Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 53-1



Chương 53.1: Ôn tồn
Editor: Mẹ Bầu

“Uyển Dung quá khiêm nhường! Tôi quên chưa nói, kỳ thực ngày chiếu phim lần đầu đó, tôi cũng đã may mắn từng được đi xem. Trong phim nhìn em rất xinh đẹp. Tôi cũng là fan (người hâm mộ) của em đó.” Liễu Chi Lan gương mặt tươi cười, nói.

Ứng Uyển Dung có chút ngoài ý muốn! Chuyện này trước đây chưa từng bao giờ xảy ra đối với cô. Cô cười mỉm nói: “Có thể được một người hâm mộ là chị Liễu đây, như vậy chính là vinh hạnh của em rồi. @MeBau*diendan@leequyddonn@  Hi vọng sự diễn xuất của em không làm cho chị bị thất vọng.”

Lời nói hoạt bát làm cho người nghe cho dù không có gặp được con người thực, thì cũng có thể cảm nhận được tính cách cởi mở của Ứng Uyển Dung. Liễu Chi Lan không nhịn được mà híp mắt, nhếch môi cười rộ lên.

“Lần này nghe nói em và Ngô Minh chính là kỳ phùng địch thủ. Ở trường quay kỹ thuật diễn bùng nổ.d∞đ∞l∞q∞đ Ở bất kỳ trường hợp nào, đạo diễn Nhạc cũng khoe em chính là diễn viên mà ông ấy cực kỳ xem trọng và rất có tiềm lực.”

Ứng Uyển Dung vội vàng xua tay xin khoan dung, nói: “Chị Liễu, chị đừng có nói trêu cợt em như vậy! Lần này đạo diễn Nhạc đã cho em cơ hội được  tham dự vào một bộ phim điện ảnh có quy cách cao như vậy, lại còn được nhận vai  nữ chính nữa. Đây chính là duyên phận, mà cũng là một loại may mắn. Được  gặp mọi người như vậy, thực sự đã cho em một sự hưởng thụ phi thường trong quá trình quay phim.”

Nói xong, Ứng Uyển Dung lập tức chuyển đề tài nói chuyện:diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn “Lúc trước em và Dạng Dạng cũng không được hòa thuận.”

Liễu Chi Lan lập tức cảm thấy hứng thú, “Vậy sao, chuyện này là như thế nào vậy?”

Vạn Dạng Dạng khẩn trương nhìn cô, lập tức trả lời: “Uyển Dung, chúng ta có đánh nhau bao giờ đâu?”

Lúc này cả Ngô Minh và Cao Lãng vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh nhất, ặc dù cả hai người đều tò mò về cách hai người làm sao bắt đầu trở nên thân thiết với nhau hơn.

Đôi con ngươi của Ứng Uyển Dung chợt lóe lên di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. Cô cười nhẹ nhàng nâng cằm lên, lười biếng nói: “Đánh nhau. . . Đó là chuyện không có khả năng rồi.”

Vạn Dạng Dạng nhẹ nhàng thở ra. Cô chỉ sợ Ứng Uyển Dung nói ra chuyện cô đã xum xoe đối với Ngô Minh lúc trước.

“Vừa mới bắt đầu hai người chúng em cũng không có gì lấy làm quen thuộc. Bởi vì em là một người nóng tính và chậm chạp, lại là người mới nữa. Đối với Dạng Dạng cũng là đặc biệt tôn kính, không dám đi tới gần nói chuyện.”

Ứng Uyển Dung vừa nói hết câu nói này, trừ bỏ Liễu Chi Lan, biểu tình của ba người khác đều có chút một lời khó nói hết. Chưa nói đến chuyện nóng tính và chậm chạp, chỉ nói đến việc Ứng Uyển Dung tôn kính đối với Vạn Dạng Dạng. . . Đến ngay cả đạo diễn Nhạc mà Ứng Uyển Dung cũng dám trêu ghẹo nữa là, càng đừng nói ra người khác. Có thể một câu nói liền từ chối anh Khổng là nhà đầu tư, như vậy cũng thấy là lá gan của cô cũng đủ lớn rồi.

Ứng Uyển Dung và Vạn Dạng Dạng đấu võ mồm giống như là châm chọc   nhau cho có qua có lại với nhau một lát. Sau đó liền nhắc tới Ngô Minh, một vị tiền bối máu lạnh, là người mặt lạnh tim nóng. Biết Ứng Uyển Dung không có trợ lý quản lý việc vặt trong sinh hoạt, cho nên mỗi lần như vậy, Ngô Minh đều sẽ nói với trợ lý nấu nhiều trà gừng hơn một ít, phân phát cho mọi người trong đoàn làm phim. Có thể nói là Ngô Minh chính là một ấm nam không thể nghi ngờ được.

