Hứa Hủ tính sai rồi.
Cậu vốn tưởng rằng nửa cốc nước ép trái cây lạnh sẽ không gây ra ảnh hưởng thực chất nào đến cơ thể mình, dù có đau bụng, chắc cũng chỉ rất nhẹ và vào nửa đêm.
Không ngờ nó lại biết chọn thời điểm như vậy!
Bây giờ Hứa Hủ đau đến mức không thể tiếp tục được nữa, Kỳ Nghiên Tinh mắc kẹt giữa chừng, cả hai đều ngẩn người.
Hứa Hủ cắn môi nghiêng đầu đi, xấu hổ và chột dạ không dám nhìn Kỳ Nghiên Tinh.
Từ trước đến nay, cậu và Kỳ Nghiên Tinh rất hòa hợp trong những chuyện riêng tư này, đây là lần đầu tiên xảy ra tình huống bất ngờ kỳ cục như vậy. Và nguồn gốc của tất cả, chính là cốc nước ép trái cây lạnh mà Hứa Hủ cố chấp đòi uống.
Hứa Hủ không muốn nói một lời nào, ôm bụng nằm dưới người Kỳ Nghiên Tinh giả chết chịu đau.
Mồ hôi lạnh túa ra trên người cậu, chiếc cổ thon dài nghiêng sang một bên, đường cong căng thẳng càng lộ rõ vẻ yếu đuối. Kỳ Nghiên Tinh có thể nhìn thấy mạch máu xanh nhạt dưới lớp mồ hôi mỏng, Hứa Hủ đau đến mức hơi thở run rẩy, lông mi cũng run theo.
Vẻ mặt này khiến Kỳ Nghiên Tinh kinh hãi đến mất hồn, những ý nghĩ ái muội tan biến trong nháy mắt, vội vàng kéo tay Hứa Hủ đang ôm bụng ra, nhìn thấy làn da trắng như tuyết trước ngực bụng cậu bị ấn thành những vết đỏ chói mắt, tim anh run lên.
Anh đặt bàn tay mình lên, hơi dùng sức xoa nhẹ, khẽ hôn vành tai Hứa Hủ: “Đau bụng đúng không em? Đừng sợ bảo bối, ngoan, thả lỏng một chút.”
Thấy Hứa Hủ cắn chặt môi, Kỳ Nghiên Tinh không còn cách nào khác phải tách hàm răng anh ra, đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng: “Đừng cắn, chảy máu rồi.”
Nhiệt độ toàn thân Hứa Hủ đều thấp hơn bình thường, dạ dày càng lạnh như đá, cả người cậu cuộn tròn trong lòng Kỳ Nghiên Tinh, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.
Kỳ Nghiên Tinh ôm chặt Hứa Hủ, che chở bụng cậu, biết bây giờ không thể dễ dàng di chuyển, chỉ có thể ở bên cậu vượt qua cơn đau này.
Một lát sau, lưng Hứa Hủ càng căng thẳng hơn, cậu ôm miệng vội vã vỗ nhẹ vào người Kỳ Nghiên Tinh, Kỳ Nghiên Tinh hiểu ý lập tức bế Hứa Hủ vào phòng vệ sinh.
Hứa Hủ nôn thốc nôn tháo hai trận, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, ngã vào lòng Kỳ Nghiên Tinh.
Kỳ Nghiên Tinh quen tay dùng khăn ấm lau mồ hôi cho cậu, rồi thay đồ ngủ nhét cậu vào chăn, lúc này trái tim anh mới thật sự trở về vị trí cũ.
Thời gian trước Hứa Hủ cũng thỉnh thoảng đau bụng, dạ dày cậu nông và nhạy cảm, ăn đồ k*ch th*ch sẽ như vậy, mỗi lần đều đau sống dở chết dở một lúc, sau đó nôn ra, thường thì nôn xong sẽ đỡ hơn nhiều, ăn thêm chút đồ nóng và thuốc, được Kỳ Nghiên Tinh ôm ngủ một giấc, nhiệt độ cơ thể tăng lên sẽ không còn đau nữa.
Sau cơn lo lắng ban đầu, Kỳ Nghiên Tinh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Hứa Hủ lộ ra bên ngoài chăn, những cảm xúc đau lòng không thể kiềm chế được nữa mà nhuốm màu giận dữ.
Khi Hứa Hủ đau dữ dội sẽ không ăn được gì, ăn vào nhất định sẽ nôn, chỉ có thể tranh thủ lúc này cậu đỡ hơn một chút, nhanh chóng cho cậu ăn chút đồ nóng lót dạ rồi mới uống thuốc được.
Vì vậy, dù Kỳ Nghiên Tinh có tức giận đến đâu, cũng phải tranh thủ thời gian đi nấu cơm. Anh pha túi chườm nóng cho Hứa Hủ tự ôm, không nói một lời nào đi xuống bếp nấu một bát mì chay.
Hứa Hủ không có sức, anh bế Hứa Hủ đút từng thìa cho cậu ăn, động tác vẫn dịu dàng, nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời nào với Hứa Hủ.
Hứa Hủ cũng cảm nhận được Kỳ Nghiên Tinh đang giận, ngoan ngoãn nằm trong chăn, Kỳ Nghiên Tinh bảo làm gì thì làm nấy, bảo ăn gì thì ăn nấy, hoàn toàn không có ý định phản kháng.
Sợi mì Kỳ Nghiên Tinh nấu rất thơm, nhưng Hứa Hủ lại không ăn được nhiều, trong bụng cậu như nghẹn một tảng đá băng, khó chịu vô cùng.
Nhưng cậu cũng hiểu rõ, lúc này mình cần ăn một chút đồ nóng, rồi uống thuốc mới khỏi, nếu cứ mặc kệ lát nữa sẽ càng khó chịu hơn, Kỳ Nghiên Tinh cũng sẽ càng tức giận hơn.
Cậu được Kỳ Nghiên Tinh ôm từ phía sau, có thể thả lỏng dựa vào lòng anh, Kỳ Nghiên Tinh đút một miếng cậu ăn một miếng, chỉ là nuốt rất chậm.
Chắc chỉ ăn được bốn năm miếng Hứa Hủ đã không ăn nổi nữa, còn có chút buồn nôn, nhưng Kỳ Nghiên Tinh lại gắp một đũa nhỏ đưa đến bên miệng anh, Hứa Hủ bất giác nhíu mày, vẫn há miệng ngậm lấy.
Tay cậu giấu dưới chăn khẽ siết chặt, khó khăn lắm mới nuốt xuống, trán đã lấm tấm mồ hôi lạnh, cổ họng cậu khẽ động, thở d.ốc chuẩn bị cho lần được đút tiếp theo, nhưng Kỳ Nghiên Tinh mãi vẫn không đút cho cậu nữa.
Hứa Hủ khựng lại, vừa định ngẩng đầu nhìn Kỳ Nghiên Tinh, liền nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng thở dài rất khẽ.
Kỳ Nghiên Tinh đặt bát xuống tủ đầu giường, rút một tờ giấy lau miệng cho Hứa Hủ: “Không ăn nữa.”
Câu nói này coi như giải thoát cho Hứa Hủ, cậu thật sự khó chịu đến mức không thể ăn thêm bất cứ thứ gì nữa.
Kỳ Nghiên Tinh lau tay, luồn vào trong chăn vén áo ngủ Hứa Hủ lên, nhẹ nhàng xoa bụng cho anh, tay anh rất ấm, khoảnh khắc da thịt chạm nhau Hứa Hủ không tự chủ được mà run lên.
Hứa Hủ ngửa cổ dựa vào vai Kỳ Nghiên Tinh, nhíu mày nhắm mắt lại rồi lại theo bản năng cắn môi.
Gần như đồng thời, môi anh bị mổ nhẹ một cái, giọng Kỳ Nghiên Tinh mang theo sự áp bức vang lên: “Không được cắn.”
Lông mi Hứa Hủ run rẩy, khẽ mở mắt, đôi mắt to xinh đẹp ngấn lệ tủi thân.
Kỳ Nghiên Tinh có lẽ thật sự không chịu nổi vẻ mặt này của Hứa Hủ, vẻ mặt anh dịu dàng hơn, bàn tay đang ôm vai Hứa Hủ di chuyển lên, đỡ lấy cổ cậu, khẽ hôn lên trán: “Ngoan, không cắn có được không?”
Lúc này Hứa Hủ mới cụp mắt gật đầu.
Kỳ Nghiên Tinh xoa bụng cho Hứa Hủ một lúc, thấy sắc mặt cậu đã tốt hơn, bèn đứng dậy rót cốc nước ấm đút thuốc cho Hứa Hủ rồi mới nhét túi chườm nóng vào lòng cậu, còn mình thì đi rửa bát.
Đợi anh quay lại, Hứa Hủ đã cuộn tròn trên giường, cả người co rúm lại thành một cục nhỏ xíu, dường như túi chườm nóng trong lòng là thứ quan trọng nhất, chỉ có thể dựa vào nó để hấp thụ chút hơi ấm.
Trái tim Kỳ Nghiên Tinh vừa chua xót vừa mềm nhũn khó chịu vô cùng, anh nhẹ nhàng bước tới, rút túi chườm nóng của Hứa Hủ ra đặt sang một bên, rồi tự mình vén chăn lên giường ôm Hứa Hủ vào lòng.
Túi chườm nóng dù ấm đến đâu, cũng chỉ có thể sưởi ấm một vùng nhỏ ở ngực bụng, tay chân Hứa Hủ đều lạnh đến tê dại.
Đợi mãi mới có vòng tay của Kỳ Nghiên Tinh, hơi ấm từ bốn phía ập đến, còn ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Kỳ Nghiên Tinh, chóp mũi Hứa Hủ bỗng chua xót, trán cọ cọ vào vai Kỳ Nghiên Tinh: “Em sai rồi…”
Dù sao cũng là bảo bối lớn mà anh tốn bao tâm tư chăm sóc, mỗi lần Hứa Hủ chịu khổ, Kỳ Nghiên Tinh cũng đau lòng theo, anh luôn không thể thật sự giận Hứa Hủ.
Nhưng giận là một chuyện, dạy dỗ con cái lại là chuyện khác.
Kỳ Nghiên Tinh một tay vòng qua eo Hứa Hủ cẩn thận che bụng anh, một tay nâng cằm anh lên, cố gắng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Cốc nước ép trái cây của em, rốt cuộc cho bao nhiêu đá?”
Hốc mắt Hứa Hủ lập tức đỏ lên, đôi mắt to phủ một lớp hơi nước, không nói gì, bởi vì cậu thật sự đã cho rất nhiều đá, đúng là tự mình chuốc lấy khổ, đáng đời.
Ngón tay Kỳ Nghiên Tinh cứng đờ, anh rất khó giữ được bình tĩnh trước nước mắt của Hứa Hủ, anh hít một hơi dời mắt đi, kiên cường dạy dỗ: “Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, cơ thể em không chịu được những thứ k*ch th*ch đó, sao em lại không nghe lời như vậy?”
Hứa Hủ bĩu môi, nước mắt lã chã rơi xuống: “Em sai rồi… em sẽ không bao giờ ăn đồ lạnh nữa…”
Vẻ mặt tủi thân đến đáng thương này khiến Kỳ Nghiên Tinh không nỡ trách mắng thêm một giây nào nữa, anh chợt nhớ đến việc thỉnh thoảng mình sẽ đến Học viện Điện ảnh giảng bài cho sinh viên đại học, những sinh viên đó mùa hè gần như ai cũng có một cốc đá bào, tính ra tuổi của Hứa Hủ cũng xấp xỉ bọn họ.
Có lẽ tuổi trẻ bọn họ đều không có sức đề kháng với những đồ uống ngọt mát lạnh này, những thứ Hứa Hủ có thể ăn đã ít hơn người bình thường rất nhiều rồi, mùa hè muốn nếm thử đồ lạnh cũng không có gì là quá đáng.
Kỳ Nghiên Tinh nhìn con mèo nhỏ mặt đầy nước mắt trong lòng, đột nhiên không hiểu ý nghĩa của việc mình giận dỗi Hứa Hủ, còn làm người ta khóc là gì.
Hứa Hủ dù ở ngoài là ngôi sao lớn, nhưng trước mặt anh vẫn luôn là một đứa trẻ, trẻ con ốm đau khó chịu thì nên dỗ dành cưng chiều, anh rõ ràng có thể đợi ngày mai Hứa Hủ khỏe hơn rồi từ từ giảng đạo lý, tại sao cứ phải lúc Hứa Hủ khó chịu lại làm người ta khóc?
Kỳ Nghiên Tinh trách mình hồ đồ, anh vẫn luôn xoa bụng cho Hứa Hủ, cảm nhận được nơi đó co rút từng cơn dường như sắp tái phát, lập tức cảnh giác, biết không thể để Hứa Hủ khóc nữa, nếu không lại nôn.
Kỳ Nghiên Tinh nhẹ nhàng vuốt lưng Hứa Hủ, khẽ dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, là anh sai, anh không nên lớn tiếng với em…”
“Sau này anh sẽ không lớn tiếng với em nữa có được không? Muốn ăn đồ lạnh cũng được, nhưng phải để anh mua cho em…”
“Thật sự đừng khóc nữa bảo bối…”
…
“Được rồi, em tự mua cũng được…”
Ngoài cửa sổ trời dần tối, mặt trời chói chang treo lơ lửng trên bầu trời suốt cả ngày hè chầm chậm xuống núi, bầu trời đỏ tía dần chuyển sang màu xanh đậm như tấm vải, Kỳ Nghiên Tinh mãi đến khi tấm vải ấy được phủ kín đầy sao mới dỗ dành được Hứa Hủ.
