Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 9-3: Anh có nhớ em không? (3)



Ngồi trong xe, Thẩm Tầm từ xa nhìn thấy Trình Lập dưới tàng cây. Anh kẹp một điếu thuốc giữa các ngón tay, làn khói xanh cuộn lên trên chiếc áo sơ mi đen, còn có sườn mặt hoàn hảo của anh. Nghe thấy tiếng còi xe, anh quay lại nhìn, tầm mắt chạm nhau, nháy mắt ngưng lại.

Thẩm Tầm cũng không dời mắt đi được — thân hình cao lớn của anh đứng dưới ánh hoàng hôn, xa xa ánh sáng đỏ rực bao phủ thân hình đen nhánh của anh một tầng vàng, tỏa ra ánh sáng dịu dàng. Chiếc xe lướt qua, mang theo gió thổi tung mái tóc rối bù trên trán, đôi lông mày và đôi mắt đẹp đó là núi xa, biển rộng và những vì sao trong đêm lạnh.

Trong khoảnh khắc, dường như thời gian và không gian đã thay đổi.

Anh là một kẻ lang thang trong sa mạc, đứng ở cuối ánh tà dương, cô là người phụ nữ quyến rũ ngồi trên xe ngựa trên con đường xưa cũ, mở cửa sổ nhìn phong cảnh, nhưng trong mắt chỉ nhìn thấy anh.

Hóa ra cảm giác này được gọi là nhớ nhung.

Xe dừng ngay bên cạnh Trình Lập, Thẩm Tầm chậm rãi xuống xe nhưng tim đập như trống trận. Anh vẫn đứng đó nhìn cô, vẻ mặt chuyên chú.

Cô bị nhìn có chút ngượng ngùng, đành phải thì thầm: “Hoạt động đã kết thúc sớm hơn một ngày.”

“Ừm.” Anh nhẹ giọng đáp.

Thẩm Tầm không nói nữa, xách ba lô đi về phía ký túc xá, chỉ nghe thấy phía sau có tiếng bước chân, không nhanh không chậm đi theo, bình tĩnh mà mạnh mẽ, mỗi một bước đều giống như đạp vào trái tim của cô.

Đây là định làm gì? Là cùng đường hay cố tình đi theo cô?

Cô cắn môi, giả vờ phớt lờ.

Khi cô mở cửa bước vào phòng, đang định dùng tay trái đóng cửa lại thì một bàn tay to lớn đã nắm chặt cửa, sau đó thân hình cao lớn của anh xông vào, ép cô vào tường.

Cửa khóa lại phát ra tiếng động nhẹ, tim cô như ngừng đập.

Những ngón tay dài của anh nâng cằm cô lên, mắt anh phản chiếu hình bóng cô. Trời đã chạng vạng, trong bóng tối, anh tựa hồ đã rũ bỏ dáng vẻ lạnh lùng cứng rắn thường ngày, mang theo một loại dịu dàng mơ hồ, chỉ một ánh mắt liền có thể phá tan phòng ngự của cô.

“Thẩm Tầm.” Anh nhẹ gọi tên cô.

“Hả?” Lông mi cô khẽ run, khó đoán được anh đang nghĩ gì.

“Anh xin lỗi.” Anh chậm rãi nói.

Cô giật mình, không ngờ anh lại trực tiếp xin lỗi, nhưng lại cảm thấy chua xót, cô quay đầu tránh đi sự đụng chạm của anh: “Anh xin lỗi cái gì? Anh không thực sự muốn xin lỗi em.”

“Là em muốn thích anh. Theo đuổi anh so với được theo đuổi đuổi đúng là khó hơn một chút.” Cô rũ mắt xuống, giọng điệu lạnh lùng nói.

Những ngày này, cô cũng nghĩ về nó. Cô phải học cách kiềm chế cảm xúc của mình, trong mối quan hệ này cô ấy nên trưởng thành hơn.

Anh nhìn cô chằm chằm, nhất thời không nói gì.

“Nếu không còn việc gì nữa, em muốn nghỉ ngơi trước.” Cô đặt ba lô trong tay xuống, bắt đầu hạ lệnh đuổi khách.

“Có việc.” Anh nghiêm túc nói.

Khi ngước mắt lên, cô bắt gặp khuôn mặt tuấn tú đột nhiên tiến lại gần, lời nói chưa kịp nói ra đã bị anh dán chặt vào môi, nụ hôn nóng bỏng so với trước đây còn độc đoán và mãnh liệt hơn rất nhiều, cướp đi hơi thở của cô, mê hoặc tâm trí cô.

“Tầm Bảo,” anh khẽ than thở trên môi cô, “Em có nhớ anh không?”

Vậy mà anh đã đổi cách xưng hô với cô. Hai từ ngắn ngủi ấy như để lộ nỗi nhớ mong khiến tim cô run lên.

Cô rất muốn năn nỉ anh đừng hôn cô như vậy, đừng gọi cô như vậy. Nếu đã hạ quyết tâm không thèm để ý đến anh, nếu đã quyết tâm chọc giận anh, mình không thể khuất phục… Sao có thể, sao có thể dễ dàng nhận thua và đầu hàng như vậy.

“Không,” cô buồn bực rút lui, “Không một giây phút nào.”

“Nói dối.” Anh cười nửa miệng nhìn cô chằm chằm, giọng điệu lười biếng, mạnh tay một cái, cô đã bị nhốt trong lòng anh. Thật tốt quá, một khi anh cúi đầu thu tay lại, thứ anh muốn tất cả đều có, ôn hương nhuyễn ngọc, cảm xúc chân thật, không phải trong mộng, cũng không phải tưởng tượng.

“Tầm Bảo vừa ăn kẹo sao? Ngọt quá.” Anh ấn trán cô, thanh âm trầm thấp khàn khàn, giống như đang thuyết phục giáo viên, “Nào, để anh thử lại xem.”

“Anh đi tìm chết, sắc lang.” Cô thẹn quá thành giận, đưa tay đẩy anh, nhưng anh đã nắm lấy cổ tay cô và ấn nó vào tường.

“Ồ?” Anh làm như khó hiểu cau mày, khuôn mặt tuấn tú trong bóng tối quyến rũ như ma quỷ, “không bằng để tự anh tìm hiểu bản thân, anh có bao nhiêu sắc đi.”

