Cô mặc váy dài in hoa hồng đỏ, eo thon, bước đi uyển chuyển, yểu điệu như một tinh linh đào hoa. Vừa đi vừa có gió thổi qua, đôi chân tuyết trắng như đóa phù dung sớm nở tối tàn nhưng lại kinh động lòng người. Cổ chữ V để lộ một mảnh trong suốt nhưng độ sâu gãi đúng chỗ ngứa, không cố ý lộ đồi núi nhấp nhô, lại khiến người ta mơ màng.
“Không ngờ dáng người chị Tầm lại đẹp như vậy.” Trương Tử Ninh nhẹ giọng tán thưởng.
“Tử Ninh, ghi lại tên bộ phim hôm qua cậu nhắc với tôi đi, tối nay em muốn xem.” Giang Bắc khoác vai cậu, còn chưa đợi mở miệng đã kéo cậu về ký túc xá.
Bên kia, Tiểu Mỹ đặt túi trái cây vào tay Thẩm Tầm, vội vàng đi lên lầu.
Chỉ còn lại có Thẩm Tầm cầm túi đứng ở nơi đó, có chút mờ mịt chớp chớp mắt, yên lặng nhìn anh.
Anh nhìn cô, dập điếu thuốc, vẫn không nói gì.
“Sao tôi cảm thấy bọn họ đều kỳ quái?” Cô có chút xấu hổ cười cười, chậm rãi đi tới gần anh, mặt mày mắt sáng như trăng lưỡi liềm trên bầu trời.
“Lên lầu nghỉ ngơi sớm đi.” Anh đưa xách túi trái cây cho cô, đi lên lầu trước, vai rộng chân dài, bóng dáng cao lớn.
Thẩm Tầm sửng sốt một lúc. Chẳng lẽ cô gặp ảo giác sao? Khoảnh khắc anh quay lại, dường như trên khuôn mặt điển trai của anh thoáng một nụ cười nhạt?
Sáng hôm sau, Thẩm Tầm đến đúng giờ hẹn để chơi golf với Hứa Trạch Ninh.
“Một thời gian không chơi, tay nghề hình như thụt lùi rồi.” Hứa Trạch Ninh nhìn cô cười nói.
“Không phải chỉ là một thời gian đâu, đã lâu lắm rồi không chạm đến gậy goft, em chỉ là một cô công nhân đưa tin, đâu có nhiều thời gian rảnh rỗi nhàn hạ, lần cuối chơi với người khác là dành cho bài phỏng vấn độc quyền.” Thẩm Tầm đưa gậy cho người nhặt bóng bên cạnh, nhìn ngày. “Nghỉ đánh, về nghỉ ngơi một lúc.”
Để chơi đủ 18 lỗ, quan trọng nhất là phải có bạn chơi golf thoải mái, nếu nói chuyện không hợp nhau, nửa câu cũng là nhiều, trở thành dày vò.
Cô ngẩng đầu lên định uống nước, nhưng vào lúc đó lại xuất hiện một bóng người quen thuộc trong tầm mắt, khiến cô suýt chút nữa thì sặc.
Là Trình Lập và Giang Tế Hằng, đi cùng với một người phụ nữ xinh đẹp.
Tránh cũng không kịp, bởi vì Giang Tế Hằng đã nhận ra cô, qua đó chào hỏi: “Thẩm Tầm, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
“Ah, bạn tôi từ Bắc Kinh đến.” Cô phản ứng rất nhanh, bắt tay với anh, sau đó nhìn Trình Lập, “Anh không nói với em hôm nay anh tới đây đâu.”
Cô nói xong, ánh mắt sáng như đuốc nhìn người phụ nữ bên cạnh anh.
“Tế Hằng vừa hẹn với anh.” Trình Lập nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên – không ngốc, còn nhớ rõ vai mình cần sắm, thậm chí còn diễn ghen tuông như thật. À, không đúng, nhóc con này đúng là ghen thật.
Không nói thêm lời nào, Thẩm Tầm chào tạm biệt họ rồi rời đi trước.
Hứa Trạch Ninh ở bên cạnh hỏi: “Vị kia là? Hôm qua chúng ta cũng gặp phải…”
“Ý anh là Trình Lập?” Thẩm Tầm bình tĩnh nói: “Đội trưởng đội chống m a túy, lần này em về đây là anh ta quản lý.”
“Hai người hình như quan hệ không tồi.”
“Quan hệ không tốt thì sao em công tác tốt được,” cô cười, “Trưa nay ăn ở đâu đây?”
“Chi bằng ở luôn đây đi, anh có cuộc họp đột xuất qua điện thoại, ăn xong có thể về phòng nghỉ ngơi, được không?” Hứa Trach Ninh tháo kính râm xuống, nhìn cô cười dịu dàng.
“Anh Ba, cô bạn gái nhỏ của anh hình như đang ghen.” Giang Tế Hành liếc mắt nhìn hướng Thẩm Tầm rời đi, quay ra Trình Lập cười hài hước.
“Bạn gái? Tin tức của tôi đến muộn sao?” Lục Nghiên, chủ sở hữu của câu lạc bộ golf này, cũng là người phụ nữ đứng cạnh Trình Lập tỏ vẻ ngạc nhiên, “Chuyện xảy ra khi nào vậy? Khó trách vừa rồi cô ấy nhìn tôi như kẻ thù.”
“Chỉ là một cô nhóc mà thôi, không cần để ý.” Dưới cặp kính râm, khóe miệng Trình Lập hơi nhếch lên.
“Tôi cảm thấy cô nhóc này không tồi.” Giang Tế Hành liếc nhìn anh một cái, chậm rãi nói: “Dù sao thì Diệp Tuyết cũng rời đi 3 năm rồi.”
Trình Lập không nói lời nào, anh nhắm vào quả bóng, giơ côn, tư thế lưu loát.
Sau khi tắm rửa thay quần áo, Trình Lập đến hành lang ngắm cảnh để hút thuốc.
Cánh tay mảnh khảnh từ phía sau vòng ra, che khuất tầm mắt của anh, mùi nước hoa nhàn nhạt thoang thoảng trong không khí.
“Nhớ em không?” Lục Nghiên mỉm cười, trang điểm mắt cẩn thận trông rất quyến rũ, chiếc váy ren đen cô mặc tôn lên những đường cong nóng bỏng, lộ ra phong thái mê đắm trưởng thành.
“Ừm.” Trình Lập kéo tay cô, không lộ dấu vết mà rút lui, ngậm điếu thuốc trong miệng nhẹ nhàng đáp lại.
“Có bạn gái nhỏ là quên em vậy sao?” Lục Nghiên hỏi.
“Nói rồi mà, chỉ là một cô nhóc.”
“Đã lâu rồi anh mới tới.” Lục Nghiên bất mãn phàn nàn.
“Bận,” anh nhìn cô, nở một nụ cười đẹp trai không chê vào đâu được, đáng tiếc khuôn mặt này nếu trở thành minh tinh điện ảnh nhất định sẽ đảo lộn tất cả chúng sinh, “Em biết mà, anh vẫn luôn coi chỗ của em là viện điều dưỡng, y lại như vậy, thật sự không rảnh.”
“Viện điều dưỡng? Anh đang chữa bệnh gì vậy?” Tiếng cười khêu gợi của người phụ nữ tràn đầy mê hoặc, chỉ vào bộ ng ực cường tráng trước mắt.
