Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 57-2



Chương 57.2: Manh mối
Editor: Mẹ Bầu

Cao Lãng tiến lên mấy bước, đứng ở trước mặt người đàn ông kia một bước, trầm giọng hỏi: “Anh có quen biết với Ứng Uyển Dung sao?”

“Hả, cái gì cơ, đó là ai vậy?” Người đàn ông kia vẻ mặt lộ rõ vẻ không hiểu, xem không giống như là đang nói dối.

Cao Lãng tin tưởng ở năng lực của đồng đội, nhíu mi lại, thay đổi sang câu nói khác, “Người cao như thế này, bộ dạng trắng trẻo nõn nà, khi cười rộ lên trên mặt có cái lúm đồng tiền đặc biệt ngọt, @MeBau*diendan@leequyddonn@  ánh mắt rất sáng, giống như là ngôi sao sáng vậy.”

Vệ Thành ôm mắt của mình, nhìn thẳng vào Cao Lãng không thể nào hiểu được. Sự hình dung đối với vợ anh như vậy, cũng quá là. . . trừu tượng rồi. Ngôi sao sáng cái gì kia chứ! Anh có thể lấy ra tấm ảnh chụp, rồi hỏi anh ta xem đã từng gặp người bao giờ chưa?

Cao Lãng thật sự đúng là đã quên. Phỏng chừng ở trong túi của anh vẫn còn có tấm ảnh chụp chung của hai người. Trong lúc nhất thời anh không nhớ ra. Sau khi Cao Lãng nói xong, thấy người đàn ông kia vẻ mặt vẫn mờ mịt, mới nghĩ đến việc lấy ra ảnh chụp đưa cho anh ta xem.

Người đàn ông tiếp nhận tấm ảnh chụp. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Dưới ánh sáng đèn pin, anh ta nhìn thoáng qua liền nhận ra được, “A, tôi có biết cô gái này. Cô gái nhỏ này, ngày hôm nay tôi còn chèo thuyền chở cô ấy cùng với các bạn bè của cô ấy đi dạo chơi trên hồ mà! Sau này khi động đất, tôi liền từ trên núi chạy ra ngoài này rồi. À, anh chắc là người nhà của cô ấy phải không? Khi đó tôi còn nghe thấy bọn họ nói với nhau, sau muốn đi xem thác nước mà. Nơi đó đã có thể cao hơn. Tôi không biết trận động đất này có hết hay không, cũng không biết là khi có động đất, có phải là đã chạy đi mất rồi hay không?”

Cao Lãng nghe xong từ đỉnh đầu rót xuống cả người thấy lạnh toát. Bàn tay anh nắm lại thật chặt, gắt gao bấm sâu vào lòng bàn tay mới nhịn xuống được sự kích động muốn co cẳng chạy đi tìm người. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Vệ Thành lý trí hơn, liền nhanh chóng nghe người đàn ông nói vị trí địa phương cụ thể.

Người đàn ông kia chỉ cho bọn anh phương hướng đi về phía địa phương đó, lại nói có chút do dự: “Lúc tôi chạy đi ra dường như nghe thấy mặt triền núi phía sau có tiếng đất lở thì phải! Đường cũng không dễ đi, nếu không để tôi dắt các anh đi đến chỗ chân núi.”

Vệ Thành liên vội vàng gật đầu. Có dân bản xứ dẫn đường như vậy, đương nhiên có thể tiết kiệm được không ít thời gian. Mặt đường trải qua cơn địa chấn trở nên có chút gập ghềnh. Trên đường đi còn có đầy đá vụn, đá hòn trải rộng. Ba người liên hệ với đội cứu viện rồi lên đường. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, Vốn định một mình tự đi tìm người, thật không nghĩ tới lại có không ít người tự nguyện cùng đi hỗ trợ để tìm người.

“Hôm nay có không ít người đi vào trong đó du ngoạn. Phỏng chừng ngọn núi cũng không có thiếu du khách, chúng ta có nhiều người đi tìm cũng sẽ mau hơn.”

“Người đi vào nơi đó cũng như là thân thích của chúng tôi. Chúng tôi cũng phải đi vào đó tìm xem người có được an toàn hay không.”