Không chút do dự, môi lưỡi nóng bỏng nếm trải từng mùi vị trong miệng cô, bàn tay to di chuyển ngang ngược bắt nạt mỗi một tấc mềm mại, cô giống như một con búp bê bị ăn mòn trái tim và linh hồn, suy nghĩ tán loạn, mặc anh dụ dỗ, mặc anh tùy ý.

Khi làn da tr@n trụi chạm vào, cô thấy cơ bắp cuồn cuộn dưới làn da màu lúa mì, ẩn chứa sức mạnh nguy hiểm, cô muốn trốn lại bị anh khóa chặt eo.

“Nói đi, em có nhớ anh không?” Anh tiếp tục câu hỏi vừa rồi, nhất định muốn câu trả lời của cô.

“Còn anh thì sao, anh có nhớ em không?” Cô run cả người, nhưng vẫn muốn thách thức anh.

“Tầm Bảo lợi hại, còn biết hỏi lại.” Thật là một cậu bé ngây thơ, không biết tự lượng sức mình. Khóe miệng anh nở một nụ cười tà ác, và đôi mắt đen nheo lại, nhìn chằm chằm vào cô như một con báo đang sẵn sàng tấn công.

Đôi mắt cô đột nhiên mở to – ngay lúc đó, anh đã xâm nhập cơ thể cô. Anh ở trên cao nhìn xuống, dừng động tác, tàn nhẫn mà thưởng thức bộ dạng của cô chịu đủ mọi tra tấn. Cơn đau nhợt nhạt đó, cơn ngứa râm ran đó… Cô cắn môi, suýt nữa thì rơi lệ.

“Em có nhớ anh không?” Anh nhẹ giọng hỏi, giọng khàn khàn mơ hồ.

Hai tay cô nắm lấy cánh tay anh, rất thận trọng.

“Đừng thử thách sự nhẫn nại của anh.” Anh li3m và hôn vành tai cô, từng câu từng chữ một.

Nóng rực và phong phú. Cô luân chuyển trong vòng tay anh, dần dần trở nên làm càn. Đôi mắt ngấn nước như vẻ bất lực, lại như vẻ quyến rũ.

Anh bế cô lên, đẩy cô vào tường.

“Suỵt suỵt.” Ngón tay thon dài áp lên môi cô, cười khẽ nhắc nhở, “Cách âm không tốt, cẩn thận bị mọi người nghe thấy.”

Cô cắn môi, xấu hổ và lo lắng, đôi mắt đỏ hoe.

“Xin anh, cứu em…” Hàm răng cắn vai anh, trong giọng nói phát ra tiếng nức nở.

Cứu em.

Cô ấy vậy mà lại dùng từ “cứu”.

Trong lòng anh không khỏi thở dài, vật nhỏ này thỏa mãn lòng kiêu hãnh của đàn ông quá tốt, nhưng cô lại không biết.

“Cứu thế nào hả?” Anh cố ý giảm tốc độ.

“Em không biết.” Cô thì thầm yếu ớt.

“Em biết mà.” Anh cúi đầu hôn lên môi cô.

Bắt nạt cô như thế này thật là thích muốn chết.

Nhưng cuối cùng anh cũng không đành lòng, nhịn không được.

Cả hai tìm kiếm giải thoát lẫn nhau trong sự mê loạn, nhưng lại rơi vào một sự mê loạn càng sâu và điên cuồng hơn.

Khi Thẩm Tầm tỉnh dậy, đêm đã khuya.

Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ chiếu vào khuôn mặt Trình Lập, bóng dáng tuấn tú của anh trong đêm tối bớt sắc bén, càng thêm dịu dàng.

Trên chiếc cằm kiên nghị của anh lún phún vài sợi râu, hẳn là mấy nay anh rất bận.

Cô không nhịn được đưa tay ra, muốn vuốt v e đôi lông mày còn đang hơi cau lại trong giấc mơ, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào làn da ấm áp, anh khẽ động, mở mắt ra.

“Xin lỗi đã đánh thức anh.” Thẩm Tầm xin lỗi.

“Không sao, anh ngủ ngon,” Trình Lập nhìn cô, thanh âm trầm thấp khàn khàn trong bóng tối, “Đã lâu anh không có giấc ngủ ngon như vậy.”

Thẩm Tầm đột nhiên cảm thấy chua xót, lại không biết nên nói gì. Cô chỉ biết cúi đầu vùi vào trong lòng anh, yên lặng lắng nghe từng nhịp tim của anh, từng nhịp một, giống như bước chân vững vàng giữa cánh đồng hoang vu vô tận.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh nâng mặt cô lên, nhẹ giọng hỏi.

“Không biết anh có mệt không.”

Còn nữa, mấy năm qua đi con đường xa xôi vất vả như vậy, anh có cô đơn và thất vọng không?

Anh giống như ngẩn ra một hồi, nhất thời không nói gì, sau đó thấp giọng cười, trong giọng nói cố ý tỏ ra mờ ám: “Anh mệt hay không Tầm Bảo có muốn tự mình đi xác nhận sao?”

Thẩm Tầm nóng mặt: “Anh nghiêm túc đi.”

Sau khi quen dần với anh, cô nhận ra người này quen đeo mặt nạ phòng thân, hơn nửa lạnh lùng tàn nhẫn, đôi khi bất cần.

“Ừm, nghiêm túc.” Giọng điệu của anh rất nghiêm túc, nhưng lòng bàn tay to lớn của anh không ngừng di chuyển trên eo cô, nán lại.

Cô nắm tay anh, trong khoảnh khắc anh nhướng mày, cô khẽ gọi anh: “Trình Lập.”

“Ừm?”

“Em thích anh, rất thích.”

Anh im lặng, nhìn cô bằng đôi mắt đen láy.

Nhưng dường như cô không mong đợi câu trả lời của anh, cô đứng dậy bật đèn bàn, châm một điếu thuốc, tự mình rít một hơi rồi đút vào miệng anh. Anh hút một hơi thật sâu rồi thở ra. Làn khói mờ ảo tỏa ra trong ánh sáng dịu nhẹ như một giấc mơ.

“Cô gái ngốc, cả đời rất dài, em sẽ gặp rất nhiều người, lời nói ra đừng quá chắc chắn.”

“Trình đội là không tin tưởng em hay không tin tưởng chính mình?”

“Nói thật, ít nhất hiện tại anh cũng không thể xác định.” Anh vươn tay, nhẹ nhàng miêu tả mặt mày của cô, động tác dịu dàng như chạm vào bảo vật hiếm có, “Ở tương lai của em có anh không?”

“Tương lai của em có anh hay không là ở em quyết.” Thẩm Tầm trừng mắt nhìn anh, có chút tức giận phản bác.

Thấy anh im lặng, cô trở nên nóng nảy, vươn tay ôm mặt anh: “Anh Anh nói đi, có phải do em quyết hay không?”

Trình Lập nhìn cô gái nhỏ trước mặt, đôi mắt lo lắng đỏ lên, đôi má ửng hồng như một chú cún con đầy lông, không khỏi thở dài: “Được được được, là em quyết định, Tầm Bảo nói gì cũng đúng.”

Lúc này Thẩm Tầm mới thỏa mãn thả lỏng người, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực, ngước mắt tham lam nhìn anh.

“Anh Ba, anh nhìn thật đẹp, anh là người đẹp nhất em từng gặp.” Cô si mê nói.

Anh mỉm cười, khóe miệng cong lên, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh như những vì sao trong đêm.

“Mặt mũi chỉ là là bề ngoài, cô Thẩm không thể hời hợt như vậy được.” Anh nói.

“Thích thì không cần phải giả bộ thâm trầm. Đó là phản ứng thân thể tự nhiên, giống như đói bụng muốn ăn cơm vậy.” Cô phản bác.

“Chà, phản ứng thân thể của Tầm Bảo…không tệ.” Anh cười khẽ, và giọng nói trầm của anh mang ý vị sâu xa.

Thẩm Tầm trên mặt nhất thời nóng lên: “Lưu manh.”

Anh cầm những ngón tay của cô, thưởng thức một cách cẩn thận.

“Nói xem, anh lưu manh đâu nào.” Trong lời nói của anh lộ ra ý cười sung sướng.

“Chỗ nào cũng lưu manh,” cô lên án.

“Đúng vậy, anh thừa nhận, ngay cả ga trải giường cũng có thể làm chứng cho em. Nhìn xem, nhăn nheo như vậy, nhất định là do em vò.”

Thẩm Tầm sắc mặt nhất thời đỏ lên, giơ tay chỉ hướng cửa phòng: “Anh biến mau, về phòng anh đi!”

Trình Lập nắm lấy cổ tay cô, dễ dàng đem cô ôm vào trong lòng: “Như vậy không được đâu, dùng anh xong liền trở mặt không nhận người.”

Ngón tay thon dài của anh khẽ vuốt vết thương trên cánh tay cô, anh lại nói: “Còn đau không?”

“Không đau nữa, còn chút ngứa.” Thẩm Tầm lực chú ý dễ dàng bị lão hồ ly đánh lạc hướng, “Anh cảm thấy loại này vết thương sẽ để lại sẹo không?”

“Ừ,” anh trả lời gọn lỏn, không quên nói thêm, “Chắc chắn rồi”.

Thẩm Tấn đột nhiên lộ ra vẻ buồn bực: “Nếu nó để lại, em sẽ xăm một hình.”

“Đừng xăm mình.” Đối với vấn đề này, Trình Lập có vẻ rất truyền thống, “Để lại sẹo thì để lại sẹo.”

“Anh nghĩ xăm cái gì thì hay?” Thẩm Tầm vẫn kiên định ý nghĩ của mình, lập tức hai mắt sáng lên.

“Hay xăm Morpheus đi, thay cho anh,” cô cười ngượng ngùng, có chút xấu hổ, “Từ này bắt nguồn từ tiếng Latinh, để em nói cho anh biết, lúc bọn em tốt nghiệp, bọn em phải hát bài hát của trường bằng tiếng Latinh, chúng em phải hát theo, thực ra em một từ cũng không hiểu…”

Đột nhiên, giọng nói của cô biến mất cùng nụ hôn rơi xuống của anh.

Cô bị nụ hôn làm cho choáng váng, nhân lúc anh lùi lại, cô ngây ngốc gọi anh: “Anh Ba.”

“Ừm?”

“Sao anh lại hôn em?”

“Em ồn ào quá.” Anh trách cô, nhưng không nói cho cô biết, ngực anh đột nhiên nhói đau đến chính anh cũng không hiểu, trong đau đớn lại có vị ngọt.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 9-2: Anh có nhớ em không? (2)



Lúc này, nữ cảnh sát đang giảng bài đã đưa ra một phép so sánh hài hước, học sinh phá lên cười. Thẩm Tầm giơ điện thoại di động lên và chụp một bức ảnh họ cười nghiêng ngả.

Cô đã ở cùng đội công khai chống m a túy được hai ngày, từ đại học, trung học cơ sở đến tiểu học, cô đã nghe nói rất nhiều trường hợp người bắt ép học sinh dùng m a túy, cũng từng chứng kiến ​​không ít thanh thiếu niên gia đình tan nát.

Lúc này nhìn những khuôn mặt non nớt tươi cười rạng rỡ kia, trong lòng cô có chút nặng trĩu.

“Sếp à, ăn cơm đi.” Giang Bắc mở cửa xe ngồi vào, đem hộp cơm trong tay đưa cho Trình Lập ở ghế sau.

“Của tôi đâu? Cơm thịt kho tàu mà tôi gọi đâu rồi?” Trương Tử Ninh lật tung cái túi.

“Ở dưới!” Giang Bắc giễu cợt, “Xem đức hạnh của cậu đi, giống như quỷ chết đói đầu thai.”

“Tôi ở chỗ này nhìn chằm chằm cả đêm. Thể lực tiêu hao nghiêm trọng, cần phải bồi bổ một chút.” Trương Tử Ninh mở hộp cơm trưa và bắt đầu ngấu nghiến.

“Sếp không phải cũng nhìn chằm chằm với cậu cả đêm sao?” Giang Bắc khinh thường nói, nhưng vẫn đưa lon Red Bull trong tay cho cậu, “Cẩn thận sặc đấy.”

“Nếu không sao gọi là sếp.” Trương Tử Ninh cầm hộp cơm, quay lại cười nịnh nọt với Trình Lập, thấy người sau đang ăn từng miếng, không khỏi hỏi: “Trình đội, anh không ăn sao?”