“Chữa lành tâm trí và não bộ.” Trình Lập cười nhẹ.
“Lúc nào chỗ em thành viện tâm thần vậy,” Lục Nghiên nhẹ nhàng hừ một tiếng, “Tế Hằng đã lâu không tới đây, tháng trước không phải anh ta đi Myanmar sao?”
“Ồ? Không nghe thấy anh ta nói gì.” Giọng điệu của Trình Lập vẫn rất bình thường, đôi mắt đen chìm xuống.
“Nói là nhìn trúng một khu đất, muốn phát triển nó.”
“Ừm, nhà họ Gia ở trong tay anh ấy hô mưa gọi gió, càng phát triển hơn trước.”
“Em đi xem cơm trưa chuẩn bị thế nào, hôm nay đều là món anh thích nhất.” Lục Nghiên lui ra, nhưng vẫn miễn cưỡng đùa giỡn, “Nào, hôn tạm biệt một chút?”
Trình Lập mỉm cười, hút một điếu thuốc, không nói lời nào.
Nhìn bóng lưng Lục Nghiên dần đi xa, anh lấy lại vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt đen tối sầm lại.
Bóp điếu thuốc trong tay, anh đi về phía phòng tắm nắng bên cạnh, vừa đi vòng qua tường, bước chân đột nhiên dừng lại.
Cách đó hai mét, một người nhỏ bé đội mũ che mặt đang nằm ngửa trên ghế xếp.
Thẩm Tầm giấu mặt trong bóng tối, như thể cô có thể ẩn mình trong thế giới này. Cô biết mình không nên nghe lén mất lịch sự như vậy, nhưng cả người cô như cắm rễ vào chiếc ghế này, không thể động đậy.
Anh không phải vì Diệp Tuyến bài xích tất cả phụ nữ, mà anh bài xích cô.
Đúng vậy, có lẽ phong thái theo đuổi của cô quá khó coi.
Trong mắt cay xè, trong ngực chua xót.
Là thực sự không muốn gọi điện cho cô. Cho nên mấy ngày nay, mặc kệ cô nhẹ nhàng hay quấy rầy thế nào, anh vẫn bất động như núi.
Có lẽ trong mắt anh, cô chỉ là một thứ đáng chê cười. Chỉ là một người không biết đứng mực, một kẻ si ngốc mê mẩn mặt dày, cho nên anh nói – chỉ là một cô nhóc.
“Cô đang làm gì vậy?” Trình Lập cởi mũ ra.
Đôi mắt cô đẫm lệ.
Anh ở nơi đó lập tức sững sờ.
“Mặt trời khiến tôi đau mắt.” Cô nhanh chóng che giấu sự hoảng loạn của mình, tìm một cái cớ vớ vẩn.
Anh đứng ngược sáng, biểu cảm chìm trong bóng tối khiến cô khó có thể nhìn rõ.
Cô cũng không muốn xem.
Khuôn mặt khiến cô mê mẩn kia càng nhìn càng chua xót.
Sao anh còn chưa đi? Sao vẫn đứng đó nhìn cô?
Bất chợt, nỗi bất bình ập đến như thác lũ. Cô dùng mu bàn tay che mắt.
“Cô sao vậy?” Trình Lập khàn giọng nói.
“Không sao.”
“Không sao thì sao lại khóc?”
“Nói với anh là do mặt trời rồi mà,” cô cố gắng kìm nước mắt, cho đến khi mặt đỏ bừng, “anh không cần lo lắng cho tôi.”
Anh thật đáng ghét, rõ ràng biết vì sao cô buồn, nhưng vẫn muốn xem cô bị đùa giỡn.
“Vết thương trên tay còn chưa lành, sao không ngoan ngoãn nghỉ ngơi, lại còn đi chơi golf?”Anh khẽ thở dài, giọng nói mềm mại hiếm thấy.
“Tôi cũng đâu muốn đánh,” cô nói, nước mắt vẫn còn đọng trên mi, giọng điệu như trẻ con giận dỗi, “Đúng, nếu biết như này thì không bao giờ đến.”
Nếu không đến sẽ không bắt gặp anh tán tỉnh với người khác.
“Chà, đúng là không nên đến.” Anh từ trên cao nhìn xuống, thấy hết tất cả những biểu hiện khó xử của cô.
“Đi ăn trưa đi, đều là món anh thích.” Cô tức giận vặn lại.
“Được, tạm biệt.” Anh nhẹ giọng nói, xoay người bước đi.
Đi được vài bước, chiếc ghế tựa phía sau vang lên, hai cánh tay mảnh mai ôm lấy eo anh.
“Trình Lập, em thích anh,” sau lưng truyền đến một giọng nói mềm mại, phảng phất có thể lay động lồ ng ngực anh, “Tại sao cô ấy có thể, mà em lại không thể?”
“Cô và cô ấy khác nhau.” Anh cúi đầu nhìn xuống đôi tay trắng nõn mềm mại đang đặt trên eo mình, ngón tay dùng sức mạnh mẽ đan chặt vào nhau, “Tôi không có quan hệ gì với cô ấy.”
Làm sao cô có thể hiểu cái ôm yếu ớt này khiến anh sợ hãi.
“Em không hiểu.”
“Cô không cần hiểu, cô chỉ cần biết —— “
Anh nắm lấy một bàn tay của cô, từ từ di chuyển nó lên ngực mình.
“Thẩm Tầm, tôi không có trái tim,” giọng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, “Thứ cô muốn, tôi không thể cho được.”
Cuộc gọi hội nghị vừa kết thúc, Hứa Trạch Ninh dùng điện thoại di động mở cửa phòng khách tư nhân đi ra ngoài, vừa ngẩng đầu lên liền đột nhiên dừng lại. Xuyên qua khung cửa sổ trong veo, anh nhìn thấy hai bóng người đang dựa sát vào nhau, dưới ánh nắng chiều đẹp như tranh vẽ.
Anh đẩy cửa sổ xe muốn châm lửa, lại nghe thấy cô nói: “Hai ngày nay tôi làm chậm việc của anh, nếu như tôi không phải bị thương trước đó, anh có lẽ có thể bắt sống tên kia.”
Cô nghe nói anh kéo thi thể Bạch Lâm ra khỏi Long Lâm, người bê bết máu như thể từ địa ngục. Nghĩ lại, nhất định tâm trạng anh rất tệ, khó trách đêm đó anh lại nặng lời với cô như vậy.
Anh không nói, chỉ hút một điếu thuốc.
“Không trách cô.” Thật lâu sau, giọng nói trầm thấp mới vang lên, “Có một số chuyện thời vận, không có đúng sai, chỉ có thể cố gắng hết sức, không thể cưỡng cầu. Tình huống lúc đó, đối với tôi mà nói, cứu cô là quan trọng nhất, tôi chỉ chọn việc thích hợp hơn mà thôi.”
Làn khói cuộn tròn tan trong gió, như thể anh chỉ là bất đắc dĩ.
Có lẽ cảm thấy khó xử về sự im lặng giữa họ, anh đóng cửa sổ rồi bật đài.
Có câu hát xưa: Chẳng lẽ ta cứ sống cuộc đời này mãi sao, ta sẽ hôn người không phải ta yêu nhất.