Đoàn người bảy miệng tám cùng nói. Cao Lãng trịnh trọng nói lời cảm tạ đối với bọn họ, cúi người chào thật sâu. Vệ Thành nhìn thấy bộ dạng Cao Lãng như vậy, hốc mắt đỏ lên. Bình thường, thời điểm có mệt và khó hơn nữa, bóng lưng của người đàn ông vẫn luôn luôn đứng thẳng, chưa từng bao giờ gấp khúc. Nhưng hôm nay đối với những người bận rộn đến để giúp đỡ anh như vậy, chẳng e ngại một chút nào, anh đều luôn luôn cúi đầu khàn giọng nói lời cảm tạ.

Vệ Thành chỉ ngóng trông Cao Lãng nhanh chóng tìm được vợ của mình, để hai người có thể đoàn viên, tụ họp được ở cùng nhau. Như vậy đều mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì.

Đoàn người thừa dịp lúc ban đêm đi bộ đến khu vực chân núi đã gặp phải chuyện không may. Dọc theo đường đi đụng phải không ít du khách chạy đến kết giao. Bọn họ vẫn còn đang kinh hồn bạt vía, chưa định thần. Nhìn thấy bọn họ đều có chút kích động, mấy người nhóm Cao Lãng chỉ đường đi ra nơi địa điểm được cung cấp viện trợ gần nhất. Lúc này tinh thần của bọn họ mới được ổn định hơn rất nhiều.

Cao Lãng lòng nóng như lửa đốt, vẻ mặt lại càng trầm mặc hơn. Vệ Thành đi ở bên cạnh anh đến một câu nói cũng không dám nhiều lời, trong lòng chỉ biết thở dài một hơi. Anh tận lực hỏi người đàn ông kia để biết rõ về tình huống của ngọn núi.

Bóng đêm càng thêm thâm sâu. Bầu trời lất phất mưa phùn, rơi xuống ở trên thân người. Đây cũng không phải là một dấu hiệu tốt.

Động đất làm cho đất đai trở nên tơi xốp hơn. Nếu như lại có một trận mưa lớn kéo đến, đất đá sẽ cuồn cuộn trôi nghiêng xuống. Cư dân sống ở dưới chân núi đã chạy ra ngoài tìm đường sống, sợ là lại càng thêm hoạ vô đơn chí. Đối với người vẫn còn bị vây khốn ở trong núi mà nói, lại càng là tin dữ trong tin dữ rồi.

Khi đi tới chân núi thì mưa phùn đã gần như đều đã thấm ướt hết quần áo trên người của nhóm người đi cứu hộ. Cao Lãng và Vệ Thành đang định đi theo lối đi bậc đá trên đường, lối đi lộ tuyến của du khách để đi tìm người, thì lại gặp phải mấy người một thân chật vật từ trong núi đi ra tới.

“Cao Lãng?” Cố Tinh Tinh người khác thì không biết, nhưng đối với dung mạo tuấn lãng của Cao Lãng ở trước mặt mình, thì cô vẫn nhận ra, liền kinh ngạc kêu lên một tiếng. Lập tức mấy người trong nhóm Lục Manh liền chạy đến nắm tay anh, mừng rỡ như điên, nói: “Cao Lãng! Anh tới để cứu Uyển Dung phải không?”

Bộ dáng của mấy người trong nhóm Lục Manh đều có chút chật vật. Các cô gạt nước mắt đi đến Cao Lãng trước mặt nói: “Chúng tôi chụp ảnh xong liền nghĩ muốn đi xuống núi, không nghĩ tới gặp phải trận động đất kia. Vốn dĩ chúng ta còn đang nắm tay nhau, thời điểm xảy ra động đất liền bị rối loạn, Cái cô Lâm Tuyết kia cũng không biết từ khi nào đã chạy đến phía sau Uyển Dung, đẩy cô ấy ngã xuống phía dưới triền núi rồi. Chúng tôi đã quay trở lại tìm thật lâu, nhưng vẫn đều không tìm được người. Sau đó địa chấn lại mãnh liệt hơn một chút, sườn núi nhỏ cũng bị sụp, tôi. . .” Nói xong Lục Manh cũng òa khóc không ngừng.

Triệu Dao Cẩm đỏ mắt, giọng nói còn có chút run rẩy, nói: “Chúng tôi nhìn thấy triền núi đổ sụp xuống, lúc này liền nghĩ đến phải đi tìm người để lên núi cùng đi cứu người. Cho nên mới xuống núi, sau lại gặp được mọi người.”