“Ừ.” Trình Lập nhàn nhạt đáp.

Trương Tử Ninh nháy mắt đầy ẩn ý với Giang Bắc.

“Này, râu của em dài ra rồi, còn kiểu tóc này nữa, vãi thật.” Trương Tử Ninh nhìn mình trong kính chiếu hậu rồi thở dài, “May quá chị Tầm không ở đây, nếu không lại quở em.”

Cậu vừa dứt lời liền bắt gặp một đôi mắt đen thâm trầm trong gương. Trình Lập liếc nhìn một cái rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên cửa lớn nằm chéo đối diện với đường cái có khảm năm chữ đồng “Xưởng gỗ Kim Minh”.

Cô đã đi hai ngày, họ cũng ở lại đây hai ngày. Các đồng nghiệp khác trong đội lần lượt nhìn chằm chằm vào công ty chè Tư Vân và Xưởng hàng khô Hồng Tâm.

“Để em gửi tin nhắn WeChat cho chị Tầm, hỏi xem chị ấy thế nào.” Trương Tử Ninh lấy điện thoại ra, cúi đầu và nở một nụ cười đắc ý theo góc nhìn của Trình Lập. Haha, thật là một điều tuyệt vời khi có thể giao tiếp trôi chảy giữa người này với người kia. Sếp tức chết, vui sướng quá.

“Ừm, chị ấy nói mình ổn, còn hỏi thăm sức khỏe em,” Trương Tử Ninh một bên và cơm, một bên giơ điện thoại di động lên, “A, icon chị ấy gửi thật đáng yêu.”

Trên màn hình điện thoại di động của cậu là icon một cô gái dễ thương đang mỉm cười nhìn bọn họ, trên đầu hiện lên ba chữ “Bạn có khỏe không?”.

Giang Bắc nhịn không được trừng cậu một cái, tên thối này đúng là muốn tìm đường chết, không cảm thấy ánh mắt sau lưng đều biến thành đao sao?

“Đổ rác đi.” Một hộp cơm từ phía sau ném tới, trúng mấy miếng thịt kho mà Trương Tử Ninh đang định ăn.

“Sếp à, em còn chưa ăn xong.” Trương Tử Ninh buồn bực xoay người, yếu ớt kháng nghị.

“Ăn ít một chút, còn trẻ mà đã có bụng rồi.” Trình Lập nhìn cậu, đôi mắt đen không chút độ ấm.

“Nào có?” Trương Tử Ninh nhìn xuống bụng, vẻ mặt oan uổng.

“Mau đi, nói đi liền đi.” Giang Bắc thúc giục, khóe miệng khẽ nhếch — thật là một tên ngốc, đoạt phụ nữ của sếp.

Trình Lập dựa lưng vào ghế, cầm điện thoại lên.

Hai ngày qua, điện thoại di động của anh ấy dường như trở nên yên tĩnh lạ thường.

Sau khi nhấp vào WeChat, ngón tay của anh dừng ở cái tên Tầm Bảo. Trên trang đối thoại, cô gái nhỏ nhón chân hôn chàng trai cao hết lần này đến lần khác. Cô gái đó giống như biểu tình mà Trương Tử Ninh nhận được. Anh nhấn biểu tượng cảm xúc, nhấp vào “Xem album”, thêm nhiều biểu tượng cảm xúc hiện ra, bao gồm cả cô bé và cậu bé, một số nói “cảm ơn”, một số nói “Em đang tức đó”, và một số nói “Nhớ em”.

Anh không bao giờ sử dụng icon khi trò chuyện trên WeChat, bởi vì anh cảm thấy trẻ con. Những điều có thể diễn đạt rõ ràng bằng chữ thì tại sao phải làm nhiều điều buồn nôn như vậy?

Nhưng ngón tay lại như không nghe sai khiến, nhấp vào tải xuống.

Sau khi tải xuống bộ biểu tượng cảm xúc này, anh lướt qua chúng, không hiểu sao cảm thấy có chút bực mình. Anh ta đang làm gì vậy? Chẳng lẽ IQ cũng bị cô gái kia kéo xuống? Sau khi thoát khỏi trang trò chuyện, anh nhấp vào vòng kết nối bạn bè và vuốt một cách tùy tiện, nhưng đột nhiên ánh mắt ngừng lại.

Chỉ hai phút trước, Thẩm Tầm đã đăng một bức ảnh.

Bức ảnh làm mờ mặt mọi người, là trong một lớp học, có thể thấy một đám trẻ con đang cười vui vẻ.

Cô đã viết một đoạn cảm nghĩ sau:

“Khi chúng ta đến thế giới này, đều dùng hai mắt tò mò nhìn mọi thứ xung quanh, chúng ta đều mơ về một tương lai tươi sáng, mong ở nơi bùn bùn dơ bẩn thỉu cũng nở một đóa hoa, ở nơi hắc ám nhin thấy ánh sáng. Chỉ là về sau, điều gì đã khiến một số người từ bỏ ước mơ tươi đẹp ban đầu, mất đi niềm tin vào cuộc sống và giữ vững bản chất của mình ở nhân gian?”

1

Trình Lập nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, đôi môi mỏng mím chặt, đôi mắt cụp xuống sâu thẳm như biển.

Chỉ có bản thân anh biết, trong lồ ng ngực mình đột nhiên dâng trào, giống như có thứ gì đó đang khẽ run rẩy, sắp thoát ra khỏi kén.

Vuốt hình đại diện của cô gái nhỏ bằng những ngón tay thon dài, anh chợt ước khuôn mặt nghiêng nghiêng kia có thể quay lại nhìn anh. Anh cũng muốn trở thành quả táo trong tay cô, gần như vậy để có thể hôn lên đôi môi đỏ mọng quyến rũ của ấy.

Anh có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc nâng lên hạ xuống của cô. Có lẽ những gì mắt thấy tai nghe trong hai ngày qua khiến cô khá cảm động. Rốt cuộc, cô cũng là một người nhạy cảm như vậy.

Lúc này, cô cũng đang ở trên WeChat, nhưng không nói chuyện với anh. Xem ra lần này cô giận anh thật rồi.

Quên đi, anh thầm thở dài. Trước giờ chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, thua chút tự tôn thì tính là gì? Anh mở lại đoạn hội thoại với cô, đang định gõ chữ, lại nghe thấy Giang Bắc hét lớn: “Sếp, nhìn kìa!”