“Như vậy hôm nay, chúng ta liền mời ấm nam Ngô Minh đến hát một ca khúc chủ đề trong phim cho chúng ta nghe, mọi người thấy như thế nào ạ? Xin mọi người một tràng vỗ tay hoan nghênh.”

Trong phòng thu trực tiếp liền lập tức tiếng vỗ tay vang lên như sấm động, Ngô Minh đứng lên ra hình ra dáng cúi mình vái chào, “Các vị tiên sinh, thưa quí ông quí bà! Ngô Minh hắng gióng, xin chú ý lắng nghe. . .”

Giọng hát của Ngô Minh  thuộc giọng nam trầm trong đó mang theo từ tính, nghe qua đài phát thanh truyền đến, thì lại càng thấy ấm áp hơn. Khiến người quen biết đang nằm ở trong chăn nghe thấy tiếng hát ấy, liền lập tức ngồi dậy ôm chăn nghe, gò má ửng hồng. Người không quen biết cúng đều ở đó nghiêng tai lắng nghe tiếng hát của anh.

Tiếng kèn xung trận thôi vang chiến trường bay, sự dịu dàng ấm áp pha trộn lẫn với máu và sắt. Chính là cái nhìn kia khi gặp nhau, chính là bắt đầu trầm luân.

Ca khúc được hát xong, Liễu Chi Lan không nhịn được mà vỗ tay nói cảm thán: “Điều này làm cho tôi dường như lại nhớ tới Nữ Đế trong phim. Minh Châu công chúa khi còn sống có khuyết điểm, đến cuối cùng coi như là trọn vẹn thôi.”

Ứng Uyển Dung cười nói: ” Một nghìn người có một nghìn Hamlet. Trong mắt tôi, cô ấy có thể được coi là có được những gì mình muốn. Quá khứ sẽ qua đi, và lịch sử sẽ minh chứng cho tên tuổi của cô ấy.”.”

Liễu Chi Lan vỗ vỗ tay, “Nói như thế nào thì nói, chính là họa gió trở thành như vậy? Như vậy đi, thật hiếm khi mới có nhiều mỹ nam mỹ nữ được mời đến đây như vậy. Chúng ta cùng nhau chơi một trò chơi nhé, các bạn nghĩ thế nào, có được hay không ?”

Ngô Minh hỏi như phối hợp: “Trò chơi gì vậy?”

“Nhân vật sắm vai, hôm nay chúng ta lựa chọn một cái đoạn ngắn trong phim Tây Du kí. “Chỉ thể hiện khía cạnh của những diễn viên, hãy kiểm soát vai diễn của bạn, nhưng đừng mắc sai lầm. “.” Liễu Chi Lan đơn giản giải thích cùng khán giả, mượn tờ giấy trải ở trên bàn, phân chia xong lời kịch.

“Ngộ Không. . . Ngươi lại nghịch ngợm rồi.” Ngô Minh bình tĩnh nói, tiếng nói nghiêm cẩn.

“A, sư phụ!” Tiếng nói đắn đo của Ứng Uyển Dung cực kỳ chuẩn, cũng xấp xỉ như ở trên tivi rồi, còn mang theo một chút vẻ khôi hài ở âm cuối.

“Hừ hừ, đại sư huynh lại đánh người rồi, người ta đẹp như thế, tại sao lại có thể là yêu quái chứ.” Đây là – – Cao Lãng.

Vẻ mặt của Ngô Minh căng thẳng, trong mắt tràn đầy ý cười. Thiếu chút nữa là anh đã bật cười ra thành tiếng. Ứng Uyển Dung thực sự là không nghĩ tới Cao Lãng diễn vai Trư Bát Giới còn rất có da có thịt như vậy. . . Hi hi.

Vạn Dạng Dạng diễn chính là Sa Tăng, chính là một người ba phải, “Ta xem đại sư huynh nói cũng có đạo lý.”

Liễu Chi Lan dĩ nhiên là chính là trong vai yêu quái rồi. Chị kháp cổ họng diễn xuất rất sống động một con Yêu Tinh hai mặt ba lòng, dáng vẻ kệch cỡm.