Hứa Hủ ngủ thiếp đi với khuôn mặt lấm lem nước mắt, Kỳ Nghiên Tinh đứng dậy vắt khăn ấm lau mặt cho anh, sau khi những vệt nước mắt được lau sạch, gò má Hứa Hủ ửng hồng vì hơi nóng, hàng mi ướt át, Kỳ Nghiên Tinh không nhịn được, nâng khuôn mặt ấy lên hôn mấy cái, cuối cùng ôm Hứa Hủ ngủ say.
Ngày hôm sau, cả hai đều ngầm hiểu không nhắc lại chuyện này nữa, chuyện xấu hổ Hứa Hủ bị Kỳ Nghiên Tinh mắng khóc, không ra gì mà thành mặt hoa da báo, coi như chưa từng xảy ra.
Ăn trưa xong, Hứa Hủ nửa nằm nửa ngồi trên sofa nghịch điện thoại, dạ dày cậu vẫn không thoải mái lắm, ôm một túi chườm nóng, giữa mùa hè nóng nực có lẽ chỉ có cậu vừa bật điều hòa vừa ôm túi chườm nóng.
Kỳ Nghiên Tinh dọn dẹp xong đi tới ôm Hứa Hủ, trước tiên nâng cằm cậu lên nhìn một cái, mắt sưng húp, mặt vẫn trắng bệch.
Kỳ Nghiên Tinh ôm Hứa Hủ từ phía sau, cùng cậu ngồi xuống sofa: “Vẫn khó chịu à em?”
Hứa Hủ lắc đầu, đầu ngón tay lướt trên màn hình điện thoại: “Một chút thôi.”
Kỳ Nghiên Tinh lấy túi chườm nóng ra, hai tay ôm lấy eo và bụng Hứa Hủ: “Khó chịu thì chúng ta đi bệnh viện.”
Hứa Hủ cười khẽ, ngẩng đầu từ điện thoại lên nhìn Kỳ Nghiên Tinh, đôi mắt sáng ngời, nụ cười dịu dàng, không hề có chút bóng dáng nào của việc khóc lóc làm nũng trong lòng Kỳ Nghiên Tinh tối qua: “Đâu có khoa trương như vậy, em đâu phải lần đầu tiên như thế này.”
Kỳ Nghiên Tinh nhìn Hứa Hủ, nhất thời không nói gì, ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại chiếu vào đáy mắt anh, như trong vực sâu đen kịt lẫn vào những mảnh băng vụn lấp lánh, khiến Hứa Hủ có chút không tự nhiên.
Hứa Hủ khẽ ho một tiếng, ánh mắt lóe lên: “Anh nhìn em như vậy làm gì?”
Kỳ Nghiên Tinh nhướng mày, áp má Hứa Hủ vào hõm vai mình, thở dài: “Anh vẫn thích dáng vẻ em khóc lóc làm nũng hôm qua hơn.”
Dù rất bi.ến th.ái, nhưng Kỳ Nghiên Tinh bây giờ nghĩ đến vẻ mặt Hứa Hủ mắt đỏ hoe, lông mi run rẩy, khóc nức nở trong lòng anh tối qua, tim anh lại không nhịn được mà nóng lên, rất muốn lại hôn anh đến đỏ bừng cả người.
Quả nhiên, dù không nhìn thấy biểu cảm cũng có thể cảm nhận được sự cạn lời của Hứa Hủ.
Hứa Hủ giãy dụa trong lòng anh hai cái rồi tự ngồi thẳng dậy, lưng dựa vào sofa tạo ra một khoảng trống nhỏ giữa hai người, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại: “Sao anh càng sống càng bi.ến th.ái vậy?”
Ai ngờ Kỳ Nghiên Tinh chẳng những không cảm thấy lời Hứa Hủ nói sai, ngược lại còn rất tán đồng mà cười rộ lên, vươn tay ôm Hứa Hủ vào lòng lần nữa: “Chẳng phải em đã sớm biết anh là một tên bi.ến th.ái rồi sao?”
Hứa Hủ: “…”
Cái đó thì… đúng là vậy.
Hứa Hủ nhớ lại mỗi lần hai người làm chuyện đó, Kỳ Nghiên Tinh ban đầu luôn khoác chiếc áo dịu dàng, kiên nhẫn dẫn dắt anh, đợi đến khi ý thức Hứa Hủ mơ hồ gần như không còn, mới bắt đầu màn chính thức, Kỳ Nghiên Tinh không hề mệt mỏi càng đánh càng hăng, Hứa Hủ rất khó có được trải nghiệm tỉnh táo hoàn toàn trong suốt quá trình.
Nhưng thật ra… cảm giác cũng không tệ.
Mặc dù Kỳ Nghiên Tinh trong chuyện đó luôn mạnh mẽ đến mức hơi bi.ến th.ái, nhưng thành thật mà nói, Hứa Hủ lại khá thích.
Hứa Hủ không lên tiếng, đỏ tai tiếp tục xem điện thoại.
Kỳ Nghiên Tinh cũng không trêu cậu nữa, ôm eo Hứa Hủ, cằm tựa lên vai cậu: “Xem gì vậy?”
Hứa Hủ nghiêng đầu, để Kỳ Nghiên Tinh cũng có thể nhìn rõ màn hình điện thoại của mình: “Em muốn mua một bộ đồ ngủ.”
Kỳ Nghiên Tinh có chút bất ngờ: “Sao đột nhiên lại muốn đổi đồ ngủ vậy, bộ này rất đẹp mà.”
Bộ đồ ngủ hiện tại của Hứa Hủ, nói đúng ra căn bản không tính là đồ ngủ. Do thói quen cá nhân, cậu thường mặc chiếc áo thun cotton mỏng manh rộng rãi này để ngủ, còn dưới chân là một chiếc quần đùi đen ngắn cũn cỡn để lộ ra cả đôi chân trắng nõn.
Kỳ Nghiên Tinh thích bộ này đến chết đi sống lại, nâng niu không rời tay.
Áo thun của Hứa Hủ được giặt rất mềm, sờ vào qua lớp vải cũng trực tiếp dính sát vào da gần như không khác gì, hơn nữa cổ áo rất rộng, Hứa Hủ thường vô tình để lộ ra xương quai xanh gầy gò, chỉ cần cúi người là có thể nhìn thấy một mảng lớn da thịt trắng nõn mỏng manh ở ngực bụng.
Quan trọng nhất là, rất dễ cởi, Kỳ Nghiên Tinh có thể trong vòng một giây lột chiếc áo thun này ra khỏi người Hứa Hủ, dễ dàng “ăn sạch” Hứa Hủ vào bụng.
Bao gồm cả bây giờ, Hứa Hủ lười biếng dựa vào người anh, cổ áo trượt sang một bên, xương quai xanh bên phải và bờ vai tròn trịa lộ ra hết, trắng đến chói mắt.
Kỳ Nghiên Tinh không cần nghĩ ngợi, cúi xuống để lại một dấu răng trên bờ vai trắng như sữa của Hứa Hủ.
Hứa Hủ thở dài, đẩy tên lưu manh già trên người ra: “Xem ra em thật sự rất cần mua một bộ đồ ngủ.”
“Đừng mua,” Kỳ Nghiên Tinh lấy điện thoại của Hứa Hủ: “Bộ này thật sự rất đẹp.”
Khóe miệng Hứa Hủ khẽ nhếch lên: “Thật không?”
Kỳ Nghiên Tinh gật đầu, vẻ mặt chân thành: “Thật.”
Hứa Hủ nhìn anh, khóe miệng cong lên cao hơn, anh đẩy Kỳ Nghiên Tinh ra đứng dậy vươn vai: “Được thôi, không mua, em sẽ mang bộ này đi quay show thực tế.”
Nói xong cũng không nhìn Kỳ Nghiên Tinh, vung tay đi về phía phòng.
Sắc mặt Kỳ Nghiên Tinh thay đổi rõ rệt khi nghe thấy hai chữ “show thực tế”, hành động nhanh hơn ý thức kéo mạnh Hứa Hủ lại.
Hứa Hủ bị kéo lảo đảo, loạng choạng lùi lại hai bước rồi ngã ngồi vào lòng Kỳ Nghiên Tinh.
Tư thế này cả hai cũng quen rồi, Hứa Hủ không hề cảm thấy khó chịu, thậm chí còn nhích người, chọn tư thế thoải mái nhất ngồi xuống, ngước mắt nhìn Kỳ Nghiên Tinh, dùng giọng điệu ngây thơ nhất: “Sao vậy, còn chuyện gì nữa à?”
Kỳ Nghiên Tinh: “…”
Mặt Kỳ Nghiên Tinh xanh mét.
Hứa Hủ lớn lên quá mức thu hút người khác, anh không cần nói gì chỉ ngồi đó thôi cũng khiến người ta không rời mắt được, huống chi bây giờ còn dùng đôi mắt đen trắng rõ ràng chớp chớp hàng mi dài nhìn đối phương như vậy.
Kỳ Nghiên Tinh chỉ cần nghĩ đến việc Hứa Hủ sẽ mặc bộ đồ ngủ này trong show thực tế, để lộ ra đôi chân trắng nõn thon dài trước ống kính, đã muốn phát điên rồi.
Anh kéo cổ áo Hứa Hủ chỉnh tề lại, một tay chống lưng Hứa Hủ, hít sâu một hơi: “Không được.”
Hứa Hủ nghiêng đầu, trong mắt như có như không ý cười.
Kỳ Nghiên Tinh trừng phạt véo eo Hứa Hủ: “Trường hợp đặc biệt thì phân tích đặc biệt, nếu là quay show thực tế thì đúng là nên mua một bộ đồ ngủ kín đáo hơn, anh chọn cho em.”
Anh vừa nói vừa mở điện thoại Hứa Hủ, vẻ mặt trầm tĩnh nghiêm túc chọn lựa.
Hứa Hủ bị dáng vẻ nghiêm khắc như phụ huynh của Kỳ Nghiên Tinh chọc cười thành tiếng, ngả vào người anh nhìn màn hình điện thoại, tò mò vị phụ huynh họ Kỳ này sẽ chọn cho mình một bộ đồ ngủ như thế nào.
Kỳ Nghiên Tinh rất do dự.
Kỳ Nghiên Tinh rất khó xử.
Đồ ngủ trên thị trường bây giờ đều quá đẹp, Kỳ Nghiên Tinh bộ nào cũng muốn mua, để Hứa Hủ mỗi ngày thay một bộ, nhưng lại không muốn nhìn thấy cậu mặc ra ngoài.
Thậm chí có một khoảnh khắc, Kỳ Nghiên Tinh muốn mua cho Hứa Hủ cả bộ đồ ngủ cao cổ mang đến đoàn làm phim, may mà ý nghĩ vừa lóe lên đã bị dập tắt ngay trong trứng nước, thời tiết nóng nực mặc đồ ngủ cao cổ, Hứa Hủ sẽ mắng anh thần kinh không bình thường.
Cuối cùng, Kỳ Nghiên Tinh mất hơn hai tiếng đồng hồ, chọn cho Hứa Hủ một bộ đồ ngủ kiểu sơ mi dài tay dài quần màu xám nhạt, chất liệu lụa mềm mại, Hứa Hủ mặc ngủ sẽ không bị cọ xát da.
Khi đặt hàng, anh tiện tay mua cho mình một bộ màu đen cùng kiểu dáng nhưng lớn hơn hai cỡ, không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để mặc đồ đôi.
*
Kỳ nghỉ của Kỳ Nghiên Tinh chỉ có hai ngày, sáng sớm ngày thứ hai anh đã vội vàng ra sân bay bay đến Thành Đô cùng đoàn phim vào núi. Không lâu sau Hứa Hủ cũng bay đến tỉnh khác quay show thực tế, cả hai bắt đầu một vòng yêu xa mới.
Hai ba tháng trước, dù không thể gặp mặt, nhưng ít nhất thỉnh thoảng cả hai có thể gọi video để vơi bớt nỗi nhớ, nhưng bây giờ Kỳ Nghiên Tinh mỗi ngày đều ở trong rừng sâu núi thẳm, tín hiệu lúc có lúc không, Hứa Hủ quay show thực tế thường xuyên phải nộp điện thoại, anh vậy mà cả nửa tháng trời không thể gọi video cho Hứa Hủ một lần.
Mỗi đêm sau khi tan làm, Kỳ Nghiên Tinh ngồi xổm trên bờ ruộng, chỉ có thể dùng tín hiệu kém cỏi đáng thương để tìm kiếm một vài đoạn cắt trong show thực tế của Hứa Hủ để xem, một đoạn hai phút, anh có thể xem cà giật cà tang mười phút vẫn chưa xong.
Show thực tế của Hứa Hủ là hình thức kết hợp giữa phát sóng trực tiếp và ghi hình, theo các chủ đề khác nhau đến các địa điểm khác nhau chơi trò chơi, năm khách mời cố định cộng thêm một khách mời luân phiên.
Tốc độ mạng của Kỳ Nghiên Tinh muốn xem trực tiếp là điều xa xỉ, mỗi đêm có thể xem trọn vẹn một đoạn cắt đã là trời thương.
Đêm trước ngày đóng máy, cả đoàn phim đều dựng lều ngủ trên núi, đợi đến khi cảnh quay sáng hôm sau hoàn thành là trực tiếp đóng máy.
Một giờ sáng, Kỳ Nghiên Tinh vẫn ngồi xổm trên đỉnh núi cho muỗi đốt, nhíu chặt mày xem đoạn cắt cá nhân mới nhất của Hứa Hủ.
Trong năm khách mời cố định có một người quen cũ, Lê Y Y, fan cuồng số một của Hứa Hủ ở Học viện Điện ảnh.
Đồng thời còn có Trang Gia Minh, nam diễn viên hợp tác với Lê Y Y trong bộ phim mới đang phát sóng, cả hai đều 19 tuổi, đóng một bộ phim học đường, gần đây nhận được rất nhiều đánh giá tích cực.
Kỳ Nghiên Tinh vốn không mấy để ý đến hai người này, nhưng chương trình phát sóng đến tập thứ năm, trong mỗi đoạn cắt cá nhân của Hứa Hủ đều có bóng dáng của bọn họ, cứ như đuôi theo sát Hứa Hủ, ồn ào đến khó chịu.