“Chính là người này,” Trương Tử Ninh nhìn một người đàn ông đang đi vào Xưởng gỗ Kim Minh cách đó không xa và so sánh với bức ảnh trên điện thoại, “Hôm trước hắn ta cũng đã đến Xưởng đồ khô Hồng Tâm.”

“Bắt giữ hắn lại, tìm kiểu cặn kẽ hắn ta.” Trình Lập nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của người đàn ông, đôi mắt sắc bén như chim ưng.

Lúc này, một cuộc gọi đến, anh trả lời: “Xin chào, Thẩm đội.”

“Lâu rồi không gặp, Trình đội.” Một giọng nói lớn vang lên từ đầu bên kia điện thoại.

“Ngài có chỉ thị gì đây?” Trình Lập hơi nhếch miệng.

“Cho cậu một tin tức,” Thẩm Chấn Khi cảm thán, “Tên nhóc nhà cậu đúng tốt số, có một cục trưởng vững chắc chống lưng là đã giành được ưu thế về phía mình. Đại đội đặc nhiệm cảnh sát vũ trang của tôi chỉ có thể may áo cưới cho cậu thôi.”

“Sao vậy được, quân cảnh người một nhà mà.” Trình Lập bình tĩnh nói. (quân đội + cảnh sát).

“Còn làm trò với tôi,” Thẩm Chấn Phi khẽ hừ một tiếng, “Cậu nói Lâm Dục hắn làm sĩ quan quân đội 3 đời không thích hợp, nhất định cứ phải làm cảnh sát thì chứng minh cái gì? Tên đó rời khỏi ông già thì là cái gì?”

“Thành tích cá nhân của anh ấy xứng đáng với vị trí hiện tại.” Trình Lập trả lời.

“Xem cậu sốt ruột bảo vệ chủ tử của mình kìa, được rồi, tôi không nói nhảm với cậu nữa, cậu cũng là một kẻ lập dị không thích sống thoải mái.” Thẩm Chấn Phi nói xong lời chế giễu, giọng nói trở nên nghiêm túc, “Người của tôi đang ở khu vực biên giới phía tây đã tìm thấy những điểm bất thường trong trại, chúng tôi nghi ngờ có thể có một điểm trao đổi ở đó.”

“Có chuyện gì phiền phức sao?” Trình Lập mẫn cảm nghe được trong giọng nói của ông có chút băn khoăn.

“Đó là một khu trường học, có hơn 30 đứa trẻ đang theo.”

“Được, tôi hiểu rồi.” Đôi mắt đen của Trình Lập trầm xuống, giọng điệu trở lên nghiêm túc, “Hãy gửi tất cả những tin tức mà chú có đến đây, chúng tôi sẽ nghiên cứu.”

Chờ khi Trình Lập nhớ gửi cho Thẩm Tầm một tin nhắn WeChat thì đã đến đêm.

Anh nhìn con trỏ nhấp nháy trong hộp nhập liệu, nhưng không biết phải nói gì. Xin lỗi? Em khỏe không? Đang làm gì đó? Vừa nghĩ xong, anh đột nhiên có chút tức giận. Chẳng lẽ cô nhóc này quên anh rồi sao? Không phải nói thích anh sao? Không phải rảnh không có gì cũng thích trêu chọc chọc anh sao? Không phải lúc anh không để ý đến cô, bộ dạng dạng cô như muốn sống muốn chết sao? Bây giờ im lặng như vậy có ý gì? Cô chạy ra ngoài đến một nơi như nào? Gửi một cái icon khó vậy sao?

Đêm thật dài, anh đột nhiên nhớ tới ngày hôm đó dưới ánh mặt trời, áo choàng tắm của cô rơi ra, dáng người tinh xảo như ngọc chạm khắc, trong suốt.

Miệng khô lưỡi khô. Anh đột ngột ngồi dậy, ném điện thoại sang một bên.

Điên rồi, ngủ.

Nửa đêm, anh ma xui quỷ khiến thế nào lại gọi một cuộc điện thoại, đầu dây bên kia nghe thấy âm thanh thông báo tắt máy.

Cả đêm anh mất ngủ.

“Sao tôi cảm thấy mấy ngày nay sếp mấy người trông có chút tang thương?” Vào ngày thứ tư sau khi Thẩm Tầm rời đi, một đồng nghiệp nữ trong cục và Vương Tiểu Mỹ từ tòa nhà văn phòng đi ra, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Trình Lập, không thể không hỏi.

“Còn ổn mà.” Vương Tiểu Mỹ nhìn đối tượng mà bọn họ đang thảo luận — trên quai hàm nghiêm khắc đã xuất hiện vài sợi ria mép, càng thêm chút tục tằng.

“Chà, ngược lại thêm chút suy sút đây.” nữ đồng nghiệp thở dài, “Có ngoại hình cũng tốt, muốn làm gì thì làm… Ây da, tôi thức cả đêm thì đắp vài miếng mặt nạ cũng không bù đắp được, già rồi già rồi.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Anh Ở Phía Nam Đám Mây

Chương 9-1: Anh có nhớ em không? (1)



“Chào buổi sáng anh Ba.”

“Chào buổi sáng, sếp.”

Lại là một ngày mới. Khi Trình Lập bước vào văn phòng, những lời chào hỏi hết đợt này đến đợt khác.

“Chào buổi sáng tốt lành, Trình đội.” Một giọng nói điềm đạm lễ phép vang lên.

Ánh mắt Trình Lập rơi bên sườn mặt Thẩm Tầm.

Lúc chào anh, cô cũng không ngước lên nhìn anh, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính. Trong giọng nói của cô không có cảm xúc, không phải “Trình đội” mềm mại, cũng không phải giọng nói mềm mại “Anh Ba” khi cô ở dưới thân anh ngày hôm đó.

Ngay cả giờ phút này, ánh mắt anh rõ ràng nhìn cô, nhưng cô dường như hoàn toàn không hay biết, như thể có một bức tường vô hình ngăn cách giữa hai người.

Đôi mắt đen hơi chìm xuống, anh đi về phía bàn làm việc của mình trong phòng trong.

Cách xa năm sáu mét, anh vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng lả lướt của cô, ngón tay mảnh khảnh lướt trên bàn phím, thỉnh thoảng lại dừng lại giữa không trung.

Ánh mắt u oán của cô khi rời đi ngày hôm qua lại hiện về trong tâm trí.

Giữa hai hàng lông mày nhịn không được giật giật, anh thu hồi tầm mắt, đứng dậy mở cửa sổ châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nhìn ra bên ngoài.

Đêm nay trời có mưa không? Sẽ có bao người lần đầu bước vào con đường hút chích? Ngày mai trời có nắng không? Trạm biên phòng sẽ bắt được bao người sa lưới? Dưới ánh mặt trời có gì mới không. Cuộc sống là như vậy, ngày này qua ngày khác, luôn có chuyện muốn giải quyết, luôn có thứ sẽ phát sinh.Cô gái nhỏ bé trước mặt này không nên quấy rầy quá nhiều tâm tình của anh. Nhưng khoảnh khắc cô cắn môi suy nghĩ, anh lại muốn li3m hàm răng trắng nõn kia, hôn thật sâu lên đôi môi đỏ mọng đó.

Trong lòng anh trào dâng một tia cáu kỉnh, một câu mắng mỏ không thể nghe được bất giác thoát ra khỏi miệng.

“Cô có cảm thấy áp suất không khí trong văn phòng hôm nay quá thấp không?” Trương Tử Ninh đang ngồi thẳng lưng, gõ một hàng chữ trên trang WeChat trên máy tính.

Vương Tiểu Mỹ nhìn cậu, yên lặng gật đầu, gõ màn hình: “Trình đội không phải vừa mới đi từ huyện Lũng Hải về sao, sao giống như từ Bắc Cực trở về vậy? Cảm thấy như có vấn đề với chị Tầm, chiều hôm qua tôi gặp chị Tầm, mắt chị ấy hình như đỏ hoe.”

Trương Tử Ninh buồn bực trả lời: “Đừng nhắc đến nữa, tôi mới là người xui xẻo nhất, tôi bị rắc bột ca cao cả người, tắm giống như tắm trong sô cô la, nhớp nháp. Cô nói xem, hai bọn họ tiến hành đến bước nào rồi? Sao hôm trước còn ngọt ngào như vậy, nháy mắt đã thay đổi?”

Vương Tiểu Mỹ ném ra một cái icon mèo lắc đầu, biểu thị không biết.

Than ôi, nam nữ yêu nhau.

“Xin chào, cục trưởng Lưu.”

Hai người đang trò chuyện thì nghe Giang Bắc gọi một tiếng. Lưu Chính Minh bước nhanh vào, gật đầu với họ và đi về phía Trình Lập.

“Cục trưởng Lưu có việc gì sao?” Trình Lập dập điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn ông.

“Nói với cậu một tiếng, hôm nay cục trưởng Lâm triệu hội nghị chủ yếu nhằm vào công tác chống ma tuý của chúng ta, số người tham gia không nhiều, có manh mối quan trọng muốn thông báo.”

Trình Lập gật đầu: “Tôi có chút dự cảm, cũng đã chuẩn bị một số tài liệu.”

“Ngoài ra, Cục kiểm soát m a túy tỉnh và Văn phòng thông tin đang tiến hành chiến dịch tuyên truyền chống m a túy cho hoạt động tuyên truyền cho thanh thiếu niên “Thanh xuân không m a túy” trong tháng này. Trong tuần tới, chúng ta sẽ tiến hành giáo dục phòng ngừa ở nhiều trường học trong thành phố, bao gồm đi đến các thị trấn bên dưới,”Lưu Chính Minh nhìn Thẩm Tầm, “Tôi muốn Tiểu Thẩm cũng đi theo họ.”

Nghe thấy tên mình được nhắc đến, Thẩm Tầm quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt của Trình Lập. Trong lòng run lên, cô ngoảnh mặt đi nhìn Lưu Chính Minh đang ở bên cạnh.

Nhận thấy phản ứng của cô, đôi mắt của Trình Lập lóe sáng.

Anh quay sang nhìn Lưu Chính Minh, nói với giọng điệu bình tĩnh: “Tùy cục trưởng Lưu sắp xếp, tôi không phản đối.”

“Vậy thì vất vả cho cháu rồi, Tiểu Thẩm. Cháu về thu dọn đồ đi, tôi bảo người đưa cháu đến khách sạn nơi đồng nghiệp của tỉnh ở, cháu đi gặp họ trước đi.”

Thẩm Tầm gật đầu.

Sau khi Lưu Chính Minh rời đi, cô lưu lại các tệp trước, sau đó tắt máy tính, thu dọn cáp sạc, lại dọn hết mọi thứ.

“Chị Tầm, theo lời của cục trưởng Lưu, chị phải đi một tuần,” Vương Tiểu Mỹ nhìn cô bận rộn, “Em sẽ nhớ chị lắm.”

“Em cũng sẽ nhớ chị!” Trương Tử Ninh tham gia cuộc vui.

Tính cách của Giang Bắc so với bọn họ có chút kín đáo: “Chị Tầm, điều kiện ở nông thôn không tốt, chị chú ý an toàn.”

“Cám ơn.” Thẩm Tầm cười nhặt lên cặp sách, “Tôi cũng sẽ nhớ mọi người.”

Cô nói “mọi người”, không biết gồm những ai.

Nói xong, cô vẫy tay chào họ rồi bước nhanh ra cửa mà không ngoảnh lại.

Giang Bắc liếc nhìn bên trong, thấy Trình Lập sắc mặt lạnh lùng, cúi đầu nhìn văn kiện trong tay, ánh mắt cũng không động.

Ngoài cửa sổ có gió, thổi bay tờ giấy trên tay. Trình Lập đưa tay ra vuốt phẳng, nhưng anh không thể kìm nén được những cơn sóng trong lòng.

Rất tốt.

Anh cuối cùng cũng có thể thanh tịnh.

Trong tuần tới, không còn ai lảng vảng trước mắt anh, ríu ra ríu rít nói những điều vô nghĩa. Sẽ không có ai nửa đêm nhắn cho anh vài câu nhàm chán, buồn nôn muốn chết. Sẽ không còn ai lén nhìn anh từ xa, ánh mắt gần như muốn nuốt anh vào bụng.

Anh nên cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhàng.