Các thính giả đang làm việc thuận tiện cắm tai nghe để nghe, không nghĩ tới đã bị bọn họ quây vào trong vòng phấn. Hơn nữa, bọn họ lại được các minh tinh bao quanh, kháp tiếng làm ra các loại yêu quái, biến đổi giọng nói. Diễn xong lại nhanh như gió, lập tức lại biến thành các nhân vật thân sĩ, thục nữ, Hơn nữa lại không hề có một chút nào xa cách, mà ngược lại, lại làm cho người nghe càng cảm thấy vui vẻ ra mặt.

“Bạn nghe đài thân mến, chương trình Thanh âm của âm nhạc ngày hôm nay tới đây là kết thúc. Ngày mai, tại các rạp chiếu phim trong cả nước sẽ chiếu bộ phim này rồi. Nếu cảm thấy hứng thú, các bạn thính giả có thể chú ý một chút tin tức từ các rạp chiếu phim.”

Ngô Minh nói đầy thâm tình: “Tôi chờ các bạn ở rạp chiếu phim!”

Vạn Dạng Dạng nói thật tươi vui ngọt ngào: “Đi xem phim, các bạn sẽ có thể được nhận một tờ áp phích của đoàn làm phim! Mong chờ các bạn.”

Ứng Uyển Dung buông tay: “Mọi người đều đã nói hết những điều tôi muốn nói rồi. Tôi chỉ biết nói chúc mọi người sự nghiệp thành công !”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 53-2



Chương 53.2: Ôn tồn
Editor: Mẹ Bầu

Mọi người trong phòng thu âm trực tiếp lúc này lại cười lăn cười bò ra. Buổi phát sóng trực tiếp lần này đã kết thúc mỹ mãn. Liễu Chi Lan đưa tiễn mọi người đến dưới lầu, vẫn lại ôm lấy Ứng Uyển Dung một chút, chân thành nói: “Chị đúng thực là người hâm mộ của em! Hi vọng lần sau lại có thể mời em quá tới nơi này để tuyên truyền cho bộ phim mới của em. Ngày mai chị cũng sẽ đến xem lại bộ phim này một lần nữa.”

“Cảm ơn chị. Chị có muốn em ký tên hay không  vậy?” Ứng Uyển Dung nhíu mày cười hỏi. Liễu Chi Lan thật sự liền lấy ra một cuốn sổ tay. Ứng Uyển Dung lắc lắc đầu cười cười, @MeBau*diendan@leequyddonn@  ký một chữ cho Liễu Chi Lan.

“Nguy rồi, tôi sợ sau khi bộ phim này được công chiếu rộng rãi, Uyển Dung sẽ làm cho cả nước phải bốc hỏa mất. Haiz, thật đáng thương cho Cao Lãng quá, có tình địch nhiều như vậy.” Ngô Minh không nói chèn ép hai câu cũng không phải là anh.

Vẫn là Liễu Chi Lan nói một câu giải vây: “Tôi xem ra Cao Lãng không cần phải lo lắng đâu! Mặc dù mới quen biết với Ứng Uyển Dung, nhưng mà tôi thấy Ứng Uyển Dung thực sự là một cô gái  tốt, rất có chừng mực. Tuy rằng có rất nhiều người thích cô ấy, nhưng khẳng định cô ấy. . .”

Liễu Chi Lan thấy Cao Lãng ở phía sau diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn ngược lại ho nhẹ lên một tiếng, nên không tiếp tục nói hết câu. Ứng Uyển Dung liền trực tiếp ôm lấy khuỷu tay của Cao Lãng, trong mắt cô tràn ngập ánh sao sáng lộng lẫy, hướng bọn họ vẫy vẫy tay nói.

“Anh Ngô, chị Liễu tỷ, Dạng Dạng, chúng tôi đi về trước đây! Ngày mai đoàn làm phim còn có phân cảnh cần diễn, lần sau trở ra họp gặp. Anh Ngô, anh nhớ là trước hết phải đưa Dạng Dạng trở về đã nhé!”

Ngô Minh khoát tay một cái, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ. Nhìn thấy Ứng Uyển Dung đi xa rồi, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn anh mới nói với Liễu Chi Lan vẻ đầy châm chọc: “Xem vẻ cực kỳ xinh đẹp, kỳ thực mồm mép đặc biệt lưu loát, một chút mệt mỏi cũng không hề có.”

Vạn Dạng Dạng chăm chú nhìn theo bóng lưng của người mà Ngô Minh vừa nói. Sau khi những tâm tư đó đã tản mát đi rồi, cô ngược lại quắc mắt đối với Ngô Minh, cũng không còn có cái loại cảm giác dè dặt cẩn trọng nữa rồi.

“Lời này tôi muốn nói lại với Uyển Dung với đạo diễn Nhạc.” Vạn Dạng Dạng sử dụng đòn sát thủ.

Liễu Chi Lan chớp chớp mắt nhìn thấy Ngô Minh di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn từ một nam thần tao nhã, liền biến thành nam thần hào sảng và hài hước của giới giải trí, lắc lắc đầu, cười.  Liễu Chi Lan nói lời từ biệt với bọn họ rồi sau đó liền trở về trực tiếp sửa sang lại tài liệu.

Lúc này, tàu điện ngầm đã không còn, xe buýt cũng không còn, may mắn là nơi này cách đoàn phim Hồng Lâu mộng không quá xa, nên đi taxi cũng chỉ có mất khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ là có thể về đến nơi.

Đêm khuya yên tĩnh, Cao Lãng cũng không còn cái tế bào lãng mạn nói cái gì mà tản bộ dưới ánh sao đêm nữa. Anh trực tiếp vẫy một chiếc xe ta xi, nói địa chỉ liền mang Ứng Uyển Dung lên đi trở về.

Tài xế xe taxi không quá quen thuộc đoạn đường này. Anh ta cho xen cạy quanh quẩn một hồi lâu mới về đến đại viện. Còn cách nhà ngang nơi Ứng Uyển Dung ở vẫn còn có một chút khoảng cách nữa. Tuy rằng ban ngày Ứng Uyển Dung phải bân rộn với việc làm chương trình thì tinh thần rất sáng láng. Nhưng khi đã lên ở trên xe liền mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Không có người nào hiểu Ứng Uyển Dung rõ ràng hơn Cao Lãng. Cô đã phải hao tốn bao nhiêu thời gian mới đuổi kịp được tiến độ của đoàn làm phim. Vì không muốn làm chậm trễ sự sắp xếp của Khang Đức, Ứng Uyển Dung phải cắn răng tiếp tục. Xem Ứng Uyển Dung bình thường vẻ ngoài có phần yếu đuối, nhưng bên trong cô chính là một người có trái tim cực kỳ kiên nghị.

Cao Lãng thanh toán tiền xe xong, còn đang chuẩn bị ôm Ứng Uyển Dung ôm đi trở về nhà, thì cô liền mơ mơ màng màng mở mắt ra. Nhìn thấy cảnh như vậy, cô liền muốn được hạ xuống để chính mình tự đi.

“Đã đến nơi rồi à, Cao Lãng, thả em xuống. . .” Ứng Uyển Dung thấp giọng lẩm bẩm. Trong giọng nói vẫn còn mang theo sự buồn ngủ nồng đậm. Ánh đèn đêm chiếu xuống không thể nhìn thấy rõ biểu tình của Cao Lãng.

Cao Lãng đặt Ứng Uyển Dung xuống. Nhưng, bất quá một lần nữa anh lại cõng cô lên lưng, để cho cô nằm sấp ở trên lưng mình có thể tiếp tục híp mắt một lát nữa.

Ứng Uyển Dung có buồn ngủ nữa thì cũng không thể nào tiếp tục ngủ được nữa rồi. Giằng co như vậy, cơn buồn ngủ bảy phần cũng đều tan đi mất ba bốn phần rồi, chỉ còn lại cảm giác thấy đầu óc choáng váng. Ứng Uyển Dung ở trên lưng Cao Lãng cứ cọ xát, giống như chú mèo con lười biếng cứ cọ cọ bộ lông của mình vậy.

Cao Lãng cảm thấy một trận tê dại ở phía sau lưng mình. Cơ bắp trên thân thể anh như bị căng cứng. Cao Lãng thở sâu tiếp tục cất bước đi tới. Mấy ngày qua anh thương tiếc Ứng Uyển Dung bị thương, cho nên động tác thân thiết nhất gần gũi nhất, cũng chỉ là dám hôn môi của cô mà thôi, mọi cái khác đều chưa từng làm qua.

Người đàn ông đã bắt đầu quen ăn mặn, một khi phải ăn chay một thời gian, nếu bị người trong lòng tùy tiện đụng chạm một chút, thì cân não sẽ sai lệch. Bất luận là Ứng Uyển Dung nghiêng đầu cười với anh, hay là cô cao hứng khi tới gần thân thể, sự tự chủ đối với Cao Lãng đều là một sự khảo nghiệm.