Nghe nói lúc mới cùng nhau đóng phim cả hai rất ngại ngùng, mãi đến khi xác định đối phương cũng là fan của Hứa Hủ, lúc này mới thân thiết hơn, có thể nói cầu nối tình bạn của họ hoàn toàn dựa vào Hứa Hủ.
Nhóm fan cuồng nam nữ đột nhiên cùng Hứa Hủ tham gia show thực tế, hận không thể cả ngày vây quanh Hứa Hủ, ánh mắt nhìn Hứa Hủ như thể có thể b*n r* cả một bể bơi đầy sao.
Đặc biệt là tập trước, chủ đề trường học, cả đoàn đến Đại học Truyền thông thi đấu bóng rổ với sinh viên ở đó.
Hứa Hủ không có tế bào vận động, bị phân công làm hoạt náo viên, biểu hiện của Trang Gia Minh trên sân bóng quả thực oai hùng khí phách, xong được Hứa Hủ khen một câu, trực tiếp vui mừng đến quên cả lối về.
Còn có trò chơi tìm manh mối trong tòa nhà dạy học như nhà ma phía sau, nhóm ba người fan cuồng được chia vào cùng nhau, dưới sự dẫn dắt của Lê Y Y, hai người một trái một phải kẹp Hứa Hủ ở giữa, ba người trò chuyện rôm rả.
Kỳ Nghiên Tinh càng xem càng thấy khó chịu, mặc dù anh rất rõ Hứa Hủ được mọi người yêu thích đến mức nào, lý trí cũng rất vui mừng khi mọi người đều bảo vệ Hứa Hủ, nhưng tình cảm thì không thể chiến thắng được.
Anh là bạn trai chính thức của Hứa Hủ, mỗi ngày chỉ có thể sống sót nhờ vài phút cắt ghép, người khác vậy mà có thể chạm vào Hứa Hủ?!
Trong lòng Kỳ Nghiên Tinh không thể kiềm chế được mà chua xót.
Lưu luyến xem xong đoạn cắt, Kỳ Nghiên Tinh trở về lều, anh là giám chế trong bộ phim này, ngày cuối cùng miễn cưỡng ở lại một đêm với đạo diễn.
Anh nằm xuống nhắm mắt nhưng không ngủ được, bên tai là tiếng ngáy đều đều của đạo diễn.
Vài phút sau, Kỳ Nghiên Tinh lại mở điện thoại, lật xem những ảnh chụp màn hình lúc nãy anh xem đoạn cắt, xem kỹ từng tấm một, nhìn thấy ánh mắt Hứa Hủ liền dịu dàng, nhìn thấy nhóm fan cuồng liền vẻ mặt ghét bỏ — vừa ghét bỏ vừa phóng to, ánh mắt dừng lại trên bờ vai dính sát vào nhau của ba người khi đi bộ.
Có cần thiết vậy không?
Không dính vào Hứa Hủ nhà anh thì không đi nổi đường à?
Tiếng ngáy bên cạnh không biết dừng lại từ lúc nào, đạo diễn mơ mơ màng màng tỉnh lại, liền thấy Kỳ Nghiên Tinh nhìn chằm chằm vào điện thoại, lúc thì trong mắt tràn đầy dịu dàng, lúc thì sắc mặt lại đen đến đáng sợ.
Đạo diễn tặc lưỡi: “Nửa đêm không ngủ, nhớ vợ hả? Nhìn mặt cậu kìa…”
Kỳ Nghiên Tinh khựng lại, tắt điện thoại, lều lập tức tối đen, anh trở mình nhắm mắt: “Ngủ đi.”
Đạo diễn cười chế nhạo, cũng trở mình tiếp tục mơ mộng.
Một lúc sau, Kỳ Nghiên Tinh trằn trọc khó ngủ lại mở mắt, mở điện thoại trực tiếp tìm tổng đạo diễn chương trình thực tế của Hứa Hủ, gửi nhanh hai tin nhắn WeChat:
[Khách mời luân phiên mấy tập sau không cần tìm nữa.]
[Tôi đến.]
*
Rạng sáng một tuần sau, Kỳ Nghiên Tinh đáp máy bay xuống một thành phố biển, tránh né các phóng viên, đúng năm giờ sáng được đoàn làm phim đón đến khách sạn.
Chủ đề của tập này là khách sạn, toàn bộ chương trình đều diễn ra trong khách sạn sang trọng bên bờ biển này.
Tổng đạo diễn Tiêu Trạch Bình đã đứng đợi ở cổng bãi đỗ xe từ lâu, thấy Kỳ Nghiên Tinh đến liền cười híp mắt nghênh đón, thân mật nói: “Tôi đã đoán chắc cậu sẽ đồng ý đến mà.”
Kỳ Nghiên Tinh đã trang điểm chỉnh tề, quần áo tinh tế, tinh thần phấn chấn, không hề thấy dấu vết của việc ngồi xổm trong núi cả tháng trời. Anh và đạo diễn Tiêu là bạn cũ, nghe vậy liền cười: “Anh chỉ đoán được cái này thì có gì giỏi, Tiểu Cao nửa tháng trước đã tự giác giúp tôi thu dọn hành lý đến đây rồi.”
Tiêu Trạch Bình cười ha hả: “Vậy thì tôi vẫn còn kém một bậc.”
Hai người vào thang máy trực tiếp lên phòng tổng thống tầng 30, Tiêu Trạch Bình quẹt thẻ phòng mở cửa, các thầy quay phim bên trong đã chuẩn bị sẵn sàng đồng thời bắt đầu ghi hình.
Ở một mức độ nào đó, Tiêu Trạch Bình là một đạo diễn rất lười, làm show thực tế chưa bao giờ chuẩn bị kịch bản, có một dàn ý là có thể quay, hoàn toàn dựa vào phản ứng hóa học của khách mời để chống đỡ.
Kỳ Nghiên Tinh quen thuộc với thủ đoạn của anh ta, đi vào ngồi xuống sofa, một hàng máy quay đều được dựng đối diện, Tiêu Trạch Bình lui về phía sau, vẫy tay, mấy nhân viên công tác liền tiến lên giúp Kỳ Nghiên Tinh đeo mic, trợ lý đạo diễn mang một chiếc hộp đen miệng mở đặt lên bàn trà.
Phòng tổng thống được trang trí vô cùng xa hoa, cả một bức tường kính suốt từ trần đến sàn đều được kéo rèm dày, trên đỉnh treo chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, chiếu xuống nền nhà và mặt bàn trắng tinh.
Quá trình ghi hình chính thức bắt đầu, Kỳ Nghiên Tinh bắt chéo chân ngồi trên chiếc sofa da mềm mại, thoải mái mỉm cười với ống kính.
Giọng Tiêu Trạch Bình từ đối diện truyền đến: “Chào mừng thầy Kỳ Nghiên Tinh đến với trường quay của ‘Cùng nhau chơi nhé’ với tư cách khách mời đặc biệt!”
