80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay

Chương 9-2



Một hồi trò khôi hài kết thúc, Tống Thiển chỉ xem được chút ít thôi, một đám người đi qua đi lại rồi không thấy tân nương đâu cả

Lý gia bắt đầu tiếp đón khách khứa ăn tiệc, mọi người đều đem sự việc khi nãy vứt ra sau đầu, bây giờ chỉ còn lại tâm niệm ăn uống!

Dù sao chuyện hôm nay để sau này chán chường lại lôi ra tám cũng được.

Lý gia này a, mất mặt là việc không thể phủ định.

“Nhị Nha, mau tới đây.”

Đổng Thành Mai trong đám đông vẫy tay gọi cô, thần sắc không rõ mà nói: “Thấy không?! Phải cố gắng học tập cho tốt, con mà không thi đậu cao trung là cha con liền đem con gả đi giống như vậy đó!”

Tống Thiển đi qua chỗ bà ngồi xuống.

“Cố gắng học tập em trai và chị nghe chưa?”

“Dạ.”

“Mẹ không nói lại ba con, nếu muốn cứu con cũng không cứu được!”

“Con biết ạ.”

Nói xong, Đổng Thành Mai gắp cho cô một miếng xương sườn, nói: “Nghiêm túc ăn đi.”

Tống Thiển bắt tay vùi đầu ăn phần của mình.

Trong bữa tiệc tạp âm khắp nơi, nhưng nghe ra vẫn không ít người phẫn nộ vì phần ăn của họ ít hơn so với một số người..!

Cô chột dạ mà cúi đầu, sợ bị phát hiện.

Trên đường nhỏ trở về nhà, mẹ cô luôn miệng dặn cô cố gắng học tập, tương lai thi đậu cao trung rồi lên đại học ở Bính Kinh, nếu được thì định cư ở đó kaf lấy chồng sinh con luôn.

Nếu cứ tiếp tục ở lại thôn Diêm Đóa dài lâu, như vậy rất không ổn!

Cả đời này liền đều xong rồi!!

Tống Thiển kiên định nói, giọng nsoi lại mềm mại không có lụec thuyết phục: “Con nhất định sẽ trở nên ưu tú giống chị hai.”

Cô nhất định phải cố gắng đi theo con đường của Tống Thanh, mang theo Tống Thiên Tứ cùng Hạng Loan Thành tránh đi kết cục trong tiểu thuyết!

Lần cuối cùng nghĩ đến việc này, cô đã rút ra kết luận, nếu cô không làm giúp được ai thì việc cô xuyên sách chẳng phải sẽ trở nên vô nghĩa sao???

Có câu nói, thượng đế an bài ngươi ở đâu thì ở nơi đó ngươi sẽ gặp điều nên gặp..!

Hạng Loan Thành là nguyên nhân cô muốn phấn đấu hơn, Tống Thiên Tứ là lựa chọn ngoài muốn của cô.

Cô tin tưởng bản thân sẽ làm được!

Đổng Thành Mai nhìn thoáng qua con gái, từ bỏ việc khuyên nhủ.

Bà hy vọng cao xa gì chứ, nha đầu ngốc này không biết có thi nổi cao trung không nữa là?!!

Bà lại thở dài, đại khái là không dám khẳng định.

Tống Thiển kéo tay Đổng Thành Mai, dùng sức nắm chặt tay bà thể hiện ý chí quyết tâm của cô.

Thực tế cô đã là học sinh cao trung rồi, ở đây tuy cách thức học tập không giống, nhưng một vài kiến thức vẫn có chút tương tự… Nếu cô nỗ lực thì không gì là không thể!

Nhưng cô không thể nói ra lời thề thốt này, chỉ có thể nói thầm trong bụng…

Đổng Thành Mai đột nhiên dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Về nhà đừng chọc ba con sinh khí, ngoan ngoãn nghe lời biết chưa?”

“Vâng ạ!”

Tống Thiển ngoan ngoãn gật gật đầu.

Nếu cô không nghe lời thì có lẽ sẽ giống như nguyên chủ, ở trên giường từng đợt thoi thóp mà nhắm mắt xuôi tai…

Trời mây mù âm u như sắp mưa, Đổng Thành Mai kéo nhanh Tống Thiển đi về nhà.

Vừa bước vào sân thì mưa nặng hạt rơi xuống, bà kêu Tống Thiên Tứ cùng Tống Thanh ra phụ giúp lấy quần áo vào nhà.

Truyện được đăng tải chính thức tại wattpad @DiepThienThanh085

Cái thời tiết quỷ quái gì đây?!

Buổi sáng trời trong xanh, nắng ấm ấp làm người ta cảm thấy thoải mái, khoáng đản; Bây giờ không báo trước liền âm u, nếu mẹ con cô không nhanh chân thì đã bị ướt thê thảm rồi!!

Đêm chăn ấm xếp vào từng gian phòng, Đổng Thành Mai ngồi trước nhà nhìn cơn mưa liên miên mà ngẩn người.

Tống Thanh cùng Tống Thiển cũng cầm băng ghế nhỏ ngồi xuống bên cạnh.

Đổng Thành Mai biểu tình ảm đạm hồi lâu, mới lẩm bẩm mở miệng: “Thời tiết này giống như lúc bà ngoại các con ra đi.”

Tống Thanh lần đầu tiên nghe mẹ cô chủ động nhắc tới bà ngoại, trước kia tuy từ cha cô nghe qua chút ít nhưng mẹ cô trái lại vẫn luôn không mở miệng.

Tống Thiển mở miệng dò hỏi: “Mẹ, bà ngoại là người như thế nào a?”

“Bà ngoại các con thích nhất là lảm nhảm, có chút đáng yêu a, có thể nói từ bình minh đến hoàng hôn mà không biết chán!” Đổng Thành Mai gương mặt tươi cười, lộ ra vẻ ôn nhuận cùng hoài niệm.

“Còn có, đừng nhìn bà ấy dáng người nhỏ gầy mà khinh thường! Sức lực không khác thì đàn ông cả.”

“Nói thật, đôi khi ngẫm lại, người phụ nữ một mình nuôi năm đứa con cũng không dễ dàng gì, bà ấy cũng chỉ có thể tàn nhẫn mà sống, không nên mềm lòng…”

Bà ngoại Đổng trong nhà đứng thứ ba, có một người chị gái và hai đứa em trai.

Ở niên đại chưa mấy phát triển, việc vứt bỏ con là chuyện thường tình, chủ yếu là không có kinh tế để nuôi…

Ông ngoại Đổng mất sớm, bà ngoại liều mạng cắn răng đem con cháu của Đổnh gia một tay nuôi nấng.

“Mẹ còn nhớ rõ khi còn nhỏ, bà ngoại thường mang mẹ và anh chị đến nhà học hàng chơi! Bốn anh chị của mẹ đều không nghe lời, thường xuyên bị mấy đứa bạn trong xóm mách lẽo cho bà ngoại…”

“Hại bọn họ bị bà ấy đánh sưng cả mông.”

Ký ức như mở ra, mẹ cô không ngừng nói về khảong thời gian thơ ấu đó, cứ như bà đag phát tiết tâm sự trong lòng bấy lâu.

Một buổi chiều này, mưa không ngừng rơi, hồi ức của bà không ngừng tuôn ra.

Ba mẹ con cứ ngồi như vậy đến khi Tống Chí Tiến trở về mới kết thúc.

Thời điểm nấu cơm, Đổng Thành Mai ngồi trước lò bếp than, hơi nóng củi lửa làm cay mắt, bà ho khan có chút chua xót..!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
80 Sủng Vai Ác Trong Lòng Bàn Tay

Chương 9



Tiệc tùng ở thập niên này lấy niềm vui làm chính, không có đồ ăn tráng miệng gì cả! Một đám người ngồi một bên cắn hạt dưa hàn huyên tám chuyện.

Thời điểm hai mẹ con Tống Thiển đến thì vừa vặn đủ người.

“Thành Mai, con gái của cô lớn như vậy rồi a!? Lúc tôi bế con bé thì vẫn còn là tiểu oa nhi, giờ đã thành thiếu nữ rồi…”

“Mặt trắng mắt to, lớn lên thật đẹp, giống cô hồi nhỏ vậy đó.”

Chào đón Đổng Thành Mai là một đám phụ nữ trung niên, nhìn thấy Tống Thiển miệng blah blah không ngừng khen ngợi, nịnh bợ các kiểu..!

Tống Thiển ngoan ngoãn đứng sau mẹ mình, cười có chút cứng đờ.

“Mẹ, con ra ngoài đi dạo.”

Nhìn con gái không muốn ở lại thì bà phất phất tay cho cô đi, bảo cô cạn thời gian về sớm ăn tiệc.

Không quen thuộc người ở đây, cô cũng chỉ dám đi lanh quanh các phòng ốc…

Hôm nay là ngày đại hỉ, người tới không ít, không ít người đứng ở cửa nhà Lý gia chờ tân nương đến.

Đặc biệt là mấy đứa nhỏ sớm đã kéo ghế ngời trước cửa, nói là không đưa kẹo không cho vào.

Tống Thiển nghe được vài thông tin, thôn Diêm Đóa phải qua giờ Ngọ mới đón tân nương bắt đầu làm lễ, phải chờ đợi…

“Chậc chậc chậc, nghe nói tân nương sống chết không muốn gả, bị người nhà bỏ đói vài ngày cũng thế, bây giờ vẫn còn đang nháo nhào lên!”

“Hôn lễ sẽ thuận lợi sao?”

“Có quỷ mới biết! Người ta ở cái tuổi này là phải tụe do yêu đương mới đúng, ai dè, bà mối đến cửa làm mai rồi, không muốn gả cũng phải gả!”

“Đúng đúng đúng, tôi vừa nghe người bên thôn cách vách nói, tân nương muốn thắt cổ tự tử, còn lấy đầu đập vào tường.” Có người giật nhẹ bên tai.

“Cũng không biết bữa cơm này có thể ăn được hay không được nữa.”

“Aizz, một tiểu cô nương mười mấy tuổi phải gả cho người khuyết tật, ai dám gả chứ?! Nếu không phải Lý gia đưa cho nhiều tiền thì…”

Đi chỗ nào đứng chỗ nào Tống Thiển cũng nghe được những bàn luận như bậy, bên tai không được yên tĩnh gì hết..!

Thừa dịp người người bận trăm công ngàn việc, Tống Thiển tìm một chỗ nào đó trong phòng tiệc ngồi xuống, liếc mắt một cái liền thấy một dáng người mảnh khảnh lẫn trong đám đông.

Trưa đến, tiệc cưới cũng đã sẵn sàng, khâc khứa cũng đến đông đủ.

Cô không do dự đứng dậy, nhìn thiếu niên đang ngồi trong góc ăn ngốn nghiến, cô thuận tay vơ lấy một ít đồ ăn trên bàn tiệc giấu trong người.

Tống Thiển phát hiện một việc, mỗi lần cô chạm mặt Hạng Loan Thành, đều thấy hắn ở trạng thái đói bụng tìm đồ ăn…

Định mệnh này… Cũng vi diệu quá đi!

Cô né tránh tầm mặt mọi người đi vào góc khuất, vòng qua sau lưng hắn, chộp bả vai hắn nói: “Hắc, cậu làm gì đấy?”

Truyện được đăng tải chính thức tại wattpad @DiepThienThanh085

Bị kinh động, Hạng Loan Thành nắm chặt túi, chuẩn bị tư thế chạy trốn.

Trong ánh mắt có kháng cự cùng tiêu cực, hắn là bài xích người khác đến gần.

“Đừng khẩn trương, tôi sẽ không bắt nạt cậu! Cậu không cần phải ngồi ở đây ăn đâu, dễ bị phát hiện lắm!”

Cô kéo hắn đến một góc bàn tiệc, đưa cho hắn đồ ăn cô vơ được cùng vài món ăn có sẵn trên bàn đẩy qua…

Từ ngày ăn xong hai khối bánh Tống Thiển đưa, hắn đến giờ vẫn còn chưa ăn gì! Nay lại nhìn thấy Lý gia mở tiệc, hắn…

Muốn làm lại “chuyện xấu” kia a.

Dù sao cũng nhiều người như vậy, hắn định vào trộm đồ ăn liền rời đi, ai ngờ đụng phải cô.

Cô cứ như vậy dẫn hắn lại bàn tiệc nghênh ngang ăn vụng, người khác nhìn thấy cũng chỉ cho con nít tham ăn không hiểu chuyện.

Ăn xong một ngụm cuối vật, Hạng Loan Thành đem đồ ăn gói cẩn thận liền rời khỏi.

“Cảm ơn.”

Vừa lúc này tân nương lại đến, cửa ra kín mít người, căn bản không thể đi ra…

Tân nương tử sắc mặt không tốt không nói lời nào, đứng im lặng một chỗ cực kỳ không phối hợp với mọi người!

Tống Thiển đứng chen chúc ở một góc, không nhìn thấy gương mặt tân nương như thế nào, chỉ nghe thấy phía trước hai phụ nhân thanh âm không nhỏ đàm luận: “Thấy vết máu bầm trên trán không? Là đầu đập vào tường.”

“Này không phải tạo nghiệt sao? Ai ai ai, tân nương tử ngất đi rồi.” Một cái khác phụ nhân nhìn xung quanh, lại thấy vị tân nương mặt hồng y kia cả người xụi lơ trên mặt đất.

Trong phòng ngoài phòng đều nổ tung, các đại nhân luống cuống tay chân kêu mấy đứa trẻ tránh xa tân nương ra, kẻo chuốc lấy phiền phức.

Có đứa thức thời chạy đi, nhueng cũng có đứa vẫn ngồi chờ phát kẹo.

“Đen đủi.” Một người nào đó thốt lên, nhận không ít lời nói phụ họa thêm.

Hạ nhân Lý gia vội ổn định khách, đưa tân nương vào phòng tân hôn.

Con trai tứ của Lý gia tức đỏ mặt, đưa mắt nhìn tân nương trong phòng.

Trong lòng thầm nghĩ: Tiện nhân, qua hôm nay, ta xem ngươi còn nháo được nữa không?! Được gả cho ta mà còn không vui, làm ra sự việc mất mặt đáng chết này!!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay