Chuyể ngữ: ChenLuan
Sáng sớm hôm sau cô đi trụ sở đóng quân, đặc biệt ngang qua thao trường, dọc đường cúi thấp đầu giống như không mong muốn gặp qua bất cứ một ai.
La Chiến xem xong video vô cùng hài lòng, không yêu cầu sửa chữa hay cắt đoạn nào, ngoại trừ một số chi tiết nhỏ: “Chổ này xưng hô là sĩ quan, không phải cảnh quan. Cần nói tỉ mĩ lại một chút, là thượng uý Lý.”
“Thật ngại quá.” Tống Nhiễm xấu hổ nói, không nghĩ tới bản thân lại phạm vào sai lầm nhỏ không đáng nhắc tới như thế.
La Chiến không chút để ý, sau khi xem xong đoạn phỏng vấn Lý Toản, mới đùa giỡn: “Đoạn phim này mà truyền ra ngoài, sợ rằng có một đống các cô gái nhỏ tới hỏi thăm cậu ta.”
Nửa tháng trước, trong video theo kì của Tống Nhiễm có một vị sĩ quan bộ dạng cũng không tồi, sau khi đăng tải lên đài truyền hình nhận được không ít các cuộc gọi. Nhất thời liền trở thành chuyện cười.
Giờ phút này Lý Toản trong video, nghiêm chỉnh anh tuấn, ôn hoà gần gũi. Điện thoại của đài truyền hình sợ là muốn nổ tung, nhưng nổ tung cũng vô dụng. Tống Nhiễm nghĩ, người ta đã có bạn gái rồi.
Rất nhanh cô liền mang tài liệu video gửi về nước. Không bao lâu liền nhận được hồi âm từ chủ biên, nói nội dung cực kì tốt.
Nhiệm vụ cố định của tuần hoàn thành, cô có mấy ngày rảnh rỗi nghỉ xả hơi.
Một mạch ba ngày liền, Tống Nhiễm một lần cũng không đi trụ sở đóng quân, ngay cả con đường lân cận đều tránh xa.
Cuối tuần hôm ấy, cô bước đi trên phố, thả lỏng tâm tình, cũng thuận tiện vì 《Đông Quốc Phù Thế Kỉ》 tìm tư liệu thực tế.
Bởi vì cuối tuần, người đi trên phố không ít. Các cửa hàng lớn nhỏ đều mở cửa, bên trong rạp chất đầy vải vóc, hương liệu, phấn son, vật phẩm thủ công mĩ nghệ, màu sắc sặc sỡ đập vào thị giác người đi đường.
Tống Nhiễm ở cạnh quầy hàng chần chừ lưỡng lự, phát hiện giá cả so với một tháng trước tăng gấp đôi. Các chủ bán hàng nhìn thấy người ngoại quốc gương mặt đều niềm nở nhiệt tình mời chào – Bây giờ, vật dụng sử dụng hành ngày người địa phương hầu như mua không nổi.
Nhưng mà Tống Nhiễm điển hình là người ngoại quốc nghèo rớt mùng tơi, chỉ có thể chụp chụp hình. Những người bán hàng rong cũng không để ý, lại còn đối với ống kính nháy mắt, thoải mái cười to.
Tống Nhiễm ra khỏi chổ bán hàng, ngang qua một ngôi chùa. Trong chùa không thiếu người quỳ bái cầu nguyện, có người niệm kinh. Cô nghe không hiểu, nhưng cũng cởi giày bước vào, chống cằm ôm má ngồi trên sàn đá ngũ sắc trơn bóng, nhíu nhíu mày suy tư.
Đại sảnh rộng lớn, cột nhà được các đường vẽ điểm tô kín mít, người dân thành tâm cầu nguyện… Ngoài mái vòm cao cao là toà nhà cũ nát của dân cư.
Tống Nhiễm phát hiện bản thân là một người đứng ở ngoài quan sát, có thể cảm nhận được sự trang nghiêm cùng bi thương cô tịch của giờ khắc này, nhưng không cách nào cho bọn họ cuộc sống yên bình trong sự mòn mỏi chờ đợi và cảm giác tuyệt vọng.
Hoặc có thể theo như lời Tát Tân nói, cô và những người ngoại quốc kia giống nhau, trải nghiệm được bước đường cùng của bọn họ, quan sát bọn họ cực khổ, thương hại cùng đồng cảm, sau đấy trở về nước lại tiếp tục cuộc sống vui vui vẻ vẻ, chỉ thế thôi.
Cảm giác mát lạnh trên sàn đá thấm tới tận chân cô, cô đứng dậy rời đi.
Bước tới chùa, ánh nắng chói chang chiếu lên da mặt cô, tựa như kim đâm. Cô dùng sức chà chà hai má, ngẩng đầu trông thấy đằng trước giữa một đám bụi bặm úa tàn xuất hiện một đường quân phục nguỵ trang màu lục.
Vài người tuần tra cảnh giới Trung Quốc và quân binh đứng ở chổ bóng râm uống nước nói chuyện, nghỉ ngơi chút xíu.
Tống Nhiễm liếc mắt liền nhận ra bóng dáng của Lý Toản trong đám người.
Anh cực kì buông lỏng nghiêng đứng đấy, có vẻ chân rất dài. Trong tay cầm bình nước khoáng uống một nửa, tay còn lại cầm chiếc nắp chơi đùa, nhẹ nhàng tung lên rồi tiếp lại. Cô nhìn đồng nghiệp mình đăm đăm, nghe bọn họ nói chuyện, nghe tới khúc nào thú vị, anh liền cười rộ lên, cười tới mức lộ ra cả hàm răng trắng tinh.
Cười tới nửa chừng, lúc vô tình anh hướng trên đường trông ra xa, bắt gặp Tống Nhiễm. Anh hơi nghiêng đầu một cái nhìn cô rõ ràng hơn, thừa nhận tâm tình thật không tồi, anh cười hất hất cằm hướng cô chào hỏi, ngón tay cái vân vê nắp chai nước nhỏ hướng cô vẫy vẫy tay.
Ánh mặt trời gay gắt như thế, một toà thành bức bách mà ngột ngạt đến vậy, nụ cười của anh tựa như là duy nhất – xóa bỏ màu sắc trong trong thế giới đen trắng thiện ác.
Tống Nhiễm không hề phòng bị, trái tim dường như bị một vật gì đó ấm áp mà có sức mạnh đụng phải, đụng tới mức chặt chẽ kín mít, trốn cũng trốn không nổi.
Nhưng cô muốn trốn chạy, muốn giả vờ không nhìn thấy, muốn quay người bước đi, nhưng tất cả bọn họ đều thấy cô rồi, nhao nhao vẫy tay: “Phóng viên Tống!”
Tống Nhiễm đành phải mỉm cười bước qua.
“Phóng viên Tống, trùng hợp vậy?” Lý Toản cười hỏi.
Tống Nhiễm cũng cười, tầm mắt lướt nhanh một vòng nhìn tất cả mọi người: “Ra ngoài đi dạo thôi.”
“Đi dạo mà đeo một túi nặng thế sao?” Lý Toản chỉ ra sau lưng cô nói.
Cô ngẩng đầu nghênh đón ánh nhìn của anh, mím môi: “Sợ vạn nhất cần tới thôi… Các anh sao lại ở đây?”
“Tuần tra tới chổ này. Nghỉ ngơi một chút.” Quân sĩ Giang Lâm nói, “Phóng viên Tống, tại sao mấy ngày nay không nhìn thấy cô, cô đi đâu vậy?”
“Có nhiệm vụ phỏng vấn khác,… Còn có rất nhiều bản thảo cần viết.”
“Thật không? Mấy ngày không gặp, đã nhớ cô lắm rồi đây này.” Giang Lâm cười đùa nói giỡn.
Tống Nhiễm bị chọc cho cười khúc khích: “Nói bậy nói bạ không à.”
“Thật mà.” Các vị quân sĩ trẻ tuổi đều ồ ồ lên, “Rảnh rỗi nhớ tới tìm chúng tôi chơi nhé.”
Lý Toản đứng một bên chậm rãi uống nước, không nói chuyện.
Nói được mấy câu, quân sĩ tập hợp lại, tiếp tục đi tuần tra.
Mọi người nhao nhao cùng Tống Nhiễm nói tạm biệt, Lý Toản lùi lại ở sau cùng, ngang qua bên người cô, chào một câu:
“Đi nhé.”
Anh đưa cho cô một chai nước chưa mở, Tống Nhiễm theo phản xạ có điều kiện nhận lấy, không kịp nói lời cảm ơn, anh đã sát bên người bước qua, lại quay đầu nhắn nhủ một câu: “Đừng chạy tới mấy chổ không quen thuộc đường.”
Tống Nhiễm cầm chai nước, “Ò” một tiếng.
Cô thực sự khát nước rồi, vặn mở nắp chai, uống vào bụng hơn phân nửa bình nước.
Quay đầu nhìn, Lý Toản còn chưa đi xa.
Anh mang theo một chai nước khoáng hướng về phía chùa, trước mặt một đứa bé ăn mày ngang qua, ngẩng đầu nói câu gì đó với anh. Thằng nhóc kia còn chưa cao tới bắp đùi anh.
Lý Toản dừng một chút, quay người hỏi nó cần cái gì.
Đứa trẻ đi chân đất, đầu tóc một đống như ổ gà, ăn mặc rách rưới, bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu, chỉ chỉ chai nước trong tay anh.
Lý Toản đem chai nước cho nó, liền bước đi.
Bước được mấy bước anh quay đầu lại nhìn, đứa trẻ đứng nguyên chổ cũ ra sức vặn vặn nắp chai.
Anh lại bước trở về, vặn nắp chai giúp nó.
Hai bàn tay nhỏ bé của nó cần chai nước, ngước đầu ừng ực ừng ực uống nước.
Tống Nhiễm từ trong máy quay ngước đầu lên, chỉ thấy bóng hìnnh Lý Toản bước xa dần.
Trong lòng cô yên tĩnh, quay người liền đi; bỗng nhiên một người đàn ông từ trước mặt cô lướt qua, thiếu chút nữa đâm sầm vào.
Cô bị doạ cho một trận, người đàn ông kia cũng không nói xin lỗi, ngược lại còn quay đầu hung hăng trừng mắt liếc cô một cái, gấp rút vội vã bước lên xe con đậu bên lề đường.
Tống Nhiễm bị ánh mắt kia doạ sợ, trực giác thấy bất thường.
Nhưng xe đã hướng bên kia chùa chạy đi. Cửa chùa có bậc thềm đá rất cao, còn có quân tuần tra Gia La thành của Đông Quốc. Nhưng… ngang còn hướng qua chùa lại bên kia đi, là chợ phiên lớn, toàn là người.
Tống Nhiễm sợ bản thân quá nhạy cảm, nhưng nếu như…
Cô nhìn chiếc xe kia đi xa, dưới tình thế cấp bách, bên đường hô lớn: “Cảnh quan Lý! Xe!”
Hết chương 14.
Ánh mắt anh thản nhiên, chân thành, mang theo nguyên vẹn sự tôn trọng cùng chú trọng.
Nhịp tim Tống Nhiễm không hiểu sao nhảy loạn lên một nhịp, trong chớp mắt đầu óc trở nên trống rỗng, thiếu chút nữa quên luôn cả muốn hỏi cái gì.
Cô vội vàng cúi đầu nhìn cuốn sổ ghi chép, gỡ chiếc bút trong tay áp lực giống như câu hỏi thứ nhất vạch ra hai đường ngang, lần nữa hỏi lại: “Trong hành động lần này của anh chủ yếu phụ trách nhiệm vụ gì?
Lý toản trả lời: “Gỡ mìn, phá bỏ mìn, phòng chống bạo động.”
“Gỡ mìn nói ra một cách cụ thể là gì?”
“Ở khu vực có bom mìn mở ra một con đường sạch sẽ.”
“Theo người bình thường lý giải thì gỡ bỏ mìn có thể là đem khu vực có bom mìn loại bỏ sạch sẽ.”
“Thực tế mức độ khó thao tác làm việc rất lớn, thông thường không làm như vậy. Chi phí lắp đặt mìn thấp, chi phí sắp xếp kiểm tra cao, cần đầu tư sức người sức của lớn. Bình thường mở ra một con đường an toàn sạch sẽ cách li khu vực nguy hiểm là được.” Lúc anh trả lời câu hỏi, rất chăm chú nghiêm túc nhìn cô, ánh mắt một giây cũng không rời. So với lúc bình thường, một A Toản ôn hoà thích mỉm cười nghiêm túc hơn nhiều.
Tống Nhiễm nghênh đón cái nhìn chăm chăm của anh, cố gắng tập trung lực chú ý:
“Anh cảm thấy mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này là bao nhiêu?”
“Có thể nói là đơn giản, cũng có thể nói là nguy hiểm. Sau khi thao tác thuần thục, chỉ cần tiến hành tuần tự theo từng bước một. Nhưng quá trình tìm kiếm bom mìn dài đằng đẵng, khô khan nhàm chán, dễ buông thả lười biếng không cẩn thận.”
Cô gật gật đầu, cánh tay từ đầu tới cuối bởi vì giơ mi-cro lên nên có chút mỏi: “Ngoài những cái này ra, các anh ở Đông Quốc trong thời gian chấp hành nhiệm vụ gìn giữ hoà bình, còn có loại nhiệm vụ nào khác, nhân tiện có thể tiết lộ một chút được không?”
“Chủ yếu vẫn là bảo vệ dân thường, bác sĩ không biên giới, hội Chữ Thập Đỏ…” Lý Toản trả lời được nửa chừng, liếc nhìn mic trong tay cô; anh thoáng điều chỉnh lại tư thế ngồi một chút, tiện tay cầm mic từ trong tay cô rút ra đưa tới bên cạnh mình, “Sắp xếp kiếp tra an toàn, tai hoạ ngầm bên trong thành phố, như đánh bom, nghi thức tự sát đánh úp bất ngờ….”
Một loạt động tác nhỏ của anh làm hết sức tự nhiên, hai mắt vẫn chăm chú nhìn cô, bình tĩnh giảng giải.
Trái tim cô tựa như gió nhẹ lướt qua mặt hồ yên ả, gợn lên tia sóng nhẹ lăn tăn. Cô lại cúi đầu nhìn cuốn sổ, trong thời gian ngắn nhất điều chỉnh lại lần nữa ngước đầu nhìn về phía anh, tiếp tục câu hỏi kế tiếp.
Phỏng vấn không dài, bảy tám phút là sắp kết thúc.
Chỉ còn một câu hỏi cuối cùng, “Sẽ tham gia chiến tranh không?”
“Trước mắt chưa đưa ra kết luận, xem tình hình thay đổi. Nếu tham gia, cần được chính phủ Đông Quốc giao quyền.
Sau khi anh trả lời xong, bình tĩnh đối diện với cô hai giây, tiếp theo chậm rãi cười một cái, thả lỏng người chỉ chỉ cuốn sổ trong tay cô, nói: “Nếu nhớ không nhầm thì đây là câu hỏi cuối cùng?”
“Trí nhớ anh thật tốt, đã kết thúc rồi.” Tống Nhiễm thả lỏng bả vai, “Cảm ơn đã phối hợp.”
“Khách sáo rồi.” Anh đem mi-cro đưa cho cô. Cô nhận lấy, đóng nút tắt máy lại.
“Không còn việc gì nữa. Anh có thể đi rồi.” Cô nói xong, xoay người đóng nắp bút, gập cuốn sổ, cuốn dây mi-cro lại.
Lý Toản chưa đi, chỉ chỉ chiếc giá ba chân cùng máy quay, nói: “Cái này cần thu dọn không?”
Tống Nhiễm có chút ngại ngùng, vội nói ngay: “Để đấy tự tôi thu dọn được rồi.”
Lý Toản chỉ vào một cái nút: “Đóng đây à?”
“…Ừ.” Cô gật gật đầu.
Anh đóng máy quay, gập cái nắp lại, một tay ôm máy quay lên, một tay nắm lấy giá ba chân. Cô thấy vậy, liền tiến lên phía trước hỗ trợ: “Thuận theo chiều kim đồng hồ chạy…”
Cô không cẩn thận chạm lên tay anh, ngay lập tức giống như bị điện giật rút tay về.
Dường như anh không chú ý, rất nhanh đem dụng cụ cùng cái giá tách rời ra.
Tống Nhiễm nhận lấy máy quay rồi cất vào trong túi, Lý Toản gấp giá ba chân lại, thuận miệng hỏi: “Có thể phỏng vấn cô một chút không?”
Cô liền bị câu hỏi này làm cho giật mình: “Cái gì?”
“Trong đài truyền hình các cô, chỉ có mình cô ở Gia La à?”
“Đúng vậy!”
Lý Toản nghĩ nghĩ rồi nói: “Tôi thấy trong tivi, trường quay cắt đổi ngoại cảnh, phát sóng trực tiếp liên tuyến.* Bên ngoài cần phải có thêm hai người. Một người phụ trách chụp, một người phụ trách giảng giải.”
(*Liên tuyến: phát sóng trực tiếp liên tục ngay trên sóng truyền hình.)
“Một người cũng được vậy,” Tống Nhiễm cười nói, “Điều chỉnh tốt ống kính là được, so với tự chụp không khác nhau lắm.”
“Cho nên mở máy ra, đạo diễn, cũng chính là cô.”
“Ừm.” Tống Nhiễm đem micro, bút ghi âm cùng những thứ đồ linh tinh thu dọn xong, nói: “Quay, biên tập, truyền phát vệ tinh… tất cả đều do tôi đảm nhận.”
Anh gập gác ba chân xong rồi đưa cho cô, bỗng nhiên cười lên, nói: “Nhìn cô so với trước kia có chút không giống nhau.”
Cô ngẩn người: “Cái gì không giống nhau?”
Anh không nói gì, chỉ cười cười.
Cô thu dọn xong một ba lô lớn, anh mang ghế sắp xếp lại nguyên chỗ cũ, ở cửa ra vào nói lời tạm biệt:
“Hẹn gặp lại.”
Hai người mỗi người một ngã.
Cô bước tới một khoảng cách nhất định mới vô ý quay đầu lại liếc nhìn một cái, bóng dáng anh giữa ánh tà dương càng bước càng xa.
Bầu không khí vẫn oi bức như cũ, ánh nắng chiếu lên da dẻ còn nóng rát.
Tống Nhiễm đội mũ cùng đeo khẩu trang, trầm mặc đeo chiếc ba lô thật lớn hướng khách sạn mà đi.
Trên phố xe tới người đi. Gia La thành chừng chạng vạng tối rất náo nhiệt, cửa tiệm cũng mở cửa chào đón khách khứa.
Người ngoại quốc như Tống Nhiễm đặt ở nửa năm trước rất dễ khiến cho người ta chú ý, nhưng giờ đây phóng viên, người tình nguyện ở các nơi trên thế giới đều tập trung ở quốc gia này, người địa phương cũng quen hết rồi.
Ngang qua một tiệm tạp hoá, cô vô ý nhìn thấy có táo. Rất lâu rồi cô không thấy hoa quả, liền đi vào hỏi, cư nhiên một quả cần hai mươi đô la.
Quả táo kia là một quả táo hết sức bình thường, thậm chí không phải là loại ngon lành đặc biệt gì.
“Có thể bán rẻ một chút được không?”
“Không được. Cái này nếu mà ở A Lặc thành, phải tới một trăm đô la đấy.”
Tống Nhiễm đứng trước cửa hàng xoắn xuýt nửa ngày, cuối cùng cũng mua một quả.
Về khách sạn tình cờ gặp Tát Tân, Tát Tân nhìn thấy táo, khoa trương nói: “Woa! Người có tiền của Trung Quốc.”
Tống Nhiễm vừa vào phòng liền bắt đầu chỉnh lí tài liệu, từ việc gỡ mìn ở vùng thôn quê tới tổng kết…, Trong ống kính Lý Toản luôn là dáng vẻ kiên trì cùng nghiêm túc, cho dù buổi trưa nắng tới mức mồ hôi chảy đầu đầu, cũng không mảy may có chút nôn nóng lơ là nào.
Cắt tới phần phỏng vấn, sau khi Lý Toản cầm mi-cro qua cúi cúi người đặt ngay bên chân, không để cho mic lọt vào ống kính.
Cẩn thận tỉ mĩ như thế.
Cô cảm thấy bản thân mình tẩu hoả nhập ma rồi, một chút chi tiết nhỏ cũng điểm tô vẻ đẹp cho anh.
Trong đêm hôm đó cô liền cắt sửa xong video, trước khi gửi về nước trước tiên cô đưa cho La Chiến kiểm tra.