Các nhân viên xung quanh nhiệt tình vỗ tay.
Tiêu Trạch Bình hắng giọng: “Đều là người quen cả, chúng ta không chơi trò mèo nữa, trực tiếp bắt đầu trò chơi thôi.”
Kỳ Nghiên Tinh cười: “Được, tôi phải làm gì?”
Tiêu Trạch Bình nói: “Nhiệm vụ đầu tiên của cậu rất đơn giản, thấy chiếc hộp đen trước mặt không?”
Kỳ Nghiên Tinh gật đầu.
Tiêu Trạch Bình cũng không úp mở: “Trên những quả bóng bàn bên trong, có tên của năm khách mời cố định của chúng ta, rút một quả ra, sau đó chúng tôi sẽ cung cấp thẻ phòng, cậu đến phòng người đó, dùng cách thổi hơi vào tai trong vòng một phút để gọi người đó dậy.”
Gọi người dậy, một trò kinh điển của show thực tế, Kỳ Nghiên Tinh khẽ gật đầu, trầm ngâm “ừ” một tiếng.
Tiêu Trạch Bình cười hắc hắc: “Sao hả, đơn giản lắm đúng không?”
Kỳ Nghiên Tinh gật đầu: “Đúng là rất đơn giản, cho nên —” anh chuyển giọng: “Chúng ta tăng độ khó lên một chút đi.”
Tiêu Trạch Bình hứng thú: “Cậu có ý tưởng gì?”
Kỳ Nghiên Tinh mỉm cười, trong mắt lóe lên ánh sáng như có như không: “Không bốc thăm nữa, tôi đi gọi Hứa Hủ.”
Tiêu Trạch Bình: “… Hả?”
Tiêu Trạch Bình ngẩn người một giây, độ khó tăng ở chỗ nào vậy?
Kỳ Nghiên Tinh ngồi thẳng dậy, vẻ mặt rất nghiêm túc, như đang bàn bạc chuyện quốc gia đại sự: “Hứa Hủ rất khó dậy, gọi cậu ấy chắc chắn tốn thời gian hơn gọi mấy người kia, chẳng phải là tăng độ khó sao?”
Tiêu Trạch Bình: “…”
Tiêu Trạch Bình nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt với đầy vạch đen trên trán, người này vẻ mặt rất tự tin, nhưng ngôn ngữ lại hoàn toàn không có logic, đường hoàng bày ra mấy chữ “tôi có tư tâm” trước mặt mọi người.
Nhưng nghĩ lại, Kỳ Nghiên Tinh đi gọi Hứa Hủ, độ hot chắc chắn cao hơn gấp mười lần so với gọi người khác.
Hơn nữa lát nữa gọi người dậy là phát sóng trực tiếp bất ngờ, Tiêu Trạch Bình dùng ngón chân cũng có thể đoán được cảnh tượng sẽ bùng nổ đến mức nào.
Anh không nghĩ nhiều nữa, lập tức quyết định đưa thẻ phòng cho Kỳ Nghiên Tinh, dặn dò: “Đi đi, cậu chỉ có ba phút, nói trước nhé, không thành công sẽ có hình phạt đó.”
Kỳ Nghiên Tinh cười nhận lấy thẻ phòng, dường như hoàn toàn không quan tâm đến việc thành công hay thất bại, bóng lưng anh đi về phía phòng Hứa Hủ, nóng lòng như đang tiến vào lãnh địa của mình.
Edit+Beta: Mẫn Mẫn/S.Y
“Tới công ty anh làm việc.”
Thời Niệm Niệm bất mãn việc Giang Vọng luôn ghen tuông vớ vẩn, còn nói bạn học của cô có suy nghĩ không nên có với cô, cô đã không chỉ một lần tranh cãi không vui với Giang Vọng vì chuyện này, kết quả hôm nay lại bị vả mặt “bôm bốp”.
Thời Niệm Niệm nhìn chàng trai đỏ mặt đang đứng trước mặt mình, tay còn cầm một bức thư màu hồng phấn, trên thư còn có một hình trái tim tạo thành từ đôi tay.
Cô lùi một bước, có chút ngạc nhiên: “Mình đã kết hôn rồi.”
Anh chàng ngước mắt nhìn cô, mím môi: “Mình biết, mình cũng không phải muốn chen chân vào giữa hai người, chẳng qua chúng ta sắp tốt nghiệp rồi, mình vẫn muốn cho cậu biết mình thích cậu, cậu biết thế là được rồi.”
“…” Thời Niệm Niệm khó xử nhìn lá thư này, tim đập nhanh hơn, không phải vì được tỏ tình, mà là khi bản thân nghe một chàng trai khác nói này nọ sau lưng Giang Vọng, không hiểu sao cô lại cảm thấy hơi chột dạ.
Chàng trai thấy cô không nói gì, lại đưa thư lên trước: “Cậu xem qua một cái là được rồi, sau đó cậu có ném thư đi cũng không sao cả.”
Thời Niệm Niệm cắn môi: “Cậu cầm về đi, mình đã kết hôn được gần hai năm rồi, không thích hợp nhận một bức thư như này, sắp phải biện luận rồi, mình đi trước đây, cậu cũng nhanh đi chuẩn bị đi.”
Cô nói xong thì nhanh chóng đẩy cửa ra ngoài, cúi đầu chạy xuống tầng, không nhìn rõ đường, ở chỗ ngoặt thì đụng phải một người, cái trán đập thật mạnh vào ngực người ta.
Mùi hương quen thuộc trên người của người đàn ông vờn quanh chóp mũi, Thời Niệm Niệm xoa trán ngước mắt lên thì thấy Giang Vọng đang cụp mắt liếc cô, bàn tay còn lại vừa đỡ cô hồi nãy đang che nơi eo cô.
“Chạy nhanh thế làm gì, suýt nữa là ngã rồi đấy.” Anh nhíu mày thấp giọng nói.
Phía sau còn có mấy vị lãnh đạo nhà trường đang đứng, Thời Niệm Niệm nhanh chóng rời khỏi lồng ng.ực anh, nhìn anh một cái từ trên xuống dưới, người đàn ông ăn mặc rất trang trọng, một bộ âu phục, cà-vạt cũng được thắt cẩn thận tỉ mỉ, là kiểu ăn mặc khi đi làm của anh ngày thường, có lẽ không phải là tới tìm cô.
“Anh tới trường làm gì vậy?” Thời Niệm Niệm lại gần khẽ giọng hỏi.
Giang Vọng giơ tay, véo mặt cô một cái: “Em sẽ biết ngay thôi.”
Thời Niệm Niệm không hiểu.
Giang Vọng còn nói: “Sắp đến giờ biện luận rồi nhỉ, em đi chuẩn bị trước đi, lát nữa anh lại qua tìm em.”
Hơn nửa năm trước Thời Niệm Niệm bắt đầu thực hiện một dự án mới, hợp tác cùng các nghiên cứu sinh thuộc khoa khác, là một dự án kết hợp giữa y học và kĩ thuật sáng tạo thành quả thực tiễn, luận văn tốt nghiệp của cô cũng là về cái này.
Cô đợi ở phòng chờ, nội dung của luận văn cô đã đọc đến mức thuộc làu, cô không tranh thủ thời gian nhìn thêm nữa mà nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cuộc sống nghiên cứu sinh hai năm cũng đã kết thúc, ở nơi mà Giang Vọng học bốn năm đại học.
Từ cửa sổ của căn phòng này nhìn ra ngoài, phía trước là toà nhà giảng dạy thứ nhất, vừa mới tan học, các sinh viên dũng mãnh xông ra khỏi cửa, bật ô vừa đi vừa nói cười, trong bãi để xe đạp cũng chật ních người.
“Tiếp theo, Thời Niệm Niệm chuẩn bị.”
Trước cửa có người gọi tên cô, Thời Niệm Niệm bình tĩnh quay đi, tay gõ một tập giấy đánh máy dày ở trên bàn, sắp xếp lại chỉnh tề rồi ôm tới phòng họp bằng kính ở bên cạnh.
Thật ra cô không thấy căng thẳng quá hay gì, cũng đã chuẩn bị đầy đủ, giáo viên hướng dẫn luận văn tốt nghiệp là Trần Thanh, người có tiếng là nghiêm khắc, không biết đã chỉnh sửa bao nhiêu lần, đoán chừng giảng viên biện luận cũng không thể nào nghiêm khắc hơn Trần Thanh được.
Thời Niệm Niệm đứng ở cửa hít sâu, rồi đẩy cửa đi vào.
Đứng trước cửa cúi người chào, tự giới thiệu: “Chào các thầy cô, em tên là Thời Niệm Niệm, luận văn tốt nghiệp của em là về…”
Cô bình tĩnh tự giới thiệu xong rồi mới ngước mắt nhìn lướt qua một loạt giảng viên, ánh mắt chợt dừng lại một chút, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, vậy nên khi đi qua chân bị vướng một cái.
Cơ thể Giang Vọng dựa ra sau, kín đáo nhếch môi.
Thời Niệm Niệm không biết vì sao Giang Vọng lại có thể trực tiếp tới nghe bọn cô bảo vệ luận văn chuyên ngành, lại còn ngồi trong hàng ngũ giảng viên, nhưng lúc này hiển nhiên cũng không thể hỏi được.
Cô một lần nữa bình tĩnh lại, đầu tiên là mở slide thuyết trình ra, bắt đầu trình bày bối cảnh, nguyên nhân lựa chọn đề tài, tình hình phát triển trong giai đoạn hiện tại một cách rõ ràng có trật tự.
Nói xong toàn bộ, giảng viên của trường lại hỏi thêm vài câu hỏi, Thời Niệm Niệm trả lời từng cái một.
Cô gái nhỏ tự tin đứng ở phía trước, phân tích những điểm chính, những thách thức và cải cách, cô mặc áo trắng ngắn tay và quần bò đơn giản, tóc buộc đuôi ngựa, vài lọn tóc mái rũ xuống trán bị ánh mặt trời nhuộm thành sắc màu ấm áp.
Trước mặt của Giang Vọng đặt luận văn tốt nghiệp được đánh máy của Thời Niệm Niệm, thật ra trước đó anh cũng đã xem qua ở nhà, bởi vì lần này cô làm việc có liên quan tới kĩ thuật gì đó, có vài thứ vẫn phải tìm anh làm rõ.
Anh lật luận văn, bên tai là giọng nói của Thời Niệm Niệm, dịu dàng mà kiên định, không hiểu sao lại cảm thấy tự hào trong lòng.
Kết thúc mấy câu hỏi của các giảng viên, giảng viên chủ trì nghiêng đầu: “Những người khác có còn thắc mắc nào nữa không?”
Chiếc bút xoay trong tay Giang Vọng dừng lại, giọng người đàn ông trầm thấp vang lên: “Những thành quả chuyển đổi công nghệ được nhắc tới trong luận văn của em có tham gia vào dự án cải cách không?”
Vấn đề này đã biết rồi lại còn cố hỏi, nhưng Thời Niệm Niệm vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Có tham gia ạ.” Cô báo tên hoạt động cải cách cấp quốc gia mà mình tham gia.
Sau đó Giang Vọng lại hỏi hai câu hỏi liên quan đến mặt kĩ thuật, lúc trước khi làm dự án đó Thời Niệm chủ yếu phụ trách mặt y học, hiểu biết về mặt kĩ thuật thật ra không được xem là nhiều, nên trình bày dựa vào trí nhớ.
Giang Vọng hỏi rất chuyên nghiệp, Thời Niệm Niệm cũng không nghĩ tới sự ngờ vực ban đầu nữa, trả lời một cách nghiêm túc.
Kết thúc biện luận, cô vừa ra khỏi phòng họp thì nhận được cuộc gọi từ giáo sư Trần.
Bây giờ Thời Niệm Niệm đã thành người học trò cuối cùng của Trần Thanh, sau khi cô tốt nghiệp thì Trần Thanh cũng sẽ về hưu, mọi người vui đùa gọi cô là ‘đệ tử quan môn’ của Trần Thanh.
“Giáo sư Trần, thầy tìm em ạ.” Thời Niệm Niệm gõ cửa hai cái rồi vào văn phòng của ông.
Những đồ vật này nọ trong văn phòng của Trần Thanh đã được thu dọn kha khá,chỉ còn một ít thứ, ông hỏi: “Biện luận xong rồi à?”
Thời Niệm Niệm: “Dạ, vừa xong ạ.”
“Đã có công ty liên lạc về dự án cải cách được đưa lên hồi trước rồi, em có thể đi xem thử xem.”
Dự án cải cách hồi trước là cần đưa thành quả của dự án lên trang web liên quan, bình thường cũng căn cứ vào nội dung thành quả, điểm khác biệt chính là, các công ty lớn đều có thể xem dự án cải cách, hơn nữa nếu xem mà cảm thấy hứng thú với nội dung thì có thể bỏ vốn đầu tư, chẳng qua rất ít người có được cơ hội như vậy.
Thời Niệm Niệm sửng sốt, tâm trạng cũng trở nên hân hoan: “Dạ được, em sẽ lập tức xem thử.”
Trần Thanh cầm tấm ảnh trên bàn bỏ vào hộp giấy, một xấp ảnh rất dày, ông dạy học nhiều năm như thế, sinh viên ông dạy nhiều không đếm xuể, quả nhiên là học trò của ông xuất hiện ở khắp mọi nơi.
Thời Niệm Niệm tiến lên giúp ông cầm một chiếc hộp ở trong đó: “Giáo sư, để em giúp thầy ạ.”
“Bê được chứ?”
“Dạ, không có gì.”
Trần Thanh cũng không từ chối nữa, xe của ông đỗ ở đối diện toà học viện, ông là một vị giáo sư già hợp mốt, ngày nào cũng một đầu tóc bạc tự mình lái xe đi làm.
“Thầy không dạy nữa thì sau này có còn tiếp tục khám bệnh không ạ?” Thời Niệm Niệm hỏi.
“Về hưu rồi thì còn khám cái gì nữa.” Trần Thanh phất tay.
Tính tình của ông lạnh nhạt đó giờ, Thời Niệm Niệm đi theo ông vừa học vừa thực tập đã hai năm rồi mà cũng chưa từng thấy ông nở nụ cười.
Xuyên qua bồn hoa và đài phun nước, một tay Trần Thanh ôm hộp giấy, một tay bấm chìa khoá xe, bỗng nhiên cửa sau xe mở ra, một bà cụ tóc bạc run rẩy duỗi chân ra.
Trần Thanh nhanh chóng chạy tới, chiếc chìa khoá bên hông vang lên một tiếng: “Bà đi ra làm gì vậy?”
Bà cụ ngẩng đầu, khi cười nếp nhăn tạo thành một vòng gợn sóng: “Dạy học mấy chục năm bây giờ về hưu, nên tôi muốn đến đón ông.”
“Bà đến đón tôi làm gì, chân vốn đã không tốt rồi.” Trần Thanh lại đặt chân bà vào trong xe lần nữa, đóng cửa xe lại, mở cốp xe ra bỏ hộp vào, Thời Niệm Niệm cũng đặt chiếc hộp trên tay mình vào.
Cô cười nói: “Tình cảm giữa cô nhà và thầy tốt thật đấy.”
“Ừ.” Trần Thanh đáp.
Ông rất kiệm lời, Thời Niệm Niệm tưởng rằng đề tài đến đây là hết thì ngay sau đó lại nghe thấy ông nói: “Khoảng thời gian trước bà nhà tôi thực hiện một cuộc tiểu phẫu, lớn tuổi rồi nên ốm đau suốt, trong những tháng ngày cuối cùng này, vẫn nên trân trọng người trước mắt.”
Trong những tháng ngày cuối cùng này, Thời Niệm Niệm sửng sốt.
Cuối cùng Trần Thanh rời đi rất phóng khoáng, đưa lưng về phía Thời Niệm Niệm phất tay, không nói lời chào tạm biệt, lái xe rời đi.
Thời Niệm Niệm đứng tại chỗ một hồi lâu, rồi mới thở ra một hơi thật dài.
Cô đã thực tập ở bệnh viện được một khoảng thời gian, khoa cô học không thường gặp phải căn bệnh nào nguy hiểm tới tính mạng, Hoàng Dao ở khoa não, có đôi lúc sẽ gặp phải một vài tình huống đã có kết quả khám bệnh, người bệnh căng thẳng hỏi là bệnh gì, Hoàng Dao nhìn kết luận thời gian sống chỉ còn mấy tháng thì không mở miệng được.
Sau đó Hoàng Dao có đi tìm Thời Niệm Niệm một lần, hai cô gái thực tập sinh mặc áo blouse ngồi ở cầu thang bệnh viện, yên ắng lại trống trải, Hoàng Dao khóc không ngừng, vẫn chưa thể thích nghi được với trạng thái làm việc như vậy, ngày nào cũng nhìn thấy rất nhiều cảnh sinh ly tử biệt, còn có dáng vẻ bệnh nhân khóc rống lên.
Lúc ấy Thời Niệm Niệm không biết phải nói gì, im lặng ở bên cạnh cô ấy chờ cảm xúc của cô ấy khôi phục.
Bây giờ nhìn quyết định của Trần Thanh trái lại cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, có rất nhiều sự khó xử xuất phát từ nỗi mặc cảm “Tôi có thể”, vậy nên ông quyết định về hưu, trân trọng người trước mắt trong những ngày tháng cuối cùng này.
Kì tốt nghiệp là vào mùa hè, Thời Niệm Niệm đứng tại chỗ một lát, rồi ngồi xổm ở bồn hoa cạnh bậc thềm, lấy di động ra tìm trang web đăng tải dự án cải cách kia.
Có một tin nhắn chưa đọc, ký hiệu thư nhảy lên.
Cô ấn mở, tin nhắn nhảy ra, sau đó sửng sốt.
Lần này Giang Vọng tới nghe nội dung dự án chuyển đổi thành quả thực tiễn, Giang thị có ý định mở rộng chi nhánh về mặt y dược, sau khi nghe xong thì đã xác định được một vài mục tiêu đầu tư.
“Tiếp đến tôi đây sẽ gửi cho cậu mấy dự án đó, cậu có thể đánh giá hệ thống rồi liên lạc với bọn họ, nhà trường cũng sẽ thông báo trước.” Viện trưởng Phạm của khoa y học nói.
Giang Vọng gật đầu: “Được, vậy làm phiền viện trưởng Phạm rồi.”
Mấy người cùng đi xuống dưới tầng, tới cửa thì viện trưởng nói: “Tổng giám đốc Giang định về thế nào, hay là tôi cho người đưa cậu về nhé?”
Giang Vọng nhìn xung quanh, tìm thấy Thời Niệm Niệm đang ngồi cạnh bồn hoa, khẽ cười nói: “Không cần phải phiền toái vậy đâu, tôi còn muốn tìm một người.”
Viện trưởng Phạm nhìn theo ánh mắt anh, híp mắt nhận ra: “À, đây cũng là bạn Thời Niệm Niệm thuộc khoa bọn tôi, học trò cuối cùng của giáo sư Trần Thanh, vừa nãy biện luận rất không tệ, có lẽ cậu cũng có chọn dự án của em ấy, bây giờ cậu muốn tới làm quen một chút đó hả?”
Viện trưởng Phạm không rõ tình hình, cảm thán khát vọng chiêu mộ hiền tài của tổng giám đốc Giang-truyền kì của khoa kinh doanh quả nhiên là danh bất hư truyền.
Ngay sau đó lại nghe thấy anh nói: “Chúng tôi quen nhau.”
Giang Vọng nở nụ cười, trầm giọng nói, “Cô ấy là vợ của tôi.”
Trên đường về, Thời Niệm Niệm ngồi ở ghế sau đưa di động tới trước mặt người đàn ông: “Có phải anh đầu tư cái này không?”
Mặt trên là bốn chữ ‘Tập đoàn Giang thị’ sáng loáng, phía bên trái là một cái logo có một không hai.
Giang Vọng bảo tài xế tăng nhiệt độ điều hoà lên một chút, vuốt tóc cô: “Ừ.”
“Anh tới trường chúng ta nghe biện luận là vì cái này hả?”
“Ừm.”
“Anh đầu tư cho em làm cái này.” Thời Niệm Niệm dựa vào bên người anh, cầm ngón tay anh nghịch, “Lỡ may em khiến anh lỗ vốn thì phải làm sao đây?”
“Vậy nên anh có một yêu cầu.”
Thời Niệm Niệm nghiêng đầu nhìn anh: “Gì vậy ạ?”
Giang Vọng hơi nghiêng người, không coi ai ra gì cắn tai cô, “Kì nghỉ hè này tới công ty anh làm việc.”
Tác giả có lời muốn nói: bắt đầu màn play ở văn phòng?
Hết ngoại truyện 2.