Ứng Uyển Dung vẫn còn chưa ý thức được có gì khác. Chẳng qua là cô cảm thấy nằm ở phía sau lưng Cao Lãng như vậy thực là thư thái, ổn định. Ứng Uyển Dung không nhịn được lại cọ cọ người. Cô nghiêng mặt, dán sát vào ở trên mặt Cao Lãng, rồi không nén nhịn được liền hôn lên vành tai nhọn của người đàn ông.

Thân thể Cao Lãng run lên, suýt nữa thì cả người vấp té ngã xuống. Cô vợ nhỏ của anh cái gì cũng tốt, chỉ là rất ưa thích chọc ghẹo anh. Mỗi lần như vậy, đều là cô đốt lửa cháy lên rồi bỏ chạy, không có một chút ý tưởng nào muốn dập tắt lửa.

Dọc theo đường đi, Ứng Uyển Dung xem như hài lòng với chuyện bản thân mình đã gần gũi thân thiết với Cao Lãng rồi. Thế nhưng mà Cao Lãng thì lại đã có thể bị tội lớn rồi. Nếu cố tình, anh sẽ làm cho thân thể Ứng Uyển Dung bị mệt mỏi. Ngày hôm sau Ứng Uyển Dung có phân cảnh phải quay phim rồi, cho nên anh căn bản không có cách nào khác, không thể làm chút gì.

Ứng Uyển Dung nhìn thấy phía trước chính là ký túc xá rồi. Cô giãy giụa muốn xuống đất. Cô ngẩng đầu lên muốn nói với Cao Lãng rằng, đến cuối tuần sẽ cùng nhau đi du ngoạn, thì đã bị người đàn ông kéo vào trong ngực, áp sát vào ở ở trên tường, nhiệt liệt ôm hôn.

Đôi con ngươi của Cao Lãng giống như là có hai quả cầu lửa đang cháy sáng vậy. Hai tay của Ứng Uyển Dung để trên ngực anh gần như có thể bị ngọn lửa đốt cháy. Không biết từ bao giờ Cao Lãng đã học được cách hôn môi như thế nào. Anh biến đổi đa dạng cách hôn môi, Ứng Uyển Dung căn bản thực sự không phải là đối thủ của anh.

Dưới ánh trăng, Ứng Uyển Dung mê say, hai gò má phiếm đỏ ửng. Cô thấp giọng thở phì phò, ngực lúc lên lúc xuống gần như đã săp không chịu nổi sự nhiệt tình của người đàn ông nữa rồi.

Nếu không phải là địa điểm không được phép, phỏng chừng Cao Lãng sẽ bảo với Ứng Uyển Dung lấy một loại phương thức khác để trợ giúp cho anh. Đến  cuối cùng  vẫn chỉ là cùng nhau thở hổn hển, tì hai cái trán vào nhau. Ở trong tròng mắt của hai người đều có sự khát vọng lẫn nhau! Sự dày vò đã sắp sửa đốt cháy chính bản thân hai người rồi.

“Em vào đi thôi.” Cao Lãng nói, cuối cùng mổ hôn lên đôi môi của Ứng Uyển Dung một cái. Cái trán của anh nổi lên gân xanh. Bàn tay của Cao Lãng nắm chặt lại thành quyền chống đỡ ở trên tường. Anh dùng hết khí lực toàn thân để khống chế lại bản thân mình bằng được!

Ứng Uyển Dung ôm lấy thắt lưng của Cao Lãng, hôn lên bờ môi của anh, “Tuần sau, chúng ta đi ra ngoài du ngoạn nhé!”

Giờ phút này, lời đề xuất của Ứng Uyển Dung giống như có chút ý tứ ám chỉ. Bởi vì hai mắt của Cao Lãng rất nhanh liền tỏa sáng. Ngọn lửa trong mắt anh, chỉ trong nháy mắt lại càng nóng lên cực điểm.

“Ừ.” Cao Lãng vuốt cằm, trong cặp mắt thâm thúy tràn đầy đôi môi đỏ mọng hơi bị sưng của Ứng Uyển Dung.

Ứng Uyển Dung cười cong mắt, nới vòng tay ôm hông của Cao Lãng ra. Cô đi về phía trước mấy bước, xoay người lại, hướng về phía anh, tặng anh nụ hôn gió, rồi sau đó mới chạy băng băng đi lên lầu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay