành 3 vạn, cô có đồng ý không? Thằng đàn ông của cô em đã chết, không phải còn nhà mẹ đẻ hay sao?”
“Các người không được phép quấy rối nhà mẹ đẻ tôi!” Lý Quyên hét lên, kích động như thể bị cắn.
“Vậy trả lại nhanh đi—”
“Tôi có 2 nghìn tệ đây.” Thẩm Tầm từ trong túi lấy ra một xấp tiền đưa cho tên mập, “Các người cầm trước đi, được không?”
“Không—” Lý Quyên chưa kịp nói lời nào, tên mập đã giật lấy tiền trong tay, dùng ánh mắt đáng khinh đánh giá Thẩm Tầm, sau đó liếc nhìn Lý Quyên, “Vẫn còn có người chi tiền sao, được, hôm nay như này, sau tao lại đến tìm cô em, lần sau sẽ không dễ dàng như vậy đâu.”
Khi cả hai đi khuất tầm nhìn, Lý Quyên vẫn còn run lên vì tức giận. Cô chán nản ngồi xuống, tay che mặt, nước mắt chảy dài trên kẽ ngón tay.
Thẩm Tầm yên lặng đứng ở một bên, chờ cô bình tĩnh lại.
Tiếng hát ở cửa hàng đối diện vẫn còn lơ lửng: “Gió thổi ngang qua trong lòng gió lạnh, thổi tan giấc mộng, chuyện còn chưa qua đã cuốn trôi… Lòng xưa hừng hực như lửa đốt, hôm nay đã đóng băng…”
Cô lấy bật lửa, châm một điếu thuốc và đưa lên miệng.
Sau khi Thẩm Tầm hút hết điếu thuốc của mình, Lý Quyên cũng ngừng rơi lệ, mở ngăn kéo, đếm ra một xấp tiền lẻ rồi đưa cho: “Đây là 900 tệ, tôi trả lại cho cô trước, cô để lại số điện thoại cho tôi, khi nào đủ tôi sẽ trả lại cho cô.”
“Không bằng tôi bỏ tiền mua một câu chuyện cũ đi,” Thẩm Tầm nhẹ nhàng đẩy ra, “Yên tâm, tôi sẽ ẩn danh.”
“Chuyện cũ này cũng đáng giá 2 nghìn tệ sao?” Lý Quyên tự giễu cười, cắn răng cân nhắc, cuối cùng cầm tiền lại, “Cô muốn biết cái gì?”
“Anh ta không để lại chút tiền gì cho cô à?” Thẩm Tầm hỏi.
“Có, trước đó trong nhà cất 7 vạn tệ tiền mặt, chỉ là hắn vừa mất, mấy chủ nợ liên tiếp kéo đến, tất cả thành trắng tay.”
“Làm sao có thể nợ nhiều tiền như vậy?” Thẩm Tầm do dự một chút, sau đó hỏi: “Mua m a túy nợ?”
“Mua m a túy sao có thể cho cô nợ chứ?” Lý Quyên lắc đầu, “Mặc dù Quý Bình vẫn là chân chạy vặt giao hàng nhưng anh ấy không chạm vào đâu, hắn đã có hai người anh trai nghiện ngập, vay tiền mua thuốc, anh ấy nổi lòng nghĩa khí, không biết lượng sức mình thay mấy người đó ghi nợ.”
“Tôi chỉ còn chỗ bất động sản này, nhưng chắc là bán sạch cũng không đủ để trả hết nợ.” Theo tầm mắt của Lý Quyên, Thẩm Tầm cũng nhìn vào ngôi nhà nhỏ hai tầng này, phía dưới là cửa hàng nhỏ, phía trên là chỗ ở hai vợ chồng, đồ đạc đơn sơ nhưng ngăn nắp.
“Cô chưa từng nghĩ đến việc rời đi sao?” Thẩm Tầm nhìn bông hoa nhỏ màu trắng cài trên tóc cô.
“Nghĩ tới rồi,” Lý Quyên khẽ thở dài, “Chỉ là hai ngày nay vẫn như một giấc mộng, cho rằng khi tỉnh giấc có lẽ anh ấy sẽ quay lại. Anh ấy nói muốn có một đứa con, đây cũng là lý do tại sao vẫn luôn cố chịu không dùng m a túy.”
“Cô Thẩm này, rốt cuộc cô muốn biết điều gì? Hầu như tất cả đồ đạc của Thẩm Bình đều bị cảnh sát tịch thu, nói là vật chứng, phải kiểm tra xem xét cẩn thận rồi mới có thể xem xét trả lại toàn bộ cho tôi.” Lý Quyên ngẩng đầu lên, cố gắng chớp đôi mắt ngập nước “Anh ấy cứ phơi thây nằm chết ở vùng ngoại ô như thế này, ai cũng muốn moi móc thứ gì đó từ cái chết của anh ấy, nhưng tôi thì sao, tôi mới là người cần một lời giải thích nhất.”
“Đương nhiên, ai cũng nói rằng tôi đáng bị vậy, chồng là tôi chọn mà.” Cô cười, khuôn mặt đầy chua xót, “Năm ấy tôi còn học lớp 12, anh ấy dừng xe ở cổng trường, dẫn theo mấy anh em trong bang đến, miệng ngậm điếu thuốc. Trên miệng ngậm điếu thuốc, cười nửa miệng nhìn tôi… Haha, hồi nhỏ tôi còn chưa hiểu chuyện, xem mấy phim xã hội đen nhiều, nghĩ rằng chỉ cần quẫy đạp trong giang hồ thì sẽ trở thành trùm, hô mưa gọi gió, cơm ngon rượu say. Mà tôi sẽ là chị dâu được nâng trong lòng bàn tay, tên Quý Bình này… có thành ngữ nói sao nhỉ, ngoài mạnh trong yếu. Anh ấy mềm lòng, làm không được chuyện xấu gì cả. Nhưng đây thế giới người ăn người, càng đi càng xa, càng đi càng lún, muốn thoát thân không nổi, quẫy đạp không thấy ngày ra.”
Thẩm Tầm dựa vào khung cửa, yên lặng nhìn người phụ nữ trước mặt.
Ở cái tuổi váy trắng tung bay dễ bị lẫn lộn. Người kia mang theo một nụ cười xấu xa, cô lại có thể vì hắn vượt lửa băng sông.
Nhiều năm sau, các nữ sinh đã lập gia đình tụ tập lại với nhau, nhắc đến trong câu chuyện phiếm: Mấy người còn nhớ bạn hoa khôi lớp 12 (2) không?
À, cậu nói Lý Quyên hả, nhớ mà, vừa tốt nghiệp cấp 3 đã lấy một tên xã hội đen, nghe nói sau đó chồng bị chém chết.
A, ghê quá. Này, đồ ăn ở nhà hàng này ngon đấy.
Hmm, đúng thật, lần sau mình sẽ đưa chồng đến đây ăn.
Nhân gian đâu ít chuyện cười đùa, nhưng ai sẽ nhớ cô đã từng cố gắng quên mình vì tình yêu.
Ánh mắt Thẩm Tầm lại rơi xuống giày thể thao của mình, cô nhớ hôm đó ở nhà trọ, bàn tay đầy máu của Phùng Quý Bình nắm lấy mắt cá chân cô, làm bẩn giày của cô. Khi đó, người đàn ông này đối với cô chỉ là một khối máu thịt hèn mọn ghê tởm. Nhưng hóa ra, một người dù ngỗ nghịch bất kham đến đâu, trên lưng cũng từng mang một sự mềm mại dịu dàng.
Một tiếng r3n rỉ dịu dàng bất giác thoát ra khỏi miệng, cô chợt mở mắt ra, hai gò má đỏ như lửa, cô nắm lấy cánh tay anh, cố lấy lại sự tỉnh táo.
“Làm sao, còn phải suy nghĩ lại à?” Một giọng nói nhàn nhạt mang theo vài phần châm chọc vang lên ở trên đỉnh đầu, “Không phải nói hôn tôi xong, bước kế tiếp là đè tôi sao?”
Cô ngước mắt lên, nhưng lại sững sờ trong giây lát, đôi mắt đen láy đang nhìn cô giờ phút này tràn đầy tức giận và ý lạnh.
“Làm sao anh biết?” Cô có chút ngượng ngùng chống người lên, lại phát hiện quần áo xộc xệch, mà anh, chỉnh lưu loát lui ra ngoài.
“Nhờ phúc của cô mà cả Cục đều biết,” anh lạnh lùng nhìn cô, “Cái tin nhắn bạn cô gửi đã bị Trương Tử Ninh nhìn thấy.”
Anh đã nín nhịn lửa bốc cả ngày. Đầu tiên là chuyện buổi sáng Bạch Lâm tự sát trước mặt anh, sau khi trở về Cục, không bao lâu sau anh đã biết tin đồn mà mọi người đang lan truyền. Đến tối, người phụ nữ này còn đến tìm anh gây phiền.
“Cho nên, vừa rồi là anh cố ý?” Không biết là bởi vì nhiệt độ cơ thể đột nhiên thay đổi, hay là bởi vì lời nói của anh, Thẩm Tầm thấy cả người phát lạnh.
“Sao đây, như cô mong muốn, để cô trở về Bắc Kinh báo tin vui cho bạn bè không tốt sao?” Anh cười lạnh một tiếng, “Đây không phải là điều cô muốn sao? Muốn ngủ thì cứ nói một tiếng là được.”
“Anh là tên khốn.” Thẩm Tầm trừng mắt nhìn anh, sắc mặt tái nhợt.
“Tôi là tên khốn?” Trình Lập đốt một điếu thuốc, xuyên qua làn khói nhìn cô, “Chẳng lẽ tôi đoán sai, cô còn tính ở đây ở đời đợi, không phải tôi thì không gả? Không được đâu, Thẩm Tầm, tôi nhìn tư liệu về cô rồi, cô từ 12 tuổi đã sống ở nước ngoài, là “hương tiêu nhân”*, đơn thuần bảo thủ này đâu phải phong cách của cô?”
*Hương tiêu nhân: ý chỉ người nước ngoài gốc Á (người Trung Quốc dùng với ý coi thường).
Giọng điệu của anh cực kỳ ác ý.
Ánh mắt nóng rực, Thẩm Tầm cắn môi nhịn xuống, nhảy xuống bàn đi ra ngoài.
Trình Lập nắm lấy cô, nhưng chỉ chạm đến vết thương trên cánh tay, Thẩm Tầm nhịn không được kêu lên tiếng, cong lưng vì đau, nước mắt cũng có cớ, ngay lập tức trào ra.
Trình Lập lập tức rút tay về, trong đôi mắt đen của anh hiện lên một tia ảo não.
Một giọt nước mắt rơi xuống đất, tan ra, giọt thứ hai, giọt thứ ba lần lượt rơi xuống.
Trình Lập nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt trên mặt đất, đột nhiên có chút bực bội. Anh không thể biết điều gì đã gây ra cơn đau đột ngột trong tim mình. Rõ ràng cảm giác rất nhỏ, nhưng lại khiến khó có thể chịu đựng.
Anh nhìn thấy Thẩm Tầm đứng dậy, hai mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào mình.
“Trình Lập, anh không giận tôi, chỉ vì anh điều tra không có kết quả, lại thêm một lần thất vọng, cho nên anh giận chó đánh mèo với tôi.” Giọng nói của cô trầm thấp khàn khàn, “Anh có dám nói, vừa rồi anh không có cảm giác gì với tôi không?”
Trình Lập trừng mắt nhìn cô, trầm mặt không trả lời.
“Một người không có dũng khí bắt đầu cuộc sống mới, thì làm gì có năng lực gánh vác quá khứ?” Trong mắt cô hiện lên vẻ bất bình, cố chấp và khiêu khích.
Anh ngay lập tức bị đau đớn.
“Cô lo lắng nhiều rồi, Thẩm Tầm,” anh lạnh lùng nói, “Cuộc đời tôi liên quan gì tới cô?”
– —
“Tiểu Mỹ đâu?” Trình Lập sáng sớm đi vào văn phòng, liếc nhìn một cái, nhẹ giọng hỏi.
“Cục trưởng Lưu gọi đi rồi,” Giang Bắc trả lời.
Trình Lập gật đầu, rồi liếc nhìn chiếc bàn bên cạnh Vương Tiểu Mỹ, chiếc máy tính xách tay trên bàn đã khóa màn hình.
“Chị Tầm cũng cùng đi tới đó,” Trương Tử Ninh nhìn vẻ mặt của anh bổ sung, “cục trưởng Lưu nói khi nào anh tới thì cũng đi tìm ông ấy.”
“Ừ.” Trình Lập nhàn nhạt đáp một tiếng, đi ra cửa.
“Chiều hôm qua cậu đi đâu vậy?” Lưu Chính Minh vừa nhìn thấy anh liền cau mày hỏi: “Báo cáo xong với tôi, cậu liền biến mất.”
“Tôi đi luyện súng.” Trình Lập ngồi xuống đối diện anh, nghịch cái chặn giấy trên bàn, “Chú tìm tôi có chuyện gì?”
“Cục trưởng mới nhận chức, cậu cũng không ló cái mặt.”
“Chẳng phải sớm đã biết người ta sẽ đến sao?” Trình Lập bình tĩnh nói: “Sớm muộn gì cũng gặp người, hơn nữa ai là cục trưởng có liên quan gì tới tôi?”
“Anh ta là cục trưởng trẻ nhất của thành phố này cho đến nay.” Lưu Chính Minh cảm thán nói, “cũng không đơn giản.”
“Làm sao, ghen tị?” Trình Lập cười.
“Tôi sắp đến tuổi về hưu rồi, ghen tị gì chứ?” Lưu Chính Minh nhìn chằm chằm, “Nơi này năm sau có đầy cán bộ trẻ tuổi hứa hẹn, chuyện tốt đây. Cậu sau này nên giao tiếp với anh ta nhiều hơn, tôi tin mấy người cùng làm việc sẽ có nhiều tiếng nói chung.”
Trình Lập nhướng mày không nói gì.
“Vương Tiểu Mỹ đội cậu sáng này đã đi cùng cục trưởng Lâm đ ến trung tâm cai nghiện m a túy để chia buồn. Cục trưởng Lâm cũng nghe nói có phóng viên, cũng gọi thêm Tiểu Thẩm.” Lưu Chính Minh nói thêm trong khi rót cho anh một tách trà.
“Rất tích cực, giỏi tuyên truyền.” Trình Lập nhếch miệng, bưng cốc lên.
“Nghe nói cậu và Tiểu Thẩm có chuyện?” Lưu Chính Minh đột nhiên hỏi.
“Chú không sợ tôi phun ra sao,” Trình Lập nuốt nước trà, trong mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ, “Một lời khó nói hết, nhưng chúng tôi thật sự không có việc gì.”
“Hôn cũng hôn rồi mà lại bảo không có gì?” Là một cảnh sát già mưa rền gió cuốn, phong cách nói chuyện của Lưu Chính Minh rất trực tiếp.
“Lãnh đạo này, chú chắc trong giờ làm việc muốn tán gẫu với tôi chứ?” Trình Lực đau đầu xoa xoa lông mày.
“Tôi thực sự quan tâm đ ến trạng thái làm việc của các đồng nghiệp thôi.”
“Được rồi theo chú,” Trình Lập hừ một tiếng, đôi mắt đen láy nhìn ông, “Tôi mới quen biết cô ấy có mấy ngày, cô gái nhỏ kia chỉ là đầu óc nhất thời choáng váng, rời nơi này là xong rồi.”
“Cũng chưa chắc. Tôi với chị dâu già của chú cũng là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tôi thấy cô gái đó không tồi, làm gì cũng nghiêm túc.” Lưu Chính Minh đưa cho anh một điếu thuốc.”
“Ai nói tôi sống như một hòa thượng nhỉ? Tôi có rất nhiều tật xấu,” Trình Lập châm lửa, giọng điệu trầm thấp, “Cô ấy đến đây chỉ là ngẫu nhiên.”
“Cậu ở chỗ này, cũng không phải ngẫu nhiên.”
Trình Lập hút một hơi thuốc lá, ngước mắt lên: “Cục trưởng Lưu, chú đang cố gắng làm lung lay sĩ khí quân tâm phải không?”
“Cái gì quân tâm, tôi chỉ nói lời trong lòng cậu mà thôi.”
“Vô dụng,” Trình Lực giật giật khóe miệng, “Tôi cùng cô ấy không phải người chung đường.”
Còn trái tim anh, cũng đã không còn nữa.
Ánh mặt trời dễ chiụ. Trong hành lang của trung tâm cai nghiện m a túy, những người nghiện ma tuý tuổi vị thành niên mặc quần áo đồng màu đang đứng hoặc ngồi, một số đang trò chuyện cười đùa, một số khác đang chơi cờ đọc sách, và một số chỉ lặng lẽ phơi nắng.
“Thấy hay không?” Thẩm Tầm nhìn một cô bé đang dựa vào tường, chỉ vào cuốn sách trong tay cô ấy, là cuốn “Cuốn theo chiều gió”.
Cô bé ngước lên, nhìn cô bằng đôi mắt đen rồi gật đầu.
“Những gì cuốn theo chiều gió rồi biến mất đều thuộc về ngày hôm qua, thứ trải qua mưa gió còn ở lại mới là hướng đến tương lại. Dù sao đi nữa, mai vẫn là một ngày mới.” Thẩm Tầm mỉm cười, “Chị cũng rất thích cuốn sách này. Nhiều năm trước, chị đã đọc nó nhiều lần, cũng thuộc lòng một số câu.
Cô bé vẫn im lặng nhìn cô, muốn nói lại thôi.
“Em bao nhiêu tuổi, tên gì?” Thấy cô muốn giao lưu, Thẩm Tầm lại hỏi.
“14 tuổi, La Tâm Vũ.” Cô bé nhẹ nhàng nói.
“Tên thật đẹp.” Thẩm Tầm nhìn chằm chằm khuôn mặt non nớt nhưng rất kiều diễm của cô, “Giống như em vậy.”
“Cám ơn.” La Tâm Vũ trên mặt lộ ra một tia ngượng ngùng, cô gấp sách lại, đặt ở trên đùi.
Thẩm Tầm thấy rõ mu bàn tay của cô, nhất thời giật mình. Đôi bàn tay trắng nõn và mềm mại ấy đầy những vết sẹo.
Nhận thấy ánh mắt của cô, La Tâm Vũ vô thức giấu hai tay bên hông, im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Cha em dùng tàn thuốc dí cháy, ông ấy ép em mua m a túy cho ông.”
Thẩm Tầm trong lòng run lên: “Vậy sau đó em cũng hút?”
“Em không chịu, ông ấy ép em hút,” Cô bé cắn môi, cúi đầu che giấu nước mắt, “Lúc đầu mẹ em không chịu nổi ông ấy hút thuốc, bà chạy trốn, vứt lại em ở lai cùng ông ấy.”
“Em hút đã bao lâu rồi?” Thẩm Tầm hỏi.
“Một năm, 3 tháng trước cha em chết, em bị một chú cảnh sát đưa tới đây.” La Tâm Vũ lau nước mắt ngẩng đầu, “Chị, chị cũng là cảnh sát sao?”
“Không phải, chị là phóng viên.” Thẩm Tầm trả lời.
“Vậy chị chắc hẳn viết lách rất tốt.” La Tâm Vũ trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ, “Em cũng rất thích viết văn.”
“Tuyệt lắm, tiếp tục kiên trì nhé.” Thẩm Tầm cười nói.
“Em có thể xin chị một chuyện không?” La Tâm Vũ hỏi.
“Em nói đi.”
“Em muốn mẹ quay về thăm em.” La Tâm Vũ vươn đôi tay bầm tím, “Chị, nếu như chị chụp ảnh em, viết cho em vào bản tin của chị nhé, mẹ em nhìn thấy sẽ quay lại tìm em nhỉ?”
Một tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng Thẩm Tầm, trong mũi xuất hiện vị chua xót.
“Chị Tầm, cục trưởng Lâm và những người khác phải đi rồi.” Vương Tiểu Mỹ gọi cô từ phía bên kia của hành lang.
Thẩm Tầm trả lời, đưa điện thoại di động hướng La Tân Vũ: “Chị sẽ hoàn thành tâm nguyện của em.”
Trong điện thoại có bức ảnh cô vừa chụp La Tâm Vũ.
“Hẹn gặp lại,” cô vuốt tóc cô bé “Cố lên.”
Đi được một đoạn đường, cô quay đầu lại, thấy La Tâm Vũ vẫn đứng ở hành lang nhìn mình, cô dừng lại, vẫy vẫy tay lần nữa.
Vừa lên xe thương vụ của Cục, Thẩm Tầm đã nghe thấy âm thanh thông báo của WeChat. Cô mở ra xem thì thấy là của Vương Tiểu Mỹ đang ngồi bên cạnh.
“Đáng tiếc, vừa rồi chị không nhìn thấy bộ dáng nói chuyện vui vẻ của cục trưởng Lâm với Lãnh đạo sở cai nghiện m a túy đâu, quả thực mê người.”
Thẩm Tầm liếc nhìn người đàn ông ngồi trước mặt mình, cũng chính là nam chính vai cục trưởng trong Wechat – Lâm Duật, khóe miệng không khỏi nhếch lên, trả lời dưới một đống icon biểu cảm mê mẩn: “Vậy là em thích kiểu này, nhưng anh ta đối với em mà nói đáng tuổi chú rồi nhỉ?”
“Em chỉ ngưỡng mộ thôi. Không ngờ cục trưởng mới lại đẹp trai như vậy, đặc biệt là đôi mắt của anh ấy có thể phóng ra điện mà. Cười lên càng khiến người ta cảm thấy như tắm mình trong gió xuân.” Tiểu Mỹ hào hứng nói thêm.
“Mấy đứa trẻ ngây thơ dễ bị lừa bởi vẻ ngoài,” Thẩm Tầm ngước lên, liếc nhìn khuôn mặt đẹp trai và dịu dàng của người đàn ông kia, lặng lẽ thở dài trả lời: “Lấy tuổi tác của anh ta, đã ngồi đến cái ghế Cục trưởng Cục Công an thành phố, chắc chắn là một con hổ biết cười đấy.”
Trở lại văn phòng, Lâm Duật xuống xe trước, nhưng anh không rời đi trước mà đứng sang một bên, kiên nhẫn đợi họ xuống xe.
“Đồng chí Vương Tiểu Mỹ, vất vả cô rồi.” Anh nhẹ giọng cười nói.
“Không vất vả, là công việc của tôi.” Tiểu Mỹ đỏ mặt, mấy biểu cảm si ngốc trên WeChat đều bị thay thế bằng sự bối rối hiện tại, “Tạm biệt, cục trưởng Lâm, tôi về văn phòng trước.”
Thẩm Tầm nhìn bóng lưng cô chạy lon ton, không khỏi vui vẻ, đi theo cô vào tòa nhà văn phòng.
“Nhóc con, không cầm sổ ghi chép của mình à?” Giọng nói của Lâm Duật chậm rãi vang lên sau lưng cô.
Thẩm Tầm quay đầu lại, thấy anh nhặt một quyển sổ trên ghế.
“Ồ, cảm ơn cục trưởng Lâm.” Cô nhận lấy, mỉm cười rồi lại rời đi.
“Còn giả bộ không quen cậu sao,” giọng nói trầm thấp lười biếng lại vang lên, “Còn không gọi một tiếng cậu, ra ngoài tự do thoải mái rồi?”
Thẩm Tầm dừng lại, nhìn Lâm Duật đang từng bước tới gần, cười khan nói: “Nhất định phải giả bộ, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt.”
“Ảnh hưởng gì?” Lâm Duật nheo mắt nhìn cô, “Cậu làm cô phóng viên Thẩm mất mặt hay sao?”
“Không thể nào, cháu mới là người làm cho ngài mất mặt mà,” Thẩm Tầm nhăn mặt, “Này, cậu nói xem có phải Trịnh Thục Xuân lừa cháu không? Chị ta là bạn học của cậu, vốn đã nghe thấy tiếng gió cậu chuyển đến đây? Vậy nên mới nhân cơ hội tống cháu đến đây?”
Lâm Duật khẽ hừ một tiếng: “Cậu không cần mấy người tuyên truyền cho đâu. Nói cho mà biết, dám nhắc một chữ tới cậu trong bản tin, cậu tới tìm cháu tính sổ.”
“Vậy cậu hôm nay gọi cháu có chuyện gì? Người ta còn tưởng quan mới nhậm chức muốn được lăng xê đấy.”
“Cậu đâu quan tâm người khác nói gì. Đã lâu không gặp, chỉ là nhớ đứa cháu gái này, không được à?” Lâm Duật nhìn cô, cười rất dịu dàng, “Cậu nghe nói cháu muốn ở chỗ này ít nhất một tháng, ở địa bàn của cậu thì ngoan ngoãn chút, nếu dám gây chuyện, cẩn thận cậu xử.”
Con cáo già này. Thẩm Tầm không nói nên lời, ngẩng đầu nhếch miệng nhìn anh.
“Vô dụng,” Lâm Duật lắc đầu, “Đừng làm ra vẻ mặt đáng thương đó nữa, lừa ông ngoại thì được, cậu thì quên đi, cậu còn không biết cái tính quỷ gì của cháu chắc.”
“Cậu cũng không khá hơn bao nhiêu.” Thẩm Tầm biết c@u nhỏ của mình, tuyệt đối chính là khuôn mặt thiên sứ, tâm địa ma quỷ.
“Trình đội, đó là cục trưởng Lâm mới tới và chị Tầm nhỉ.” Trương Tử Ninh nhìn hai người dưới tàng cây, đi cùng Trình Lập đi về phía trước, “Bọn họ hình như trò chuyện rất vui vẻ.”
Sáng sớm, ánh nắng nhẹ.
Một bóng người cao lớn thẳng tắp xuyên qua sương mù từng bước tiến vào trong rừng rậm. Nơi im lặng này giống như một thế giới khác.
Tế đàn* trang nghiêm như lặng lẽ nhìn xuống vị khách không mời này.
“Trại Thần* và tất cả những vong hồn đang trú ngụ ở đây, tôi không có ý định quấy rầy sự yên bình của các người, tôi mạo muội đi vào, chỉ cầu một linh hồn đẹp đẽ được sinh ra ở vùng đất này có thể được yên giấc ngàn thu. Nếu có tai họa tội lỗi nào, xin hãy đổ lên đầu tôi gánh.”
*Trại Thần: là vị thần hộ mệnh trong quan niệm tôn giáo của dân tộc Dong. Ngày xưa, làng Đông phải dựng một hoặc hai cổng trên con đường duy nhất để dân ra vào, coi như là nơi đóng quân của vị thần hộ làng. Sau này, hễ người, vật trong làng ốm đau, dịch bệnh hoành hành thì phải cúng tế thần làng (baidu).
Trên bờ hồ, người đàn ông gật đầu, lưng thẳng, hai tay đan vào nhau trước ngực. Dưới bầu trời dần sáng, bóng dáng của anh phản chiếu trên mặt hồ như gương, cô đơn lạnh lẽo. Rồi anh đi vào sâu trong rừng, từng bước đi chắc chắn.
Sau tế đàn là một lối đi còn ướt sũng vì trận mưa hôm qua. Hai bên là chuối, mía trồng không rõ từ năm nào tháng nào. Sau khi đi bộ khoảng hai mươi phút, Trình Lập ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nhấc một chiếc lá lên — ¼ dấu giày.
Cả dọc đường, người đó dọn dẹp rất sạch sẽ dấu chân. Nhưng dù có xử lý hoàn hảo đến đâu thì cũng sẽ để lại dấu vết.
Anh đứng dậy, cẩn thận xem xét cây cối xung quanh, nhấc một chiếc lá chuối, đi về bên phải.
Anh di chuyển rất chậm, dọc theo đường đi nhẹ nhàng đẩy ra cành lá, hầu như không phát ra tiếng động, cho đến khi tới gần một rừng cây cao lớn khác, sau đó đột nhiên dừng lại.
Cách chân anh chừng mười xăng-ti-mét treo một sợi tơ buộc hai đầu vào một cây chuối, một đầu treo một quả chuông. Nếu không nhìn kỹ, hầu như không thể phát hiện ra sự hiện diện của các sợi tơ.
Trình Lập nhấc chân bước qua sợi tơ, và nhìn người đàn ông đang dựa vào gốc cây với đôi mắt đen lạnh lùng.
Gần như cùng lúc đó, đối phương mở mắt ra, nhanh chóng đứng dậy, tay phải cầm một con dao găm sáng loáng.
“Trình đội, đã lâu không gặp, mày còn nhanh hơn tao tưởng đấy.” Người nọ mở miệng, giọng nói trầm trầm, khuôn mặt đã bị biến dạng nghiêm trọng, trên mặt bên phải có một vết sẹo sâu dài, từ tai kéo dài đến khóe miệng, trông thật đáng sợ.
“Biết tao sao?” Trình Lập lạnh lùng nói.
“Trình đội thân phận như thế nào, đương nhiên không nhớ rõ mấy đứa tép rui bọn tao.” Gã đàn ông khàn giọng cười một tiếng, “3 năm trước một trận sống mái với nhau, mấy kẻ đó chết đi thành hồn ma, có đến tìm mày trong mộng không nhỉ? Người nhỏ nhất cũng chỉ 17 tuổi.”
“Bạch Phong là gì của mày?” Trình Lập nhìn gã chằm chằm, bình tĩnh khẽ, trong đầu hiện lên những khuôn mặt buôn bán m a túy năm đó. Một trong những cậu bé đó tên gọi là Bạch Phong, còn chưa đến tuổi trưởng thành nhưng đã phạm nhiều tội ác.
“Em trai tao.” Gã rít từng từ qua kẽ răng.
“Mày là Bạch Lâm,” Trình Lập gọi chính xác tên của gã, giọng nói như đóng băng, “Hắn bị trừng phạt đúng tội, còn mày, năm đó trốn được, nhưng giờ trốn không được đâu.”
“Vứt ngay bộ dạng chính khí lẫm liệt của mày đi, mày nghĩ mày với bọn tao khác gì nhau?” Bạch Lâm nhìn anh, trong mắt mang theo ý hận, “Tay của mày cũng dính đầy máu tươi, không thể nào rửa sạch. Năm đó em trai tao bị bọn mày dùng lựu đạn nổ chết, tròng mắt nó bay đến trước mặt tao, rơi trên mặt đất, đôi mắt đó cứ nhìn tao, mãi cứ nhìn tao…”
“Tao chưa từng nghĩ có thể rửa sạch vết máu trên tay.” Trình Lập mặt không đổi sắc, giơ tay chĩa súng về phía Bạch Lâm, “Mày giết Phùng Quý Bình? Vì sao?”
“Hắn nhìn cái không nên nhìn, nói cái không nên nói, đáng chết.”
“Ý mày là việc nó nói với tao tin về Cáo Trắng?”
“Trình đội, không cần nói chuyện với tao đâu, đừng nghĩ moi ra đáp án mày muốn từ tao.” Bạch Lâm cười một cách kỳ lạ, “Ồ, tao suýt nữa quên mất, mày cũng đã mất người phụ nữ của mình. Thế nào? Cảm xúc trong lòng sao đây? Mày có phải rất buồn biết kẻ giết cô ta ở đâu đúng không?””
Trình Lập siết chặt khẩu súng của mình, một cơn bão nổi lên trong đôi mắt đen băng giá của anh ta.
“Chắc mày cảm thấy bất lực giống như trước đây?” Bạch Lâm tiếng cười càng lúc càng lớn, ở trong rừng rậm yên tĩnh càng khiến người sởn tóc gáy, “Tới đi, giết tao đi, để dẹp đi những phẫn nộ và bất bình trong lòng mày.”
Trình Lập đứng đó như một bức tượng trầm lặng trong nửa phút. Sau đó anh di chuyển. Dưới ánh mắt nghi hoặc của Bạch Lâm, cánh tay đang cầm súng của anh ta chậm rãi hạ xuống.
“Tao sẽ không giết mày, ” Anh bình tĩnh nói, “Tao sẽ dẫn mày về Cục.”
Một giây kế tiếp, anh nhìn thấy trong mắt Bạch Lâm lóe lên một tia kỳ dị, trong lòng trầm xuống, vội vàng tiến lên nhưng đã quá muộn. Một cột máu phun ra từ cổ của Bạch Lâm ngay lập tức – gã tự tay cắt cổ mình, cơ thể nặng nề từ từ ngã quỵ trên mặt đất.
“Mày sẽ không bao giờ… được giải thoát.” Vào lúc hấp hối, gã cố chấp nhìn chằm chằm Trình Lập, lộ ra nụ cười vặn vẹo, từ trong miệng nặn ra những lời này.
Buổi sáng ngày hôm đó, Thẩm Tầm theo Trương Tử Ninh trở lại thành phố Cảnh Thanh, trước tiên đi bệnh viện kiểm tra vết thương cùng thể trạng, xác định mọi thứ bình thường sau, mới cùng nhau trở về cục.
“Trình đội đã trở lại sao?” Thẩm Tầm vừa định xuống xe, giống như vô tình hỏi.
“Anh ấy không nói với chị sao?” Trương Tử Ninh kinh ngạc nhìn cô, thầm nghĩ, hai người quan hệ còn gần hơn mà.
“Anh ta nói với tôi cái gì?” Thẩm Tầm không hiểu ra sao.
Trương Tử Ninh ngay lập tức hạ quyết tâm — Trình Lập tính cách từ trước đến nay luôn lạnh lùng, chắc yêu đương cũng không giống người thường buồn nôn nhão nhoét, không để làm Thẩm Tầm biết quá nhiều vì không muốn làm cô lo lắng, vì thế cười nói: “Ồ, anh ấy chưa về.”
Thẩm Tầm gật đầu, xuống xe.
Ngày hôm đó, Thẩm Tầm gần như vùi đầu trong ký túc xá, sắp xếp lại bài phỏng vấn và bản thảo phỏng vấn lần trước. Chỉ là đôi khi cô không thể không nhấp vào WeChat, lướt qua bảng tin bạn bè và check trong nhóm làm việc, nhưng cuối cùng ngón tay sẽ luôn chạm vào cái tên đó, Morpheus. Cô biết rõ ràng nói chuyện với anh cũng chỉ có thế, rõ ràng biết anh không gửi thêm tin nhắn mới, nhưng lại không nhịn được đọc đi đọc lại. Muốn nói gì đó với anh hỏi anh đang ở đâu, mọi chuyện thế nào, nhưng mỗi lần gõ hai ba chữ lại thấy không thích hợp nên lại xóa đi.
Vương Tiểu Mỹ nhớ cánh tay cô bị thương nên buổi trưa mua đồ ăn cho cô, buổi tối cùng cô đến ký túc xá ăn cơm.
Đang ăn cơm, Thẩm Tầm cảm giác được ánh mắt của cô gái nhỏ dán chặt vào mặt mình, không khỏi bật cười: “Mặt chị mọc hoa à, nãy giờ em cứ nhìn chị vậy?”
“Em thấy chị rất xinh đẹp.” Tiểu Mỹ đỏ mặt, có chút ngượng ngùng. Cô thở dài trong lòng, xét về ngoại hình, chị Tầm và Trình đội đúng là rất xứng đôi vừa lứa, một người mềm mại ngọt ngào, một người cao lớn tuấn tú. Nghĩ đến đây, trong đầu cô lại hiện lên câu nói của Trương Tử Ninh”Sếp và chị Tầm hôn nhau rồi”, không cầm lòng được mà liên tưởng đến một hình ảnh, mặt càng đỏ hơn.
Thấy Thẩm Tấn nghi hoặc nhìn mình, cô hoảng sợ nói: “Chị Tầm, chị không sợ Trình đội sao?”
“Sao lại sợ anh ta?” Thẩm Tầm nhướng mày, “Anh ta khá tốt mà.”
“Chà, anh ấy khá tốt, nhưng lại không thích cười lắm, khí chất cũng quá mạnh,” Tiểu Mỹ gật đầu, “Chúng em đều cảm thấy anh ấy là người sếp tốt, nhưng chúng em vẫn hơi sợ anh ấy. “
Thẩm Tầm nhìn cô gái nhỏ bộ dáng ấp a ấp úng, trực tiếp nói: “Làm sao vậy, em thích anh ta à?”
“Em… ” Vương Tiểu Mỹ bị sặc cơm, ho khan vài tiếng, đặt đũa xuống vung vẩy tay, mặt đỏ như trái cà chua, “Em không thích anh ấy đâu, không phải, em thích anh ấy, nhưng không phải kiểu thích của nam nữ, chị Tầm, chị đừng hiểu lầm…”
“Được rồi, chị hiểu rồi.” Thẩm Tầm buồn cười, vỗ vỗ lưng cô, đưa nước cho, “Nhìn em vội chưa kìa.”
“Trong Cục có không ít nữ đồng nghiệp thích anh ấy,” Vương Tiểu Mỹ uống ngụm nước nói thêm, “Nhưng em nhìn qua thì kiểu người như Trình đội, không phải ai cũng có thể “tiêu thụ” được đâu, người đây theo đuổi anh ấy, đều “bỏ mình” hết rồi.”
Thẩm Tầm cười nói: “Trên mặt anh ta chỉ thiếu viết một chữ “Xin miễn theo đuổi”.
Vương Tiểu Mỹ gật đầu, đôi mắt mang theo sùng kính nhìn cô, nuốt xuống lời nói sắp ra đến miệng — dù sao chị còn không “bỏ mình”, lại còn hôn cả sếp rồi nha.
“Chị Tầm, chị hoàn thành xong nhiệm vụ phỏng vấn ở đây, chị có thể rời đi.” Cô ý thức được tình huống quan trọng này.
“À, dù sao thì nơi làm việc của chị cũng ở Bắc Kinh.” Thẩm Tầm trả lời.
“Ồ.” Vẻ mặt Vương Tiểu Mai có chút buồn bã. Ở hai nơi này có vẻ không tốt lắm.
Thẩm Tầm cho rằng cô luyến tiếc mình, liền xoa đầu cô: “Chị sẽ cố gắng tranh thủ về đây nhiều.”
Tiểu Mỹ liên tục gật đầu: “Nhất định nhé.”
Sau bữa tối, Tiểu Mỹ thu dọn đồ đạc và rời đi. Sau tám giờ, Thẩm Tầm quyết định đi dạo, còn chưa đi bao xa dưới lầu đã thấy Giang Bắc ôm một túi nilon từ siêu thị đi về phía mình.
“Anh về rồi à?” cô chào.
Giang Bắc trả lời: “Tôi vừa đi siêu thị, Trình đội bảo tôi mang cho anh ấy ít thuốc lá, tôi mang qua.”
“Anh ta về rồi?”
“Ừm, buổi chiều đã về, báo cáo với cục trưởng Lưu trưởng, sau đó một mình luyện súng.”
Thẩm Tầm gật đầu, nhưng Giang Bắc vừa đi qua đã gọi anh ta lại, ngón tay chỉ lên lầu: “Để tôi đưa cho anh ta.”
Giang Bắc sửng sốt một chút, lập tức đưa túi nilon cho cô: “Vậy phiền cô rồi.”
“Không có việc gì.” Thẩm Tầm cười tạm biệt anh, xách túi đi lên lầu.
Nhìn theo bóng lưng của cô, Giang Bắc băn khoăn không biết có nên nhắc nhở cô tâm tình Trình đội đang rất không tốt hay không, nhưng vừa do dự, cô đã đi xa rồi nên anh đành từ bỏ ý định.
Khi đến cửa ký túc xá của Trình Lập, Thẩm Tầm vuốt tóc mái, gõ cửa.
Gõ ba lần, không động tĩnh. Cô gõ thêm ba lần nữa.
“Không khóa, vào đi.” Một giọng nói trầm thấp từ bên trong truyền ra.
Cô đẩy cửa bước vào, nhưng lại sững sờ ở cửa, trợn mắt há hốc nhìn người đàn ông trước mặt.
Trình Lập đứng quay lưng về phía cô, c ởi trần, chỉ mặc một chiếc quần đùi và đang lau tóc bằng khăn tắm. Những giọt nước từ gáy trượt xuống đến tấm lưng rộng rắn chắc không chút mỡ thừa ở sau eo, khi anh giơ tay lên, cơ tay và cơ vai đều kéo thành một đường hoàn mỹ.
Có mùi thơm của dầu gội và sữa tắm trong không khí, có lẽ là do anh vừa tắm xong.
Choáng, hình ảnh này cũng quá mê người đi? Đầu óc Thẩm Tầm nhất thời trống rỗng.
Hẳn là là phát giác được yên lặng bất thường, Trình Lập xoay người lại, ánh mắt giao nhau, lông mày cau lại, giọng nói có chút lạnh lùng: “Sao lại là cô?”
“Tôi thay Giang Bắc mang thuốc lá cho anh,” Thẩm Tầm ngây thơ nói, “Xin lỗi, tôi không biết anh đang tắm.”
“Đóng cửa lại, đến đây,” Trình Lập dùng ánh mắt thâm thúy nhìn cô, “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Thẩm Tầm thuận tay đóng cửa lại, nghe thấy tiếng khóa cửa cạch, trong lòng đột nhiên thắt lại.
Cô hít sâu một hơi, quay người lại gần anh, đặt chiếc túi trên tay xuống chiếc ghế bên cạnh.
Trình Lập lấy chiếc áo thun trên ghế mặc vào, đi đến chiếc tủ sát tường, nhấp một ngụm từ ly có đồ uống, cầm ly, dựa vào bàn nhìn cô với ánh mắt sáng như đuốc.
“Anh định nói gì với tôi?” Thẩm Tầm không khỏi hắng giọng một cái.
“Thấy sao?” Giọng anh lạnh lùng, lại có chút lười biếng gợi cảm, “Cô ân cần đưa thuốc cho tôi như vậy, chẳng lẽ là chỉ định học Lôi Phong sao?”
“Tôi chỉ là… muốn gặp anh.” Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn anh, thành thật trả lời.
Lúc đến gần, cô có thể cảm nhận được sự cao lớn của anh, như thể toàn bộ cơ thể của cô có thể giấu trong bóng hình của anh, Tiểu Mỹ nói không sai, anh là một người mang đến cho người ta cảm giác áp bức mạnh mẽ, từ ngoại hình đến tính cách, cả hai đều vậy.
Chính thế, cô bị ám ảnh bởi hơi thở tỏa ra từ anh, độc đoán, mạnh mẽ và nguy hiểm.
Anh lặng lẽ mỉm cười, khóe miệng hơi nhếch lên cong thành một vòng cung tà ác.
Thẩm Tầm đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp anh, cũng là như vậy.
“Cô thấy rồi,” anh đặt ly xuống và nghiêng người nhìn cô, “có phải đi được rồi không?”
Hơi thở của anh rất nóng, có mùi rượu rõ ràng, Thẩm Tầm nhận ra trong ly đã rót đầy rượu whisky, tối nay anh đã uống bao nhiêu nhỉ?
Cô ngước mắt lên nhìn anh, lúc này mới thấy rõ ngọn lửa không biết đang nhảy nhót trong đôi mắt đen thăm thẳm kia.
Trong lòng cô có một giọng nói, nhắc nhở cô nên chạy đi, nhưng như bị thôi miên, cô kiễng chân hôn lên môi anh. Gần như cùng lúc, chiếc lưỡi nóng bỏng của anh tấn công môi cô, mang theo khí thế như công thành đoạt đất. Dưới sự trêu chọc của anh, cô như đóa hoa sau cơn mưa, ướt át, xinh đẹp, run rẩy, chậm rãi nở rộ.
Ý thức của cô bị mờ đi. Chỉ nghe thấy một đống đồ vật rơi xuống, một đôi đại bàn tay ôm eo nâng lên, cả người đặt ở trên bàn, tiếp theo bị một thân hình to lớn rừng rực lửa nóng đ è xuống, càng chìm sâu càng mê đắm.