Tạ Thiên Thành nắm tay lại quyền nói: “Sớm biết chuyện xảy ra như vậy, tôi liền không nên khuyên Uyển Dung hãy cùng nhau đi chơi. Cứ ở lại  tại đoàn làm phim để quay phim, như thế thì sẽ không bị như thế này . . .” Giọng nói của anh nghe thật nghẹn ngào, nói một câu: “Tôi và mọi người cùng nhau lên núi đi tìm Uyển Dung.”

“Chúng tôi cũng đi!” Tuy rằng trên người mấy cô gái trong nhóm Cố Tinh Tinh đều rất chật vật, nhưng mà ánh mắt của họ lại sáng ngời kiên định.

“Mấy người chúng tôi sẽ cùng nhau đi qua đó tìm là được rồi. Những người khác hãy nghỉ ngơi tại chỗ.” Cao Lãng nói thu xếp, thấy các cô vẫn như trước muốn nói gì đó, liền mới nói: “Mấy người đã đi tìm suốt nửa ngày trời cũng đã mệt mỏi, cần phải được nghỉ ngơi rồi. Chúng ta lên núi đi tìm, nếu như. . . đến lúc đó còn cần thêm người, sẽ tìm mọi người đến hỗ trợ.”

Nhóm Cố Tinh Tinh các cô nghe xong liền do dự một lúc mới gật gật đầu, giọng nói hàm chứa lệ nóng, nói: “Các anh nhất định phải tìm được Uyển Dung đó. . . Cũng đã mấy giờ trôi qua rồi! Một mình Ứng Uyển Dung ở trong núi như vậy, nhất định cô ấy sẽ rất sợ hãi.”

Trái tim của Cao Lãng như trầm xuống. Anh mím chặt đôi môi mỏng, hàm dưới nghiến chặt, nắm tay nắm lại rất chặt. Làm sao anh có thể không biết điều này chứ!

Uyển Dung là một cô gái nhỏ yếu ớt như vậy. Lạnh nóng đều cứ la hét ở trên người Cao Lãng, thường xuyên mang theo ý cười liếc xéo sang anh. Anh nhìn cô mà trái tim như tan chảy ra. Vừa nghĩ tới cô ở đó một mình, đầy lo lắng hãi hùng, cả người ướt đẫm, mà trời thì tối đen như mực, lại còn không biết đang ở nơi nào đó chờ anh, Cao Lãng chỉ hận không thể mọc ra một đôi cánh thật dài để bay qua đó.

“Tôi sẽ dẫn cô ấy trở về.” Lời nói này của Cao Lãng không chỉ có đang nói với các cô gái, mà cũng là lời thề của bản thân anh đối với chính mình, nhất định phải tìm cho được Uyển Dung!

. . .

Hạt mưa rơi xuống xong, Ứng Uyển Dung mới đào được vài cái bậc. Cô đứng lên trên cái hõm vừa mới đào xong, sau đó liền cho tất cả dụng cụ vào trong ba lô, đeo lên lưng gọn gàng, chuẩn bị leo đi lên.

Chỉ có một chân có thể sử dụng được, mọi sức lực khác đều phải dựa vào hai cái tay rồi. Ứng Uyển Dung để hai tay nằm sấp tại trên mặt tường đất, chân đạp đi lên, miệng còn cắn lưỡi dao nhỏ, chuẩn bị leo lên cái hõm đất tiếp theo, sau đó, lại lấy cái hõm đất đó làm phương tiện leo lên.

Ngay một cái động tác đơn giản như vậy, mà cái hõm đất cũng không tính là quá sâu cũng đã làm khó cho Ứng Uyển Dung. Cô vừa mới đạp chân đi lên, cẩn thận treo ở giữa không trung, còn chưa thể nào tiếp tục đi hướng lên trên,  liền đã bị té xuống. Thiếu chút nữa đã thương tổn lại càng thêm thương tổn, làm cho cái chân giống như bị bả gẫy rồi.

Thở hổn hển mấy hơi thở lau mồ hôi, Ứng Uyển Dung lại tiếp tục bò lên trên. Nếu như nói không hay ho, phỏng chừng chính là với tình huống của cô bây giờ rồi, lỗ nhỏ trên vách tường lấy dao khoét ra, thật sự không hợp quy tắc lắm, vẫn là tốn công sức chỉnh sửa, kết quả trời lại mưa nhỏ. . .

Bùn đất trên vách tường nhất thời tơi xốp không ít. Độ trơn ẩm không sao chịu nổi. Vừa nằm sấp lên trên, một thân bùn đất coi như xong, nhưng quan trọng nhất là không thể đi lên rồi.