Nhưng tại sao anh lại cảm thấy đau âm ỉ trong lồ ng ngực?

Trong phòng họp tắt đèn, chỉ có ánh sáng trắng xanh của máy chiếu lờ mờ bao phủ những người tham gia, khiến bầu không khí càng thêm trang nghiêm.

“Ba năm trước, văn phòng thành phố của chúng ta và cảnh sát vũ trang biên giới đã đánh sập tất cả các cứ điểm của trùm m a túy nước ngoài tên “Cáo trắng”. Tôi tin rằng mọi người đều không xa lạ với dấu hiệu này”, Lâm Duật đứng trước bàn hội nghị, chỉ vào bốn góc trên màn hình, một vật hình vuông có hình đuôi cáo được quấn băng dính, vẻ mặt nghiêm túc: “Theo nhiều nguồn tin— “Cáo trắng” đã xuất hiện trở lại, H3roin số 4 có ấn đuôi cáo đã xuất hiện trong thành phố của chúng ta và các huyện lân cận, đã lưu hành đến Quảng Đông và Hồng Kông.”

“Khoảng 2 năm trở lại đây, m a túy bị bắt giữ tại địa phương chủ yếu là hàng xách tay. Loại m a túy có nhãn hiệu độc quyền này chỉ được các nhóm buôn bán m a túy quy mô lớn sử dụng. Qua các tình huống phát hiện được, chúng có vẻ chủ yếu sử dụng xe để giấu m a túy và vận chuyển chúng bằng đường bộ,” Lưu Chính Minh nhìn Trình Lập, “Hãy nói với Cục trưởng Lâm về manh mối trên người Phùng Quý Bình.”

Trình Lập gật đầu, đôi mắt đen lạnh lùng: “Chúng tôi bắt được Phùng Quý Bình ở vùng núi gần nhà trọ Barton, trên người hắn lúc đó đang mang 3kg h3roin số 4, không có dấu đuôi cáo đánh dấu. Tuy nhiên, khi tôi ép hỏi hắn ta, hắn đã lộ ra ông trùm của hắn muốn đi Myanmar gặp Cáo trắng. Cho nên lúc đó chúng tôi đã không giam giữ hắn ta mà để thả hắn đi, chúng tôi cũng muốn theo dõi đường đi của hắn nhưng hắn đã nhanh chóng bị diệt khẩu. Tuy nhiên, Bạch Lâm xuất hiện cũng đã chứng minh Cáo trắng đúng là đã xuất hiện trở lại.Theo điều tra của chúng tôi, Phùng Quý Bình đang tham gia vào việc mua bán ván sàn, trà và dược liệu khô trong và ngoài nước. Chúng tôi đã lần lượt cử người đến xem ba nơi này là xưởng gỗ Kim Minh, công ty lá trà Tư Vân, xưởng hàng khô Hồng Tâm, ngoài ra những nơi khác mà hắn đã đến cũng đang được điều tra từng nơi một. Mặt khác, chúng tôi đã tìm thấy nửa hộp diêm từ quán bar Ngọc Lục Bảo ở phía nam thành phố trong đồ đạc của Phùng Quý Bình, mà ở quán bar Ngọc lục bảo, chúng tôi cũng đã tìm thấy một một lượng nhỏ m a túy, về việc quán bả Ngọc lục bảo có phải là nơi tiêu thụ hay không, hay nó có liên quan gì đến Phùng Quý Bình hay không, chúng tôi vẫn đang điều tra.”

1

“Tốt,” Lâm Duật gật đầu, đặt tay lên bàn và nhìn anh, “Trình Lập, cậu sẽ phụ trách chiến dịch nhằm vào Cáo trắng này. Trong cục sẽ toàn lực phối hợp, tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa hợp tác hỗ trợ từ bên ngoài.”

“Trình Lập, đợi một chút.” Sau khi cuộc họp kết thúc và mọi người đứng dậy rời đi, Lâm Duật gọi anh lại.

Trình Lập quay lại, thấy vị cục trưởng trẻ tuổi đưa cho mình một điếu thuốc và ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Anh nhận lấy, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, châm một điếu thuốc và nhấp một ngụm.

Lúc sau, khói cuộn lên, cả hai đều không nói gì.

Một lúc lâu sau, Lâm Duật nhìn anh, và khóe miệng anh ta hơi cong lên: “Sau 3 năm, anh có tin tưởng để vẽ một dấu chấm hết không?”

“Đây chính là điều tôi vẫn luôn chờ đợi.” Trình Lập cười nhạt, trong mắt hiện lên sự mệt mỏi, chua xót và kiên định, “Không phải là vấn đề tin tưởng, mà là một việc tôi phải làm trong đời.”

“Nhiều năm như vậy, thân phận Cáo trắng vẫn luôn là một bí ẩn, tình huống chúng ta đối mặt có lẽ càng phức tạp hơn so với 3 năm trước. Lúc này tâm thái càng quan trọng Tuy rằng có ân oán cũ, nhưng cũng hy vọng cậu sẽ không bị quá khứ làm phiền, hãy coi nó như một vụ án mới mà hành động đi. Bởi vì thứ cậu mang trên lưng không chỉ là quá khứ, mà còn là hiện tại và tương lai.”

Đối mặt với ánh mắt thâm ý của Lâm Duật, Trình Lập ngẩn ra, sau đó gật đầu, “Tôi hiểu.”

Lâm Duật vỗ vỗ bả vai anh, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, cười với anh: “Đúng rồi, nghe nói cậu rắc bột ca cao ông già nhà tôi đưa cho Thẩm Tầm?”

Ông già nhà anh ta?

Trình Lập khẽ cau mày, cảm thấy có gì đó không thích hợp.

“Để tôi giải thích, cha tôi, là ông ngoại của Thẩm Tầm,” Lâm Duật cười nói khi thấy sắc mặt người đàn ông trước mặt thay đổi, “Tôi là c ậu nhỏ của Thẩm Tầm. Vốn muốn giữ bí mật nhưng lại thấy con nhóc kia thích cậu nhiều như vây, nói cho cậu chắc là không sao.”

Trình Lập đột nhiên nhìn anh, cả người cứng đờ.

Anh ghen à? Bởi vì nghe thấy em nói Cục trưởng Lâm tốt nhất?

Anh nhớ hôm đó cô nhìn anh cười, vẻ mặt tinh quái chờ mong, chẳng lẽ đến lúc đó cô định thẳng thắn nói với anh sao? Nhưng anh đối xử với cô như thế nào?

“Tôi đáng giá sao, em thích ai vui vẻ với ai thì tùy.”

Hình ảnh cô đứng trên hành lang ngước nhìn anh lại hiện ra trước mắt, biểu cảm đáng thương bất lực. Nhưng anh trước sau không tỏ thái độ mềm lòng với cô, đến tận hôm nay anh cũng không chủ động mở miệng nói với cô một lời.

Sáng này lúc cô rời đi và xuống cầu thang, cô có nhìn lại cửa sổ của anh không? Không thấy anh có thấy buồn hay thất vọng không? Đếm thời gian, khả năng cô không còn ở thành phố nữa. Lúc này, anh muốn vùng chạy như bay đuổi cô về.

Tuy nhiên, anh không thể. Quá khứ nhuốm máu, hiện tại là một ẩn số, anh có quá nhiều việc phải làm.

Ngay khi cô nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau và nói “thích” một cách nhẹ nhàng, anh biết rằng mình đã bước vào một cái bẫy không thể thoát ra được.

Sau khi rời khỏi phòng họp, Trình Lập vừa đi vừa gọi điện thoại: “Uy Tử.”

“Anh Ba?” Giọng nói bên kia lười biếng có chút không xác định.

“Anh đây.” Anh khẽ đáp.

“Ngài cuối cùng cũng nghĩ tới thằng em này rồi. Sao, anh về Bắc Kinh à?”

“Về cái rắm, đang bận.” Anh nhìn những đám mây trên bầu trời, xoa xoa lông mày, “Công ty mậu dịch của chú đóng cửa rồi à?”

“Sao thế được, anh em này đánh nhau thì đánh không lại anh chứ làm ăn buôn bán thì cũng là một tay giỏi đấy.” Uy Tử ở bên kia phản đối.

“Xử lý cho anh một việc.”

“Ngài cứ nói.”

“Lấy cho anh một rương hộp bột ca cao, thương hiệu Thụy Sĩ, tên và kiểu đóng gói anh sẽ gửi tin nhắn WeChat cho chú sau.” Trình Lập nói lưu loát.

“Cái gì? Bột ca cao? Anh xác định không phải cocain (thuốc phiện) chứ?” Uy Tử nghi ngờ mình nghe lầm.

“Ừm.”

“Anh à, em là buôn bán quần áo, không phải buôn thực phẩm vượt cảnh đâu…”

“Anh mặc kệ chú dùng biện pháp gì, trong vòng một tuần mang đến cho anh,” anh dừng lại, “trong vòng 5 ngày đi.”

“Không phải, anh à, anh muốn thứ này làm gì?” Uy Tử rất tò mò, “Anh đã chán ngấy chống m a túy, dự định làm nghề phụ mở tiệm bánh ngọt à?”

“Dỗ phụ nữ.” Trình Lập ném ra một câu ngắn gọn, không để bên kia kinh hô một tiếng, kiên quyết cúp điện thoại.

Uy Tử cầm vô lăng, nhìn chằm chằm bảng điều khiển trung tâm nhắc nhở ngắt kết nối, tự hỏi lỗ tai mình có vấn đề gì không.

Anh có nghe nhầm không? Dụ phụ nữ? Ai dỗ phụ nữ bằng một rương ca cao vậy? Không phải nhà họ Trình không có tiền, nhà cửa, xe cộ, nữ trang, túi xách gì cũng không dỗ… Anh Ba thích kiểu phụ nữ kì lạ gì vậy? Đợi đã, chẳng lẽ làm trò vui thú giường chiếu? Không hổ danh anh Ba…

1

Vì thế bắt đầu từ trưa ngày hôm đó, nhóm bạn của Trình Lập ở Bắc Kinh bắt đầu một cuộc thảo luận triết học sôi nổi về bột ca cao.

“Bạn nhỏ nào nói cho cô biết, viên kẹo trong bức tranh này có màu gì?” Trong lớp học, một cô gái trẻ mặc đồng phục cảnh sát giơ cao tấm áp phích và len lỏi giữa các hàng ghế.

Tất cả những bàn tay nhỏ đều giơ lên, cố gắng thu hút sự chú ý.

“Được, bạn học này, em trả lời.”

Cậu bé bị gọi tên đứng dậy: “Báo cáo cô cảnh sát, đây không phải đường mà là th uốc lắc.”

“Rất đúng, mọi người vỗ tay nào.”

Trong tiếng vỗ tay, Thẩm Tầm ngồi ở hàng cuối cùng kinh ngạc nhìn nữ cảnh sát lớn tuổi bên cạnh: “Chị Lỵ, em thật không ngờ học sinh tiểu học ở đây lại biết nhiều về m a túy như vậy.”

“Hoàn cảnh tạo con người, tỉnh của chúng tôi thực sự đặc biệt. Nhiều trẻ em có ấn tượng về m a túy từ khi còn rất nhỏ, thậm chí còn tự mình tiếp xúc với chúng.” Trương Lỵ từ Phòng Thông tin của Cục Công an tỉnh thở dài bất lực. “Nhìn sang hàng ghế thứ ba bên phải cạnh cửa sổ đi. Cậu bé nằm trên bàn trông có vẻ hơi ngại ngùng, giáo viên chủ nhiệm nói, cha cậu ấy chết vì nghiện m a túy, mẹ cậu ấy cũng đang ở trong trung tâm cai nghiện m a túy, cậu ta được ông bà mình nuôi dưỡng.”

“Đối với thanh thiếu niên ở các độ tuổi khác nhau, phương pháp giáo dục chống m a túy của chúng tôi cũng khác nhau. Đối với học sinh tiểu học, mục tiêu của chúng tôi là dạy các em tránh xa m a túy, hoặc có thể nói là né tránh m a túy, vì vậy sẽ cho các em biết một số kiến ​​thức cơ bản, chẳng hạn như tên của m a túy, đặc điểm ngoại hình, sự nguy hiểm của m a túy đối với con người, v.v…Cố gắng để những nhận thức này được củng cố mạnh hơn trong tâm hồn các em, khi các em lớn lên, bọn họ cũng sẽ có tâm lý chủ động phòng bị hơn trước sự cám dỗ của m a túy.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay