Sau dự án đó, mọi thứ vẫn tiếp diễn như cũ.
Không ai xin lỗi tôi. Không ai nhắc lại chuyện công lao. Văn phòng vẫn ồn ào mỗi sáng, máy in vẫn kêu lạch cạch, những câu chuyện phiếm giờ trưa vẫn xoay quanh ăn gì, mua gì, đi đâu cuối tuần. Tôi ngồi giữa tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, nhưng cảm giác như mình đang đứng lệch ra khỏi nhịp chung.
Tôi bắt đầu để ý đến những điều rất nhỏ.
Buổi sáng, khi vào thang máy, tôi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cánh cửa inox mờ. Áo sơ mi nhăn nhẹ ở phần eo, đôi giày đế thấp đã cũ, tóc buộc gọn nhưng không còn sức sống. Tôi không xấu, tôi biết. Nhưng tôi cũng không còn là người phụ nữ từng khiến chính mình hài lòng.
Tôi nhớ lại ngày đầu tiên đi làm. Khi đó, tôi còn rất trẻ, rất háo hức. Tôi từng đứng trước gương cả buổi tối, thử hết chiếc váy này đến chiếc khác, chỉ để chọn ra một bộ khiến mình thấy tự tin nhất. Tôi từng nghĩ: Mình phải trông thật chỉn chu, vì đây là nơi mình sẽ bắt đầu một hành trình dài.
Rồi hành trình đó kéo tôi đi, nhanh đến mức tôi không kịp nhìn lại.
Tôi từng tự hào vì mình “không để ý mấy chuyện hình thức”. Tôi từng nghĩ phụ nữ tập trung vào chuyên môn mới là trưởng thành. Tôi từng cười khi nghe ai đó nói về việc chăm sóc ngoại hình nơi công sở. Tôi cho rằng đó là phù phiếm.
Nhưng vào một buổi chiều, khi đi ngang qua khu pantry, tôi vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của hai đồng nghiệp nữ.
“Chị ấy giỏi thật, nhưng lúc nào trông cũng mệt.”
“Ừ, kiểu người làm được việc, nhưng nhìn không có năng lượng.”
Họ không nói nhỏ. Và họ cũng không biết tôi đang đứng sau cánh cửa.
Tôi đứng yên, tay đặt lên tay nắm cửa, không biết nên bước ra hay quay đi. Câu nói đó không ác ý. Chính vì thế mà nó đau. Nó giống như một sự thật vô tình bị nói ra, không nhằm vào tôi, nhưng lại xuyên thẳng vào tôi.
Tối hôm đó, tôi về nhà sớm. Tôi bật đèn, mở tủ quần áo. Những chiếc áo sơ mi giống nhau xếp ngay ngắn, gam màu trung tính, an toàn. Tôi lôi ra một chiếc váy đã lâu không mặc. Váy vẫn vừa, nhưng tôi nhìn nó như nhìn một người quen cũ đã lâu không gặp.
Tôi mặc thử, đứng trước gương. Có một khoảnh khắc rất ngắn, tôi thấy lòng mình chùng xuống. Không phải vì tôi không còn đẹp, mà vì tôi nhận ra mình đã thôi không quan tâm đến việc mình trông thế nào trong mắt chính mình.
Tôi nhớ lại những buổi sáng vội vã, khi tôi buộc tóc qua loa vì “đi làm thôi mà”. Nhớ những lần tôi bỏ qua việc ăn sáng vì phải gửi gấp một email. Nhớ những buổi trưa ăn vội ở bàn làm việc, tay gõ máy, mắt nhìn màn hình. Tôi đã gọi đó là sự chuyên nghiệp. Nhưng không hiểu sao, nghĩ lại, tôi thấy nó giống như một sự tự bỏ bê kéo dài.
Ngày hôm sau, tôi đến công ty sớm hơn thường lệ. Tôi thay một chiếc áo khác, vẫn kín đáo, nhưng vừa vặn hơn. Tôi trang điểm nhẹ, chỉ đủ để gương mặt trông tỉnh táo. Khi bước vào văn phòng, tôi cảm nhận rõ ánh mắt của vài người lướt qua mình lâu hơn một chút.
Không ai nói gì. Nhưng tôi biết, họ đã thấy.
Điều làm tôi bất ngờ là cảm giác của chính tôi. Tôi ngồi thẳng lưng hơn. Tôi nói chậm hơn. Khi phát biểu trong cuộc họp nhỏ của nhóm, tôi không vội vàng kết thúc câu nói của mình như mọi khi.
Tôi không trở nên xuất sắc hơn chỉ sau một đêm. Nhưng tôi nhận ra, khi tôi chăm sóc bản thân, tôi cũng đang gửi đi một thông điệp rất lặng lẽ: tôi coi trọng chính mình.
Buổi chiều, tôi nhìn sang bàn của Linh – một đồng nghiệp nữ khác phòng. Linh không phải người giỏi nhất, nhưng cô luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉn chu, giọng nói rõ ràng, ánh mắt không né tránh. Khi Linh nói “em nghĩ phương án này chưa ổn”, không ai xem đó là nhạy cảm. Họ lắng nghe.
Tôi tự hỏi: Có phải lâu nay, mình đã nhầm lẫn giữa khiêm tốn và tự làm mờ mình không?
Tối hôm đó, tôi ghi lại một vài dòng trong cuốn sổ nhỏ mà lâu rồi tôi không mở:
“Chăm sóc bản thân không phải để gây ấn tượng.
Là để không biến mình thành người dễ bị bỏ qua.”
Viết xong, tôi gấp sổ lại. Trong lòng tôi không còn nặng nề như trước, nhưng cũng chưa hẳn là nhẹ nhõm. Chỉ là tôi bắt đầu nhìn thấy một phần nguyên nhân – không phải ở người khác, mà ở chính tôi.
Tôi đã tin rằng mình không cần đẹp, không cần để ý, không cần lên tiếng. Và trong niềm tin đó, tôi đã dần cho phép người khác đối xử với mình một cách hời hợt.
Tối đó, trước khi ngủ, tôi đứng thêm vài phút trước gương. Người phụ nữ trong gương vẫn là tôi, nhưng ánh mắt đã khác. Không còn hoàn toàn mệt mỏi, mà có thêm một chút tỉnh táo, một chút tự vấn.
Tôi biết, việc nhận ra vấn đề chỉ là bước đầu. Phía trước sẽ còn những cuộc va chạm thật sự. Nhưng ít nhất, tôi đã thôi tự dối mình rằng mọi thứ đều ổn.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thầm nghĩ:
Có lẽ, đã đến lúc mình cần nói chuyện nghiêm túc với công việc này – và với chính mình.