Thẩm Tầm nhìn chăm chú vào bóng dáng nghiêm nghị của anh, trong lòng đau xót: “Trình đội này, anh có thể cho tôi một cơ hội không, cũng cho bản thân mình một cơ hội được không?”
“Thẩm Tầm,” anh khẽ thở dài, “dựa theo điều kiện của cô, tìm được một người đàn ông si mê cô là chuyện dễ dàng, cần gì phải lãng phí thời gian với tôi?”
“Nếu cam tâm tình nguyện, cũng không tính là lãng phí.”
“Bắt đầu từ khi nào?”
“Ngày đó ở quán trọ, anh ngồi trong bóng tối, ánh mắt đầu tiên nhìn tôi.”
Tình yêu nào có lý do gì, không cần phải đếm phút đếm giây, cũng chẳng cần liệt kê lý do.
Chính là lúc đó muốn trở thành ánh sáng, soi sáng vùng tối của anh.
Xe phanh gấp bên đường.
“Muốn như nào cô mới từ bỏ?” Anh nghiêng người, đôi mắt đen khóa chặt trên người cô, “Thẩm Tầm, cô chỉ đang tìm kiếm cảm giác lạ mà thôi, càng không chiếm được lại càng muốn. Cô ở lại đây bao lâu chứ? Một tháng? Hai tháng? Sẽ có ngày bản thảo viết xong, tôi chỉ là người gặp gỡ trên đường cô đi công tác. Đối với một cô gái xinh đẹp như cô, có gặp được cũng không lạ, chỉ khác là cô có muốn hay không thôi. Tôi nói đúng không?”
“Đương nhiên không đúng, phải xảy ra cái gì thì mới tình là gặp gỡ.” Thẩm Tầm khẽ mỉm cười, “Bây giờ chúng ta đang ở đâu? Trình đội mưa bom bão đạn cũng không sợ, lại sợ nụ hôn như chuồn chuồn đạp nước của tôi.”
“Anh sợ cái gì?” Cô lại gần anh, trong đôi mắt ngấn nước tràn đầy khiêu khích, “Anh sợ bị tôi dụ dỗ, hay là sợ sự kiên trì của mình bị lung lay?”
Bị dồn vào đường cùng, chiếc mũi hếch, lông mày cong và chiếc cằm nhỏ, tất cả đều giống như một trò đùa khiêu khích anh.
Trình Lập chỉ đơn giản cúi đầu xuống, hung hăng lấp kín đôi môi đỏ mọng đang lải nhải kia, lấp kín những lời nói tự cho mình là đúng.
Đầu lưỡi thực sự ngọt ngào. Là rượu ủ sương tiên, là lửa dẫn cháy lan đồng cỏ. Anh không nhịn nổi nữa, phẫn nộ trước sự cám dỗ tr@n trụi này nên túm lấy gáy cô, dùng sức đánh trả, nếm từng chỗ trên môi cô, chiếm lấy từng hơi thở.
Bài hát vẫn đang phát trên radio: Cứ nói muốn đi mà sớm đã lùi bước. Muốn buông tay nhưng không thể. Trách em quá xinh đẹp, như rắn độc tàn nhẫn siết chặt đôi ta. Giống cơn nghiện không có điểm dừng, vặt kiệt mọi mưu tính,…
Có xe chạy qua, tiếng động cơ rõ ràng rồi nhạt dần, có đàn chim dừng ở trước xe tò mò nhìn chung quanh, nhưng không thể quấy rầy cảnh đẹp trong xe.
Trước khi cô ngạt thở, anh tỏ lòng từ bi từ từ rút lui, ánh mắt tối sầm.
Ngực cô phập phồng, mắt cô nhòe đi.
Khóe miệng và đôi môi bị tát sau nụ hôn này càng sưng đỏ hơn, đó là bằng chứng trực tiếp cho việc bị anh tàn phá.
“Một nụ hôn tính là gì? Tôi có gì phải sợ?” Anh nhìn cô, bên môi nở nụ cười giễu cợt, “Nhóc con, tôi đã sống hơn 30 tuổi đầu, phụ nữ tôi đã quen biết, ngủ qua cũng không phải quá nhiều, nhưng cũng không phải là ít. Tuy không phải là kẻ ham mê tửu sắc, nhưng tôi tuyệt đối không phải Liễu Hạ Huệ. Tôi không phủ nhận những h@m muốn bình thường, nhưng đó lại là chuyện khác.”
Vừa nói xong, anh cũng có ý định bắt đầu một mối quan hệ mới.
“Cho nên?”
“Cô nói xem?” Anh xoa xoa lông mày, có chút bất đắc dĩ. Không phải anh ấy đã nói rõ rồi sao?
“Hôn thì cũng hôn rồi,” cô nắm lấy cánh tay anh, ép lại gần hơn, “vậy thì, bước tiếp chúng ta làm gì nữa đây?”
Anh nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt khó diễn tả: “Thẩm Tầm, cô bệnh không nhẹ.”
Cô nghiêm túc gật đầu: “Tôi thừa nhận.”
Không sai, anh chính là thuốc.
“Còn có thể làm gì nữa? Muốn lên giường sao?” Anh thở dài, “Nếu giống lời cô nói với bạn bè trên Wechat như vậy, cô muốn ngủ với tôi, nếu đó là thứ khiến cô vui vẻ, tôi có thể…”
Thấy mắt cô sáng lên, anh lập tức dội gáo nước lạnh: “Nhưng mà Thẩm Tầm, tôi mặc xác tư tưởng cô phóng khoáng thế nào, trước sau gì cô vẫn là phụ nữ, trong mắt tôi, loại chuyện này phụ nữ luôn là người chịu thiệt. Cho nên xin lỗi, tôi không thể làm được. Tôi không thể lợi dụng cô, giả vờ an ủi cô được.”
Cô nhìn anh, đôi mắt không chớp như đông cứng lại.
Anh khẽ nhíu mày, vươn tay vỗ vỗ khuôn mặt vẫn còn nóng bừng của cô: “Sao? Thất vọng thành ngốc rồi à?”
Cô khẽ lắc đầu, ngồi ngay ngắn trên ghế, cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì.
Trình Lập từ bỏ việc phán đoán suy nghĩ của cô gái nhỏ, khởi động xe và tiếp tục lên đường.
Anh thực sự không thể đoán được, nhìn cô gái ngồi im lặng như kia, trong lòng đang nổi cơn sóng to gió lớn.
Nếu như nói trước đây, cô từ tò mò, ái mộ, ỷ lại, d*c vọng… mê đắm… đủ loại cảm xúc đan xen vào nhau, giờ phút này, Thẩm Tầm thật sự xác định, mình thật sự rất, rất thích, rất thích người này.
Nụ hôn nóng bỏng như vậy, cô thấy rõ d*c vọng trong mắt anh, cô cho anh đủ cơ hội, nhưng anh nói, anh không thể. Một người đàn ông như vậy… Anh chống m a túy, nhưng anh không biết bản thân mình chính là m a túy. Sự dịu dàng lạnh lùng và thâm trầm ấy còn độc hơn cả h3roin, khiến người ta nghiện lúc nào không biết.
Cô ít nói đến mức anh không thể quen được.
Cuối cùng nhịn không nhịn được, Trình Lập lặng lẽ liếc mắt nhìn cô, nhìn thấy trên khuôn mặt nhỏ bé đang mất hồn kia hiện lên đủ loại cảm xúc, vui vẻ, cô đơn, bi thương, kích động.
Trở lại văn phòng, trời đã xế chiều. Sau khi dừng xe, Trình Lập nhìn người kia vẫn im lặng: “Đói bụng không? Cô thay quần áo đi, tôi dẫn đi ăn gì nhé?”
“Được.” Khóe miệng cong lên, Thẩm Tầm nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh — tương lai còn dài, đi từng bước một, nắm bắt cơ hội nào đó để vun đắp tình cảm!
Vừa xuống xe, đang định cùng nhau đi đến trước cửa ký túc xá, bước chân của Thẩm Tầm đột nhiên dừng lại.
“Tầm Tầm.” Ở cầu thang, người đàn ông tóc nâu cười híp mắt gọi tên cô, anh mặc áo sơ mi lụa màu xanh đậm, quần dài màu xám, đi giày da thủ công, toàn thân đều tinh xảo.
“Hứa Trạch Ninh?” Thẩm Tầm trừng mắt nhìn anh, “Sao anh lại tới đây?”
“Đến tìm em,” Hứa Trạch Ninh đi tới trước mặt cô, dùng ngón tay gõ gõ đầu cô, “Sao, anh hôn một cái khiến em sợ đến mức trốn chui trốn lủi ở nơi quái quỷ này à?”
Thẩm Tầm thần sắc cứng đờ: “Anh nói hươu nói vượn gì vậy?”
“Có khách à?” Một giọng nói nhàn nhạt vang lên bên cạnh, Trình Lập mặt không biểu cảm nhìn cô, “Vậy tôi không đi theo nữa.”
Ánh mắt Hứa Trạch Ninh rơi trên người Trình Lập: “Xin chào.”
Trình Lập gật đầu chào, đi lên lầu.
Ba tầng cầu thang, anh leo lên mà vẫn có thể nghe thấy cuộc trò chuyện bên dưới.
“Anh mang cho em một vali quần áo, em ở lâu như vậy, nơi này quần áo có lẽ không có hàng hiệu.”
“Em tắm rửa là đủ rồi, sao anh lấy được quần áo của em?
“Đi tìm dì nhà em.”
“Anh đột nhiên tới sao không nói một tiếng?”
“Em thấy cần chào hỏi sao? Với lại mai là thứ bảy, cho nên anh muốn cùng em chơi cái cuối tuần, không ảnh hưởng đến công việc của em đúng không?”
Âm thanh dần dần khuất xa, Trình Lập rút chìa khóa mở cửa, bước vào phòng, mọi thứ đều yên tĩnh.
“Miệng em sao vậy?” Hứa Trạch Ninh nhìn chằm chằm khóe miệng sưng đỏ của cô, cau mày hỏi.
“Hôn người quá cuồng nhiệt nên bị đau.” Thẩm Tầm giọng điệu bình tĩnh nhìn anh.
Hứa Trạch Ninh ánh mắt tối sầm lại: “Tầm Tầm, đừng đùa với anh.”
“Lúc phỏng vấn xảy ra sự cố.” Nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, Thẩm Tầm liền từ bỏ chọc tức anh.
“Sao em lại bất cẩn như vậy?” Hứa Trạch Ninh thở dài, “Vừa rồi người đàn ông đó là cảnh sát đi cùng em sao? Sao anh ta không bảo vệ em cẩn thận?”
Thẩm Tầm lắc đầu, không vui khi nghe những lời nhận xét tiêu cực từ người khác về Trình Lập: “Trình đội chăm sóc em đủ rồi.”
“Được rồi, em đi thay quần áo đi,” Hứa Trạch Ninh sờ đỉnh đầu cô, “Đến khách sạn anh ở ăn chút gì đi.”
Khi đến khách sạn nghỉ dưỡng nơi Hứa Trạch Ninh đang ở, Thẩm Tầm phát hiện anh đã chủ động đặt phòng cho cô. Trải qua buổi sáng vội vã, lên đường, cô cũng có chút mệt mỏi, lười từ chối, cùng anh uống chút trà chiều rồi về phòng nghỉ ngơi.
Khi bị tiếng rung của điện thoại di động ở đầu giường đánh thức, ngoài cửa sổ trời đã chạng vạng tối.
Vương Tiểu Mỹ ở đầu bên kia điện thoại: “Chị Tầm, hôm nay thứ sáu, theo thường lệ Trịnh đội mời chúng ta ăn cơm, chị có muốn đi cùng không?”
Một tiếng “Được” vừa đến bên môi, cô liền tiếc nuối nuốt xuống: “Chị có bạn tới, không thể ở cùng mấy người được.”
“Ồ, vậy đi, chúng ta lần sau lại gặp.”
Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Tầm đứng dậy xuống giường đi ra ban công.
Cây cối tươi tốt trước mặt, mặt hồ phản chiếu khách sạn tráng lệ, thật là một khung cảnh xa hoa lãng phí. Nhưng cô cảm thấy trong lòng trống rỗng, không có chút hứng thú nào.
Lúc đến nhà hàng ngồi xuống, Hứa Trạch Ninh đã gọi một ly Pinot Noir, đưa thực đơn: “Bò bít tết hay cá hồi?”
“Sao cũng được, anh chọn thay cho em đi.” Thẩm Tầm cầm ly rượu lên, lắc lắc, nhìn chằm chằm vào làn nước lấp lánh.
Cô cũng không muốn ăn. Cô nhớ bệnh viện cũ, bát cháo anh nhờ Trương Tử Ninh mua. Hôm nay anh mời khách, mấy người đó ăn gì? Liệu anh có rũ bỏ vẻ ngoài lạnh lùng như băng thường ngày và vui đùa cùng mọi người không? Chắc là có uống rượu nhỉ? Anh ấy hẳn tửu lượng cũng tốt.
Đang suy nghĩ, cô cầm điện thoại di động gửi một tin nhắn WeChat: Anh nói muốn đưa tôi đi ăn tối, nhưng hôm nay tôi không ăn được, cơ hội này có thể để đến lần sau không?
“Tầm Tầm?” Hứa Trạch Ninh gọi cô, “Gọi đồ điểm tâm cho em là món Chocolate souffle nhé? Không biết chỗ này làm được không, cứ ăn thử xem.”
“Cũng được.” Thẩm Tầm nhún nhún vai, nghe người phục vụ nhắc lại thực đơn, khóe miệng không khỏi nhếch lên “Đến đâu cũng ăn món y như nhau, anh không cảm thấy chán à, thà ngồi ở quán lề đường ăn một bán bún.”
Hứa Trạch Ninh sửng sốt: “Nếu em thích như vậy cũng được, mai anh đưa em đi ăn quán lề đường.”
Thẩm Tầm liếc cặp khuy măng sét tinh xảo của anh, cười nói: “Em đùa thôi mà.”
Lúc này, màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên. Cô vội vàng cầm lấy, câu trả lời của Trình Lập chỉ là một từ: Được.
Cô nhịn không được, mi mắt cong cong, giống như trúng số.
Nhìn thấy nụ cười đột ngột của cô, ánh mắt Hứa Trạch Ninh hơi tối lại: “Chuyện gì mà vui như vậy?”
“Không có gì.” Thẩm Tầm lắc đầu, nhưng giọng điệu nhẹ nhàng lại lộ ra vẻ hưng phấn.
Hứa Trạch Ninh im lặng nhìn người trước mặt. Chiếc váy quấn cổ chữ V của DVF quá phù hợp với cô, làn da trước ngực trắng như bạch ngọc, dưới mặt dây chuyền ngọc trai còn có khe rãnh quyến rũ mờ nhạt… Cô gái nhỏ của anh đã lớn lên rồi. Nhưng mà, tình cảm giữa hai người dần trở nên xa lạ.
Anh không thích cảm giác mất khống chế này. Vì vậy, ngày hôm đó trong bữa tiệc sinh nhật của mình, anh đã hấp tấp hôn cô.
“Tầm Tầm, hôm đó anh uống hơi nhiều, xin lỗi.” Anh nói lời xin lỗi rất chân thành. Anh tự nhắc mình cần phải có sự kiên nhẫn để khiến cô một lần nữa cam tâm tình nguyện dựa vào.
“Không có việc gì, vẫn may em vẫn tỉnh táo. Dù sao cũng không phải nụ hôn đầu tiên của em.” Trong lời nói của cô có ẩn ý, giống như mèo con che giấu móng vuốt sắc bén.
Nụ hôn đầu tiên là khi nào nhỉ? Oh, là lúc đang học đại học. Chàng trai tóc vàng cao lớn đẹp trai hơn Beckham, cầm túi bỏng ngô trong rạp chiếu phim tối om, anh một miếng, em một miếng, bất ngờ ánh mắt chạm nhau, sau đó anh nghiêng đầu, cẩn thận trộm hôn cô, cả hai đều đỏ mặt.
Đó là bài học mà mỗi người trong cuộc đời đều trải qua, và đôi khi sự mới lạ còn hơn cả sự rung động thực sự.
Hôm nay người kia cũng nói với cô, một nụ hôn tính là gì? Nhưng anh không biết khi mình nán lại giữa đôi môi cô, thời gian như ngừng trôi.
“Anh nghe nói sân gôn gần đây không tệ, ngày mai theo anh đi chơi nhé?” Hứa Trạch Ninh bỏ lơ sự khiêu khích của cô, đổi chủ đề.
Thẩm Tầm vốn muốn từ chối, nhưng nhìn thấy màu xanh nhạt dưới mắt anh, lịch trình bận rộn đến vậy mà đến đây cũng rất vất vả, trong lòng mềm nhũn, liền gật đầu: “Được.”
Rốt cuộc cũng là tình nghĩa nhiều năm. Những kỳ nghỉ thời niên thiếu buồn khổ đó đã vượt qua trong khu vườn nhà họ Hứa. Khí đó, cậu trai sẽ chạm vào mái tóc mềm mại của cô và nói, Tầm Tầm, để anh đọc cho em một cuốn tiểu thuyết nhé, được không? Làm sao cô có thể không dựa dẫm vào anh được, anh đã gánh thay vai trò của cha mẹ cô.
Có một đoạn ghi âm trong đầu cô sẽ không bao giờ bỏ đi, đó là lần cuối mẹ đọc cho cô nghe – “anh dùng ánh đèn lập lòe, thay cho câu trả lời từ nông trại. Thế giới tràn ngập tiếng gọi của ánh đèn, mỗi nhà mỗi hộ đều thắp lên như ánh sao trời, cũng đốt lên ánh sáng của bản thân. Như thể ngọn hải đăng được thắp sáng trên biển. Nơi nào cuộc sống ẩn khuất, nơi đó có ánh sáng lập lòe.”
“Tầm Tầm.” Hứa Trạch Ninh nhìn chằm chằm vào đôi mắt mờ sương của cô, vẻ mặt bất đắc dĩ và nhẫn nhịn.
Cô hoàn hồn lại, khẽ mỉm cười rồi không nói nữa. Cô rõ ràng biết anh vô tội, nhưng nhìn anh lại giống như nhìn những năm tháng đã qua của cô, khiến cô muốn trốn tránh.
Sau bữa tối, Trình Lập, Giang Bắc và những người khác đang hút thuốc ở tầng dưới. Thấy Vương Tiểu Mỹ vội vã chạy lên lầu rồi lại chạy xuống, giơ túi hoa quả vừa mua trong tay lên: “Tươi quá, em muốn đưa cho chị Tầm ăn thử nhưng chị ấy vẫn chưa về.”
Trình Lập nhìn điện thoại, ánh mắt không khỏi rơi xuống góc trên bên phải, đã hơn 10h.
“Em để ở tủ lạnh văn phòng đi, đêm nay cô ấy có thể không về, ngày mai đưa cho cô ấy.” Anh búng tàn thuốc, nhẹ giọng nói.
Vương Tiểu Mỹ sửng sốt, cô đáp lại và đi về phía tòa nhà văn phòng.
Giang Bắc liếc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Trình Lập, lại nhìn Trương Tử Ninh đang làm mặt quỷ phía sau với mình.
“Tiểu Mỹ, muộn như vậy em còn đi đâu?” Trong gió đêm đột nhiên truyền đến một giọng nói mềm mại.
Trình Lập ngước mắt lên, nhìn thấy bóng người đang từ từ đến gần trong đêm, dần dần trở nên rõ ràng dưới ánh đèn đường.
Sáng hôm sau, khi ánh mắt của Trình Lập rơi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Vương Tiểu Mỹ lần thứ n, anh trầm giọng hỏi: “Tiểu Mỹ, cô ấy đâu rồi?”
“Ai cơ?” Tuy cuối cùng cũng đợi được sếp hỏi, Vương Tiểu Mỹ vẫn lộ ra vẻ mặt khó hiểu.
“Thẩm Tầm.” Hai chữ này như từ kẽ răng phun ra.
“Hả?” Tiểu Mỹ vẫn ngơ ngác nhìn anh, “Chị Tầm không nói cho anh biết chị ấy đi đâu sao?”
“Không.” Đôi mắt đen như mực, như cuốn theo mưa gió sắp tới.
“Bình thường thì anh tự mình chăm sóc chị ấy, nên em còn tưởng rằng chị ấy làm cái gì cũng báo cho anh,” Tiểu Mỹ kinh ngạc nhìn chằm chằm, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, “Hôm qua sau khi trở về từ trung tâm cai nghiện m a túy, em cũng chưa gặp chị ấy.”
“Trương Tử Ninh.” Trình Lập giọng nói càng trở nên lạnh hơn.
“Có!” Trương Tử Ninh lớn tiếng đáp lại, “Anh Ba, em nghe tài xế Tiểu Trương trong cục nói, chị Tầm mượn xe của cục trưởng Lâm, tự mình lái ra ngoài.”
“Lúc nào?”
“Chiều hôm qua.” Cảm nhận được rõ ràng áp lực trong giọng điệu của sếp, Trương Tử Ninh giọng nói cũng có chút yếu đi.
“Đi đâu?”
Trương Tử Ninh nhìn Vương Tiểu Mỹ với vẻ mặt đau khổ, đôi mắt ai oán cùng tiếng khóc trong lặng câm kể lể – sao lại hỏi tôi? Hai người bọn họ chiến tranh lanh, sao lại hỏi tôi?
“Mau hỏi Tiểu Trương đi.” Vương Tiểu Mỹ thúc giục.
Nửa phút sau, Trương Tử Ninh nhận được tin nhắn WeChat từ Tiểu Trương: “Cậu ta nói, chị Tầm hình như đi trấn Ngọc Hà.”
Trình Lập sắc mặt tối sầm, đứng dậy, trong nháy mắt chân dài đã ra tới cửa.
“Hôm qua cô nói anh ta thích chụp ảnh, có tác phẩm nào không?” Thẩm Tầm vừa lấy cốc trà từ Lý Quyên vừa hỏi.
“Có, nhưng cũng chẳng dám nói là tác phẩm gì, chỉ là tự mình chụp chơi vài bức ảnh thôi,” Lý Quyên ngồi xuống đối diện cô, “Quý Bình có một ông cậu từng mở một studio ảnh, cho nên anh ấy cũng thích chụp ảnh. Trước đây là máy ảnh, giờ điện thoại cũng tiện, có đôi khi cũng dùng điện thoại di động chụp vài bức ảnh “.
“Tôi có thể nhìn không?”
“Album ảnh ở nhà cảnh sát cũng cầm theo rồi.” Lý Quyên ngập ngừng, như thể nhớ ra điều gì đó, hai má cô hơi ửng hồng, “À, còn 1 quyển nữa, trước đó anh ấy bảo tôi đến xưởng gạch cũ. Tôi đã tìm thấy một cuốn được giấu đi, nhưng mà giờ đưa ra cho cô xem cũng có chút ngại.”
Thấy Thẩm Tầm lộ ra vẻ mặt có chút hối hận, cô cắn răng đứng dậy: “Tôi đi lấy cho cô, nhưng đừng nói cho người khác biết.”
Thẩm Tầm mở cuốn album ảnh cỡ cuốn sổ ra, chỉ cần nhìn thoáng qua, cô đã biết tại sao vẻ mặt của Lý Quyên lại ngại ngùng như vậy.
Đập vào mắt là những bức ảnh gợi cảm.
Người phụ nữ trong album ảnh hoặc là bán nud3, hoặc chỉ che mảnh vải nhỏ, hoặc ngây thơ, hoặc quyến rũ, có thể thấy mấy bức ảnh này đã qua vài năm, đồng hành cùng sự trưởng thành của cô.
Cô dưới ống kính rất đẹp, chắc hẳn là do người chụp có tình.
Cũng đúng, chuyện như vậy, khó trách cô lại xấu hổ giao cho một đám cảnh sát cao lớn thô kệch.
Lật sang khoảng hơn chục trang tiếp theo, vài bức ảnh chụp phong cảnh, tĩnh vật và những người không quen thuộc, bố cục cũng không tồi, hẳn đều là mấy tác phẩm Quý Bình ưng ý.
“Tôi có thể chụp mấy tấm không?” Thẩm Tầm hỏi ý kiến, cười nói: “Không chụp cô đâu.”
Lý Quyên gật đầu.
Thẩm Tầm chọn một vài bức ảnh trong vài trang cuối cùng, chép sang điện thoại di động của mình. Có một người phụ nữ xa lạ uống trà, có hình phản chiếu mặt nước, có đồi chè phủ trong sương mù, có cảnh xuân tràn lan, có quán nhỏ trên phố, có người già cặm cụi làm chuồn chuồn tre.
“Anh ấy thực sự rất tài năng.” Thẩm Tầm đưa album ảnh cho Lý Quyên, nói một cách chân thành.
“Cảm ơn.” Đôi mắt của Lý Quyên hơi đỏ.
Lúc này, tiếng thủy tinh vỡ cùng tiếng hét đột nhiên từ dưới lầu truyền đến, sau đó trong hành lang truyền đến tiếng đập thình thịch, tiếng bước chân nối tiếp nhau truyền đến.
Lý Quyên sắc mặt tái nhợt, đứng lên: “Lại là người đòi nợ, cô đi đi.”
“Đi? Đi đâu?” Người nói chuyện là một gã đàn ông da ngăm mặt dày đã chặn trước cửa, phía sau có hai tên đi theo, không phải một nhóm hôm qua.
“Anh Thủy, cô ấy chỉ là đi ngang qua, không liên quan gì đến nhà chúng tôi.” Giọng nói của Lý Quyên run rẩy, tựa hồ cô vô cùng sợ hãi người đàn ông này, “Tôi nhất định sẽ trả lại tiền cho anh, tôi tính chuyện bán nhà rồi.”
“Căn nhà xiêu vẹo này đáng giá mấy đồng? Tính bán tống tháo sao? Hôm nay nếu không có tiền, cũng đừng nghĩ tới việc một mình rời đi, trừ khi…” Tên Thủy nhìn tới nhìn lui cô và Thẩm Tầm, đôi mắt dần toát lên vẻ d@m đãng, “Hai em gái ngoan ngoãn chăm các anh vui vẻ một chút, tiền nợ anh có thể giảm cho chút.”
Gã vừa dứt lời, hai tên phía sau cũng cười tục tĩu.
“Anh Thủy, chồng người ta mời chết, cô đơn trống trải quá, anh như vậy là giúp người ta chút thú vui đấy.”
“Bọn mày dám!” Lý Quyên trợn to hai mắt, “Cứu ——”
Cô còn chưa ra tiếng, một gã đã bịt miệng cô lại, ấn chặt xuống ghế sô pha.
“Vụ án chồng cô ấy còn chưa giải quyết xong, lúc nào cảnh sát cũng có thể tới cửa, các người không sợ đụng vào sao?” Thẩm Tầm nhìn chằm chằm người đàn ông đang hung hăng nhìn mình, duy trì vẻ bình tĩnh.
“Cô gái nhỏ, đang muốn dọa anh đấy à?” Tên Thủy khẽ nhéo cằm cô, “Cục cảnh sát thành phố Cảnh Thanh cách nơi này hai giờ lái xe, người của anh mỗi ngày đều theo dõi ở cổng đồn cảnh sát thị trấn. Đợi cảnh sát đến đây, anh đã chơi cô em phê tới nóc rồi.”
“Anh muốn bao nhiêu tiền?” Thẩm Tầm nhìn gã chằm chằm, tim đập thình thịch, giọng nói vẫn bình tĩnh lạ thường, “Giờ tôi dùng ngân hàng di động chuyển cho anh.”
“Anh Thủy, hóa ra chúng ta đụng phải một cô em giàu có rồi,” tên đàn ông ngồi ở ghế sô pha bên kia nói, giơ tay tát Lý Quyên đang vùng vẫy, “Đã có tiền thì chúng ta yên tâm chơi rồi, sung sướng bao nhiêu thì giảm bấy nhiêu, còn không nghe lời thì cho mấy cô em ăn chút đồ, đảm bảo nói gì làm nấy.”
Thẩm Tầm cảm thấy lạnh sống lưng, mấy tên này không chỉ là những kẻ cho vay nặng lãi, mà còn có thể là bọn xì ke m a túy không tội ác nào không dám làm, không có đường sống để thương lượng với mấy tên này.
Trong khi giả vờ tiếp tục nói chuyện về tiền bạc với bọn chúng, cô lần mò tìm điện thoại di động trong túi—mở khóa, chạm vào vị trí của thanh điện thoại, gọi tới ai cũng được, miễn là có thể gọi được…
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, trong lòng cô thầm cầu nguyện. Nhưng ông trời đã không thương hại cô.
Một lực thật mạnh ở tay, lòng bàn tay khổng lồ đập mạnh vào má cô, cô đập xuống bàn, nửa đầu ong ong.
“Giở trò với tao à?” Gã đàn ông nắm cổ áo cô kéo vào phòng ngủ, “Được, anh đây sẽ chơi em thật vui vẻ!”
Thân hình nhỏ nhắn bị ném lên giường, chiếc áo sơ mi bị xé rách lộ ra một vùng bụng mềm mại, làn da trắng nõn như sương tuyết, chiếc quần jean cạp cao buộc chặt vòng eo mảnh khảnh, cô run rẩy giãy giụa giãy giụa, chỉ càng làm cho cho tên đàn ông máu huyết sôi trào.
“A Cường, giữ chân cô ta lại.” Tên Thủy siết chặt cổ tay cô, giọng nói trở lên hưng phấn.
Hai chân dài ngọc ngà mảnh mai lộ ra trước mắt, càng khiến gã cảm thấy kích động hơn.
Gã nheo đôi mắt tục tĩu, tên Thủy suýt nữa thốt lên, hôm nay cmn đúng là nhặt được bảo bối.
Gã vừa xắn tấm áo mỏng lên, đang lúc tình huống nước sôi lửa bỏng thì một đòn nặng nề giáng xuống quai hàm, sau đó là hai đòn nặng nề vào bụng, hai mắt đau đến thâm quầng, cả người co quắp trên mặt đất, không thể đứng thẳng..
Mờ mịt run rẩy mở mí mắt, một bóng người cao lớn đứng ở dưới ánh đèn, chỉ đôi mắt đó, giống như sao xa trong đêm tối lạnh lẽo, mang theo tia khát máu lạnh lùng. Trong một khoảnh khắc, căn phòng nhỏ dường như tràn ngập sự thù địch, giống như địa ngục.
Giữa những ngón tay đang vung lên của người đàn ông là một lưỡi dao mỏng.
“Mày có tin không, chỗ này mày dám tiến thêm một bước, tao sẽ chặt đứt từng ngón tay của mày?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên, kèm theo tiếng hét của A Cường, gã ôm mu bàn tay chảy máu, khóc cha gọi mẹ..
Khi đám cặn bã khó coi lăn lộn loạng choạng khuất khỏi tầm mắt, ánh mắt Trình Lập u ám rơi xuống giường.
Tiểu quỷ bình thường nhanh mồm dẻo miệng, tung tăng nhảy nhót, giờ giống như con búp bê đồ chơi bằng vải, nằm yên không nhúc nhích.
Không phải sợ phát ngốc rồi chứ? Anh lạnh mặt không nói, trong lồ ng ngực có một tia ác khí, quay cuồng lên xuống.
Đúng là nhóc con phiền toái. Anh trừng mắt nhìn cô nhóc đang cuộn tròn trên giường, trong lòng anh gần như đã gom tất cả những lời chửi thề để mắng.
Nhìn cô ấy biến hình thành cái bộ dáng quỷ gì đây? Mái tóc dài rối bù, khuôn mặt tái nhợt giàn giụa nước mắt, khóe miệng sưng đỏ cùng đôi mắt đỏ ngầu.
Nhưng đôi mắt ấy lại nhìn thẳng vào anh, đỏ hoe và ngấn nước, giống như một con thỏ trắng nhỏ.
“Đưa thứ trong tay cho tôi.” Anh sắc bén ra lệnh, ánh mắt như tia X quang quét khắp người cô, nhìn thấy tất cả.
Cô ngoan ngoãn mở bàn tay ra, lòng bàn tay tinh xảo đã bị cắt đứt, bên trong là mảnh sứ vỡ có vết máu.
“Sao, định tự sát để giữ mình trong sạch, hay là giết người để tự vệ?” Anh lạnh lùng giễu cợt, không biểu lộ ra ngoài lửa giận. Nếu anh đến muộn một bước thì sao?
Cô chỉ nhìn anh, nước mắt chực trào, không nói nên lời.
Trong lòng anh bực bội: “Cậy mạnh đúng không? Cho rằng mình là anh hùng cam đảm? Thân mình còn lo chưa xong còn thích thể hiện!”
Anh lấy chiếc khăn mà Lý Quyên đưa cho, tức giận lau mặt cho cô.
Nước mắt bị lau đi, khóe miệng vết máu cũng được lau sạch, khôi phục lại khuôn mặt sạch sẽ, ngũ quan của búp bê vải này, cuối cùng nhìn cũng thuận mắt chút.
Không đúng, anh cau mày— vẫn không đúng, khóe miệng và cùng đôi má sưng phồng của cô nhìn thế nào cũng không thấy vừa mắt. Còn nữa, đôi chân dưới lớp áo sơ mi, trước kia trắng nõn như ngó sen, bây giờ lại đầy vết bầm tím, trông khó coi chết đi được.
Vừa lúc chiếc khăn bị ném đi, anh cởi áo khoác của mình và che nửa th@n dưới của cô, mắt mắt làm ngơ.
Nhưng ngọn lửa không biết từ đâu trong lòng anh càng cháy lớn hơn: “Cô Thẩm đúng là việc gì cũng làm được. Chỉ phỏng vấn người khác thôi chưa đủ, vì sự nghiệp đưa tin vĩ đại còn tự mình ra trận, muốn tự biến bản thân mình thành tin tức lớn, nghe coi nào, phóng viên xinh đẹp dũng cảm đấu lại kẻ bắt cóc, trước bị cướp bị h**p sau bị giết, đúng là một tin chấn động toàn quốc— “
Lời còn chưa dứt, thân thể nhỏ nhắn của cô đột nhiên nhào vào trong ngực anh, khóc lóc rối tinh rối mù, r3n rỉ đáng thương.
“Trình Lập——” cô vùi vào trong ngực anh, tên anh được cô gọi ra bằng một giọng nhão nhoét nhớp dính, kéo dài gần như làm rung động trái tim anh.
“Nếu không phải anh không để ý tới tôi… Tôi làm sao… Tôi sao dám một mình tới nơi này…” Tiếng nức nở trong lồ ng ngực càng lúc càng lớn, ngắt quãng không thành lời, giống như bị cả thế giới này làm oan uổng.
Đầu sỏ gây tội sao lại thành anh rồi? Đúng là coi anh thành bảo mẫu riêng chắc? Tiền lương của anh là cô trả sao?
Những tiếng thổn thức nối tiếp nhau. Anh cúi đầu nhìn đỉnh đầu cô, hai tay buông thõng bên hông, không đẩy cũng không ôm.
Vốn dĩ anh định mặt lạnh đối mặt, định dạy cho cô một bài học, ai ngờ cô lại biến thành thiếu nữ xinh đẹp rơi nước mắt. Mặc kệ anh muốn châm chọc mỉa mai, thế nhưng bỗng nhiên tất cả dồn lại trong ngực, anh rốt cuộc cũng không thốt ra được.
Thật khiến người ngột ngạt quá thể. Anh không nói nên lời ngẩng đầu lên, nghiến răng, nhắm mắt lại bất lực hướng lên trần nhà.
Ai tới thay anh mang nhóc con này mang về thủ đô đi, anh nhất định ngày ngày quay đầu về hướng Bắc khom lưng cảm tạ.
1
Lại cúi đầu nhìn, thấy cánh tay trái áo sơ mi của nàng đã nhuốm đỏ, trong lòng lập tức mềm nhũn: “Được rồi, ngoan ngoãn đi, vết thương trước đều nứt rồi.”
Đường đường là Trình đội mặt sắt nghiêm nghị mặt sắt, giờ phải dỗ dành trẻ con.
Khi nước mắt lưng tròng lắng xuống, anh thở dài: “Xử lý bản thân gọn gàng chút đi, tôi ở bên ngoài chờ cô, giờ đi trước đến bệnh viện xử lý vết thương trên tay, sau đó chúng ta trở về.”
Sau khi đóng cửa lại, anh nhìn Lý Quyên đang đứng ở một bên: “Chỗ này không thích hợp để ở lâu, rời đi sớm đi, tìm nơi mới bắt đầu cuộc sống mới. Tôi sẽ nhờ cảnh sát vào cuộc, để ý một thời gian.”
Lý Quyên gật đầu cảm ơn, sau đó lại áy náy mở miệng, “Xin lỗi, tôi đã làm liên lụy tới cô Thẩm.”
Trình Lập xua tay. Không buồn nhắc đến cô ấy, nhắc đến lại đau đầu.
Năm phút sau, Thẩm Tầm mở cửa, quần áo chỉnh tề, nhưng sau tai họa kia vẫn lộ vẻ thê thảm, nhìn kỹ hơn, hai chân vẫn còn hơi run.
Trình Lập nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như dao, giống như một bậc người lớn nghiêm khắc.
Đầu cô càng cúi xuống thấp hơn, cảm thấy xấu hổ khi gặp người khác.
Mím đôi môi mỏng, anh ôm ngang cô sải bước xuống lầu.
Lý Quyên dựa vào cầu thang, nhìn phát ngốc.
Bóng dáng cao lớn như núi, lồ ng ngực rộng lớn như xách theo một cái túi nhỏ, anh là thế giới, là đại dương của cô, để cô tự do chạy nhảy. Nhưng những người trong tranh không biết vẻ đẹp của khoảnh khắc này.
Ghen tị làm sao, cô cười chua xót. Điều may mắn nhất của một người phụ nữ, không phải là cố một người anh hùng bảo vệ cô ấy hết lần này đến lần khác hay sao. Chỉ tiếc là không phải ai cũng may mắn như vậy.
Hai lần đến trấn Ngọc Hà, hai lần đều đến trung tâm y tế. Ngay cả bác sĩ cũng trở thành người quen, dở khóc dở cười băng bó cho Thẩm Tầm: “Sao lại là cô?”
“Mệnh cô ấy sát* quá.” Trình Lập hừ lạnh một tiếng.
*Chắc ý nói là kiểu sát khí mạnh, giống Hoa Thiên Cốt chăng?
“Sao có thể, thầy bói nói tôi mệnh vượng phu.” Thẩm Tầm ngẩng đầu nhìn anh, yếu ớt phản bác.
“Vượng phu hay không tôi không biết,” bác sĩ cười xen vào, “Nhưng tôi có thể thấy anh ta là một người chồng tốt.”
Vẻ mặt Trình Lập cứng đờ: “Tôi không phải chồng cô ấy.”
“Ồ, còn chưa kết hôn sao?” Trong đầu bác sĩ cũng đủ kịch tính, “Hôn nhân đại sự quyết định sớm chút tốt hơn, thời buổi này tìm được người thích nhau thật không dễ dàng.”
Thẩm Tầm gần như bật cười thành tiếng, trong mắt cô, bác sĩ đầu trọc lúc này rất tốt bụng đến mê người.
Khi ngước mắt lên, cô thấy mặt ai đó tái xanh vì nghẹn, cô vội cúi đầu xuống, ý chí cực mạnh cố nén một nụ cười lớn.
Trình Lập nhìn chằm chằm vào cái đầu trọc vài sợi tóc lòa xòa trước mắt, trong lồ ng ngực phát nghẹn – vị bác sĩ này con mắt nào nhìn ra được anh và nhóc con quậy phá này là một đôi? Đúng là lang băm.
Lại quay đầu lại, cô nhóc sẹo lành quên đau như được nạp máu sống lại, cười như chuột ăn trộm dầu.
Anh đột nhiên lại muốn chửi thề.
Không thể chịu đựng được nữa, vội vàng đưa cô trở lại.
Xe đi được nửa đường đổ xăng, Trình Lập ấn cửa sổ định đưa tiền, lại phát hiện mình bị kiềm chế, vừa quay đầu thấy người đã ngủ rồi, nhưng ngón tay mảnh khảnh đang nắm chặt góc áo anh, giống như sợ anh bỏ chạy.
Tật xấu gì đây, thức hay tỉnh đều thích kéo áo người.
Anh cau mày, nhìn chằm chằm vào bàn tay đó một lúc, quyết định phớt lờ, chậm rãi khởi động xe.
Một lúc sau, cô đột nhiên tỉnh lại: “A, xe của cục trưởng Lâm còn chưa mang về.”
Anh tức giận nói: “Để anh ta tự mang về, cô có bản lĩnh thì để anh ta tự mình ra tay đi. Anh ta cũng không tính xem cô nặng nhẹ thế nào, còn cho cô mượn xe một mình xông ra làm loạn, tưởng mình là người đẹp ngang ngược chắc? Chỉ là một người không nặng bao nhiêu, lại còn mượn xe chạy một mình, đáng bắt nạt ai? Chỉ là cái túi nhỏ.”
“Ai là túi? Anh đang công kích cá nhân đấy.” Thẩm Tầm buồn bực phản đối.
“Công kích? Cô còn cần người khác công kích? Vài giây nữa là có thể tiến vào chế độ tự hủy,” Trình Lập cười lạnh, “Đến đây đã một tuần, bàn tay cánh tay đều bị thương, hôm đó ở nhà trọ chính là cô mơ màng hồ đồ mở nhầm cửa, nếu tôi thật sự là kẻ bắt cóc, cô đã sớm phơi thây nơi đồng không mông quạnh, không khéo còn lãng phí công cảnh sát tìm khắp núi.”
Thẩm Tầm chớp chớp mắt, không tìm được lời nào để phản bác lại.
Độc nhất chính là cái miệng của anh, vừa đẹp vừa quyến rũ.
Thở dài, cô quyết định không tranh cãi với anh.
Giờ phút này ngồi ở bên cạnh anh, trong xe yên tĩnh, cô nhớ lại lúc anh như thiên thần giáng thế cứu mình, khóe miệng không khỏi nhếch lên.
“Cười cái gì vậy?” Anh liếc nhìn nụ cười đáng ngờ của cô qua khóe mắt.
“Sao, cảnh sát còn quản cả người ta cười sao?”
Giọng nói tinh tế, nét e thẹn nổi lên trên làn da trắng như sứ, đôi mắt sáng như sao nhìn anh đầy nhiệt tình. Anh buông lỏng ngón tay ra, bánh xe nhấn vào đường màu vàng ở giữa rồi nhanh chóng duỗi thẳng trở lại, trở về quỹ đạo.
“Xin lỗi đã làm anh lo lắng.” Cô thì thầm.
Anh theo bản năng muốn đáp lại – không phải lo lắng cho cô, nhưng anh phát hiện mình không lên tiếng, chỉ nghe thấy tiếng gió rít qua bên ngoài xe.
Đột nhiên muốn hút một điếu thuốc.