Ứng Uyển Dung ủ rũ ngồi trở lại chỗ cũ. Chiếc áo sơ mi mỏng manh của cô bị nước mưa tưới vào gần như đã ướt toàn bộ rồi. Ứng Uyển Dung trừ bỏ cầm ba lô chắn ở trên đầu ra, cô gần như không có biện pháp nào khác rồi.

Thời tiết tháng Năm vào ban ngày thì ấm áp, ban đêm thì mát mẻ. Thời tiết ban đêm ở trên ngọn núi thế này thì lại không chỉ có là mát mẻ, mà còn mang theo một chút lạnh lẽo.

Ứng Uyển Dung rưng rưng cắn môi nghĩ đến Cao Lãng. Không biết anh có nghe được tin tức cô đang bị gặp nạn hay không, hay là lại phải đi ra ngoài để chấp hành nhiệm vụ?

Ứng Uyển Dung ôm lấy đầu gối, gần như buông tha cái việc che chắn ba lô ở trên đầu, tùy ý để cho nước mưa xối xuống. Dù sao cô chính là một người  không đến nỗi quá kém như vậy, còn không bằng chờ khi đã hết mưa xong, lại sẽ nghĩ biện pháp.

Cao Lãng. . . Nếu như bây giờ anh có thể tới được đây để tìm em, hẳn là tốt biết bao. . .


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 57-1



Chương 57.1: Manh mối
Editor: Mẹ Bầu

Nhịn đau, Ứng Uyển Dung giật giật các nơi trên cánh tay. Cô xác định trừ bỏ chỗ chân bị đau ra, thì cũng không có vết thương lớn nào khác. Sắc trời bắt đầu tối, nhiệt độ không khí ở trên ngọn núi ở dần dần hạ thấp xuống. Một luồng lạnh lẽo từ gan bàn chân xông thẳng hướng lên trên.

Tệ hơn nữa chính là, Ứng Uyển Dung phát hiện ra, cơn địa chấn cũng chưa từng đình chỉ. Tuy rằng so với những chấn động ban đầu thì hiện tại đã nhỏ hơn rất nhiều, Thế nhưng cô không thể không bắt đầu lo lắng, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, kèm theo địa chấn, trong núi này liệu có phải sẽ còn có khác các tai hoạ địa chất khác hay không?

Hơn nữa hiện tại Ứng Uyển Dung lại từ trên sườn núi một đường lăn xuống bên dưới như vậy. Chính bản thân cô cũng không thể nào phân định rõ được phương hướng ra sao. Cô cũng không biết mình đã rơi xuống tới nơi nào. Ứng Uyển Dung chỉ sợ mấy người Cố Tinh Tinh kia cũng không thể nào ngay lập tức tìm thấy cô được.

Bốn bề vắng lặng, chung quanh thật yên tĩnh. Chỉ có từng hồi tiếng gió thổi qua khe hở sinh ra tiếng kêu hu hu, @MeBau*diendan@leequyddonn@ giống như là tiếng khóc và than phiền kể lại truyện cổ tích xa xưa vậy.

Bộ quần áo mà Ứng Uyển Dung mặc khi ra ngoài cũng đã bị mài rách. Hiện tại cô có cảm thấy có chút lành lạnh. Sực nghĩ đến khi bản thân mình ngã xuống, chiếc ba lô nhỏ cô vẫn còn đeo trên người cũng cùng nhau lăn xuống. Bên trong ba lô có nước cùng với một ít thuốc, Ứng Uyển Dung liền mở ra ba lô tìm kiếm các thứ.

“Nước, băng gạc, thuốc bột, chiếc dao nhỏ. . .” Ứng Uyển Dung lục tìm một lát liền tìm ra đồ có thể sử dụng. May mắn trong đó còn có một chiếc đèn pin. Cô liền bật đèn sáng để xử lý vết thương. Diiễn~đaàn~leê~quy~đôn~~ Đối với chiếc chân đau, cô cũng thấy có chút bất lực rồi.

Con người chỉ cần an tĩnh lại một chút liền sẽ bắt đầu miên man suy nghĩ. Hơn nữa những cơn địa chấn thường thường chớp lên hạ xuống. Bùn đất trên vách tường đất sẽ lại rơi một ít xuống dưới. Ứng Uyển Dung thực sự rất sợ đến lúc đất đá trôi xuống sẽ có thể vùi lấp che kín cô lại. Thế nhưng mà, trong hianf cảnh như thế này, thật đúng là kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.

Ứng Uyển Dung chống đỡ lên mặt tường, một chân đứng lên. Cô kiễng chân phát hiện ra nơi này có lẽ là chiếc hố sâu do người thợ săn nào đó đã đào lên. Lấy chiều cao thân hình của cô, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn đứng ở bên trong, cánh tay duỗi thẳng, phải còn khoảng cách đến một cánh tay nữa thì mới có thể đụng sát tới được đường viền bên trên của hố sâu.

Nếu như là ở trạng thái bình thường, Ứng Uyển Dung sử dụng cả tay chân, thì có lẽ còn có thể leo đi lên được, Nhưng, hiện tại chân cô đang bị đau, nếu  muốn đi lên, tất nhiên sẽ phải tiêu phí một lực lớn và mạnh mẽ hơn nữa

Trong hố không có dây thừng, không có dây mây, chỉ có lá rụng rơi ở trên đất, kèm theo nước bùn dính trên mặt đất. Ứng Uyển Dung không phải là người chỉ biết ngồi chờ chết. Có lẽ là mấy người nhóm Cố Tinh Tinh cũng đang nghĩ biện pháp để đến tìm cô. Bản thân cô cũng muốn tranh thủ thời gian, nhanh chóng đi ra ngoài để tụ họp cùng với mọi người.

Động đất ở trên núi mà cứ ngồi yên một chỗ như vậy, thật sự làm cho Ứng Uyển Dung không thể yên lòng. Cô lục ra con dao nhỏ. Con dao này là loại dao nhỏ gập cán dùng để cắt hoa quả, rất thuận tiện khi sử dụng. Khi mở ra, độ dài của con dao cỡ bằng một gang tay. Ứng Uyển Dung sờ sờ bốn phía vách tường đất, tìm được một chỗ liền bắt đầu dùng lưỡi dao nhỏ để đào khoét đất.

Chỉ cần đào được mấy chỗ, thuận tiện để cô đặt chân leo lên bò ra ngoài là tốt rồi. Con dao găm tuy nhỏ, nhưng dùng nhiều thời gian, thì nhất định có thể đi ra ngoài được.

Trong khi Ứng Uyển Dung đang ngồi ở trong hố sâu bắt đầu lấy dao ra để đào đất, thì Cao Lãng đang đợi để lên máy trực thăng bay tới nơi này. Đây là nhóm binh sĩ đầu tiên chạy đến khu vực thảm họa động đất, họ đi khá đông và mang theo rất nhiều đồ dùng sơ cứu.

Sau cơn địa chấn, đoạn đường chung quanh cũng đã sụp đổ. Các tảng đá trên núi lăn xuống trực tiếp ngăn chận đoạn đường lại. Người ở bên trong không ra ngoài được, mà xe cộ ở bên ngoài cũng không thể đi vào được. Hiện tại đã phái đi không ít người và máy móc đến để dọn dẹp thông đường.

Cùng lúc đó, tại khu vực khác gặp tai hoạ nhẹ hơn, nhân viên bắt đầu tự giải thoát. Hiện tại cần phải phái đám binh sĩ có kinh nghiệm đi tới đó để cứu tế, tránh cho phát sinh ra sự sụp đổ lần thứ hai, cứu người bất thành lại còn bị chôn ở trong đó.

Việc thông tin ở vùng xảy ra thảm họa đã được khôi phục lại. Đã có thể liên lạc được với bên ngoài rồi. Những hình ảnh chụp khu vực bị thảm họa động đất được chuoj từ trên máy bay đã tác động hàng tỉ trái tim con người. Có những tình nguyện viên tình nguyện lao đến vùng thiên tai, để tự tay mang thức ăn đến. Có những doanh nhân nhiệt tình, tích cực trao gửi yêu thương. Tất cả mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, tạo thành sức mạnh như thành đồng, cùng giúp nhau vượt qua cửa ải khó khăn này.

Tin tức về đoàn làm phim Hồng lâu mông đang bị nhốt ở trong khu vực thảm họa động đất cũng được nêu ra một chút, nhưng tình huống cụ thể như thế nào, thì không ai có thể nói rõ được. Thời điểm Cao Lãng lên ngồi trên máy bay trực thăng, còn tìm đồng đội để mượn một con chó chuyên đi làm nhiệm vụ cứu hộ cùng chủ nhân của nó.

Đôi khi một con chó cứu hộ  còn có tác dụng lớn hơn so với con người.  Cao Lãng thừa nhận, giờ phút này anh có tư tâm. Anh có trách nhiệm có nghĩa vụ đi trợ giúp người khác, nhưng anh không làm được, Ứng Uyển Dung cũng là một trong những người trong số đó, cấp bách cần được anh cứu ra. Trước khi Cao Lãng vẫn còn chưa xác định được Ứng Uyển Dung mạnh khỏe, anh thật sự không có tư tưởng nào làm được việc khác.

Đời này, anh vì lý tưởng của mình mà dâng ra hết thảy. Vợ của anh đã ở trả giá, cô có thể lựa chọn một loại cuộc sống vô lo vô nghĩ khác. Cô có thể có được một người chồng có thể cùng nhau đứng ở dưới đèn flash, dịu dàng dựa vào bên chồng. Cô có thể chọn một cuộc sống khác không vướng bận hơn,      mà không phải là cần một người như anh, chung quy luôn hoạt động ở trên tuyến đầu. Anh ở trong mắt người khác có rất nhiều thân phận. Anh là lãnh đạo của cấp dưới, là vị cứu tinh trong ánh mắt của những người đã bị làm mệt mỏi, là người con trai hiếu thuận trong mắt của cha mẹ.

Thế nhưng ở trong mắt của Ứng Uyển Dung, anh vậy mà lại chính là duy nhất trong sinh mệnh của cô. Còn bây giờ, cô đang đợi anh, ở một nơi nào đấy cô đang chờ anh. . .

Trên máy bay trực thăng không khí đều thật là ngưng trọng. Mọi người không ai có tâm tình để nói chuyện. Cho đến khi bay đến khu vực xảy ra thảm họa động đất, thì đã là buổi tối rồi. Nhìn vào một thành phố chỉ thấy tối tăm, chỉ có một vài ánh đèn rải rác, trong lòng Cao Lãng thấy nặng trĩu, không thể nói nên lời.

Cao Lãng cùng với đồng đội của mình xuống máy bay trực thăng đi đến địa điểm bệnh viện thiết lập tạm thời. Ở nơi đó, tiếng kêu r3n khắp nơi, tiếng khóc, tiếng kêu lên đau đớn, hòa vào với nhau thành một âm thanh hỗn độn. Một đám các hán tử thiết huyết trong chớp mắt, vành mắt liền ào ào đỏ kè.

Người của thành phố A đã sớm chờ ở chỗ này bố trí người cứu người qua đêm. Lúc sắp chia tay, bọn họ lần lượt ôm lấy Cao Lãng một cái, hết thảy đều không cần phải nói..

Những người sống sót ở các khu vực xung quanh gần như đều đã ở trong cái sân thể dục này rồi. Cao Lãng cùng Vệ Thành tính toán trước ở bên cạnh nhìn xem có cái manh mối gì không. Anh đưa cho chó cứu hộ ngửi ngửi chiếc khăn tay mà Ứng Uyển Dung đã đưa cho anh. Vệ Thành mang theo chó cứu hộ ở bên ngoài đi hai vòng, nhưng cũng đều không tìm thấy người.

Trong lúc Cao Lãng đang thất vọng, chuẩn bị lại đi đến địa phương khác tìm người, thì con chó cứu hộ kia liền kêu lên một tiếng. Làm cho một gã nhân viên đang chịu khổ đi đến lĩnh cơm chiều liền phát hoảng.

Người đàn ông kia sau khi lùi một bước, liền dùng ánh mắt đề phòng để nhìn mấy người nhóm Cao Lãng. So với mấy người bọn họ quần áo mầu xanh lục chỉnh tề, người đàn ông kia quần áo tả tơi, cả người đều là bùn đất, giày đi cũng đều đã bị ngâm vào trong bùn đất vậy.

“Mấy người, mấy người muốn làm gì?” Người đàn ông kia nhìn nhìn về phía nhân viên đang duy trì trật tự cách đó không xa, cũng đủ cảm thấy lo lắng.

Cao Lãng nhíu nhíu mi nhìn nhìn sang Vệ Thành. Vệ Thành thấp giọng nói giải thích: “Hoa Hoa có phản ứng đối với anh ta, thuyết minh rằng hai ngày trước đây, khẳng định anh ta đã từng tiếp xúc với chị dâu rồi. Anh hãy qua để hỏi thử xem, xem có đầu mối gì hay không.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay