Tôi đứng trước gương rất lâu.
Không phải vì ngắm mình, mà vì tôi không chắc người phụ nữ đang nhìn lại mình là ai.
Da tôi xỉn màu. Ánh mắt mệt mỏi. Khóe môi khô khốc, không còn quen với việc mỉm cười. Tôi kéo nhẹ mái tóc đã lâu không được chăm sóc, chợt nhận ra mình đã bỏ quên bản thân quá nhiều ngày, quá nhiều tháng, có lẽ là quá nhiều năm.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần yêu đủ nhiều, nhẫn nhịn đủ nhiều, hy sinh đủ nhiều, thì một người phụ nữ sẽ được giữ lại.
Nhưng hóa ra, khi yêu đến mức quên mất mình là ai, người rời đi lại chính là tôi.
Mối tình cũ giống như một căn phòng tối. Tôi đã bước ra, nhưng trong lòng vẫn chưa kịp bật đèn. Tôi sợ yêu. Tôi sợ hy vọng. Tôi sợ bị bỏ rơi thêm một lần nữa. Tôi sợ cảm giác phải chờ đợi một tin nhắn, một cuộc gọi, rồi tự hỏi: “Mình có đang quan trọng không?”
Có những buổi tối, tôi nằm trên giường, nhìn trần nhà rất lâu, và chỉ mong trái tim mình có thể bớt nhạy cảm hơn một chút. Bớt đau hơn một chút. Bớt cần ai đó hơn một chút.
Nhưng tôi không làm được.
Tôi vẫn khao khát được yêu. Chỉ là, tôi không còn đủ can đảm để bắt đầu.
Hôm ấy, tôi bước vào một quán cà phê nhỏ, nằm nép mình trong con phố yên tĩnh. Tôi chọn chỗ ngồi gần cửa sổ. Trời mưa rất nhẹ. Những giọt nước chậm rãi trượt dài trên mặt kính, giống như những suy nghĩ trong tôi, không vội vàng, nhưng cũng không thể dừng lại.
Tôi gọi một ly latte nóng. Hai tay ôm lấy tách cà phê, cảm giác ấm áp lan dần vào lòng bàn tay, nhưng không đủ để sưởi ấm trái tim.
Tôi mở cuốn sổ nhỏ mang theo bên mình, nhưng không viết gì. Chỉ ngồi đó, thở chậm, và để mình được yên.
Rồi anh bước vào.
Không ồn ào. Không vội vã. Chỉ là một người đàn ông cao ráo, dáng điềm tĩnh, mặc chiếc áo sơ mi màu sáng, gương mặt trầm lặng nhưng rất sáng. Anh chọn bàn đối diện, cách tôi không xa.
Tôi không có thói quen quan sát người khác, nhưng không hiểu vì sao, ánh nhìn của tôi lại dừng lại ở anh lâu hơn một chút.
Có lẽ vì ánh mắt ấy.
Rất nhẹ. Rất ấm.
Không phải ánh nhìn dò xét. Không phải tò mò. Cũng không phải kiểu nhìn khiến người khác thấy bị soi mói. Mà là một ánh nhìn bình thản, như thể anh đang nhìn một cơn mưa, một chiếc lá, hay một buổi chiều yên tĩnh.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, anh khẽ mỉm cười.
Một nụ cười rất nhỏ, nhưng đủ làm lòng tôi khẽ rung lên.
Tôi vội quay đi. Tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp. Cảm giác ấy làm tôi hoảng. Tôi đã quen với sự trống rỗng, nên bất kỳ dao động nào cũng khiến tôi lo sợ.
“Đừng rung động,” tôi tự nhủ. “Mình không còn đủ sức để yêu thêm lần nữa.”
Tôi cúi xuống, giả vờ đọc vài dòng trong cuốn sổ. Nhưng tâm trí thì không ở đó.
Một lúc sau, anh đứng dậy, bước tới gần quầy nước. Khi quay lại, anh dừng ngang bàn tôi.
“Xin lỗi,” anh nói, giọng trầm và rất dịu, “bạn có thể giúp tôi chụp một tấm hình không? Tôi muốn lưu lại khoảnh khắc này.”
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn gật đầu.
Anh đưa điện thoại cho tôi. Tôi đứng dậy, điều chỉnh góc chụp, khung cửa sổ phía sau, những giọt mưa, và ánh sáng dịu nhẹ trong quán. Khi bấm máy, tôi chợt nhận ra, anh không nhìn vào ống kính, mà nhìn ra ngoài trời.
“Tôi thích những buổi chiều mưa,” anh nói khẽ. “Mọi thứ trông chậm hơn.”
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên trong ngày, nụ cười không gượng gạo.
“Cảm ơn bạn,” anh nhận lại điện thoại. “Ảnh đẹp lắm.”
“Không phải do tôi,” tôi đáp. “Khung cảnh đẹp.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vẫn ấm như thế.
“Không,” anh nói, “là do người chụp.”
Câu nói ấy rất đơn giản. Nhưng lại khiến lòng tôi khẽ nhói lên. Đã rất lâu rồi, không ai nhìn tôi theo cách đó. Không ai nói với tôi những lời dịu dàng mà không kèm theo điều kiện.
Anh quay về bàn mình. Tôi ngồi xuống, tim vẫn chưa kịp bình tĩnh lại.
Tôi tự hỏi, tại sao chỉ một ánh nhìn, một câu nói, cũng có thể làm lòng mình dao động như vậy.
Có lẽ, không phải vì anh. Mà vì tôi đã quá lâu không được đối xử bằng sự nhẹ nhàng.
Cà phê nguội dần. Mưa ngoài trời vẫn rơi. Quán vẫn yên tĩnh.
Nhưng trong tôi, có một điều gì đó vừa khẽ thức dậy.
Một cảm giác rất mong manh, rất dè dặt.
Giống như khi bạn đứng trước một cánh cửa khép hờ, không chắc bên trong là ánh sáng hay bóng tối, nhưng vẫn không kìm được mong muốn đẩy cửa ra, dù chỉ một chút.
Tôi không biết, cuộc gặp gỡ này sẽ đưa mình đến đâu.
Tôi chỉ biết, từ khoảnh khắc ấy, tôi bắt đầu nhận ra:
Có lẽ, mình chưa hề hết yêu.
Chỉ là, mình đã quá sợ hãi để tin vào tình yêu một lần nữa.
Và có lẽ, hành trình chữa lành của tôi, vừa mới bắt đầu.