Doãn Đình Nghiêm không nói gì, quay lưng bỏ ra xe.
Tiết Mặc đứng bên cạnh anh nãy giờ cũng hiểu anh đang rất khó xử.
” Thiếu gia? Cậu bỏ qua sao?”
” Cho người giám sát Doãn Thừa Nhiệm ”
” Thiếu gia, cậu làm vậy quá nguy hiểm.
Lỡ như Doãn Thừa Nhiệm đóng kịch thì sao? Thiếu phu nhân đang mang thai, nếu như cậu ta giở trò thì sao? ”
Doãn Đình Nghiêm hít một hơi sâu.
Anh đã suy nghĩ rất nhiều.
Đây là cơ hội cuối cùng anh dành cho Doãn Thừa Nhiệm.
Sau này nếu anh phát hiện Doãn Thừa Nhiệm có âm mưu thì anh sẽ không nương tay.
Khi đó không ai có thể trách anh độc ác, tàn nhẫn được.
” Cứ vậy đi.
Lại cực khổ cho cậu rồi ”
Doãn Đình Nghiêm vỗ vai Tiết Mặc.
Anh biết Tiết Khương, Tiết Mặc thật lòng thương anh như là anh trai của mình và anh cũng thật lòng thương cả hai như là em trai ruột.
Nếu trong mấy năm qua không có cả hai thì anh sẽ không bao giờ vươn lên nỗi.
Tiết Mặc thở dài.
Đành phải vậy thôi.
Khi nãy thấy ông Doãn quỳ xuống dưới chân của Doãn Đình Nghiêm thì anh cũng đã biết kết quả.
Doãn Đình Nghiêm rất lạnh lùng, ngang tàn và độc ác nhưng sâu bên trong anh luôn mềm lòng tha thứ.
Tuy bên ngoài anh lạnh nhạt với ông Doãn nhưng bên trong anh lại thương và đã tha thứ một phần nào đó cho ông Doãn.
Anh luôn mong muốn ông Doãn thật lòng thương anh, quan tâm anh nhưng anh luôn thất vọng.
Chiếc xe của Doãn Đình Nghiêm vừa lái vào biệt thự thì Khuất Vân Di đã nhanh chóng đi ra.
Khi nãy cô đã có ý định đi theo anh nhưng vệ sĩ không cho cô bước ra khỏi biệt thự.
Vì không muốn giống như lần trước nên khi nãy Doãn Đình Nghiêm đã căn dặn vệ sĩ không cho Khuất Vân Di bước ra khỏi biệt thự dù bất cứ lí do gì.
” Đình Nghiêm..híc ”
Khuất Vân Di nãy giờ cứ đi qua đi lại trước cửa.
Lòng cô như lữa đốt khi phải đứng chờ Doãn Đình Nghiêm đi về.
Mỗi phút mỗi giây trôi qua Khuất Vân Di cảm thấy rất chậm.
Cô sợ anh sẽ gặp nguy hiểm, cô sợ anh sẽ rời bỏ hai mẹ con cô.
” Ngoan, sao lại khóc? Còn đi nhanh như vậy ”
Doãn Đình Nghiêm ôm Khuất Vân Di vào lòng.
Anh biết tính của cô mà.
Cứ thích suy nghĩ tiêu cực.
Nhưng dù trong hoàn cảnh nào thì cô cũng muốn bảo vệ anh.
Vì điều đó nên làm cho anh rất lo lắng và luôn giấu cô mọi việc.
” Anh làm em lo lắng..híc ”
” Ui…em khóc như vậy thì con anh sinh ra sẽ rất xấu, không đẹp giống em ”
Doãn Đình Nghiêm lau nhẹ giọt nước mắt cho Khuất Vân Di.
Tính của cô vừa trẻ con vừa mít ướt.
Dù có chuyện gì xảy ra thì cô phải khóc trước rồi tính sau.
” Anh vừa đi đâu về?”
” Anh lên tập đoàn.
Tập đoàn có chút rắc rối nhưng anh đã giải quyết xong.
Em không cần lo lắng mà ảnh hưởng đến con ”
Doãn Đình Nghiêm vừa nói vừa ôm Khuất Vân Di đi vào trong nhà.
Sáng giờ cô chỉ ăn một ít rồi nhịn đến bây giờ.
Doãn Đình Nghiêm rất mừng khi Khuất Vân Di không hề nghén một thứ gì.
Cô ăn rất ngon miệng.
Doãn Đình Nghiêm và Khuất Vân Di ăn xong thì lên phòng.
Cô nằm trong vòng tay của anh mà lo lắng.
” Chồng à, hay là chúng ta bỏ tất cả ở đây đến một nơi khác để sống được không?”
Doãn Đình Nghiêm nhíu mày, nhẹ nhàng xoa bụng cô.
Nơi đây có đứa con của anh và cô.
” Di à, em đừng quá lo lắng.
Dù có chuyện gì xảy ra thì anh cũng nhất định sẽ bảo vệ hai mẹ con em ”
Khuất Vân Di ngồi dậy.
Chính anh như vậy nên cô mới lo lắng.
Hai mẹ con cô an toàn thì sao? Nếu như không có anh thì làm sao hai mẹ con cô sống nỗi đây?.
Giọt nước mắt của cô rơi xuống lả chả.
Vì đang mang thai và tính mít ướt nên Khuất Vân Di không thể kiềm lòng được.
Cô biết khóc nhiều sẽ không tốt cho con.
Doãn Đình Nghiêm cũng ngồi dậy lau nước mắt cho cô.
Tại anh nên cô phải sống trong lo lắng như vậy.
” Bảo bối, anh hứa với em sẽ không bao giờ để bản thân mình gặp nguy hiểm.”
Khuất Vân Di ôm chặt lấy eo của Doãn Đình Nghiêm.
Cô yêu anh, cô không thể mất anh được.
Dù anh có đi đâu, thiên đường hay địa ngục thì cô và con vẫn sẽ theo anh.
” Bảo bối nhỏ, con xem mẹ con thật mít ướt phải không?”
Doãn Đình Nghiêm xoa xoa chiếc bụng của cô mỉm cười nói.
” Ai chứ? Em không có ”
Doãn Đình Nghiêm bật cười thành tiếng hôn hít lung tung khắp mặt của Khuất Vân Di.
Cô giả vờ giận mà tránh né nụ hôn của anh.
” Đừng…đừng hôn ”
” Vậy không hôn nữa, chúng ta làm chuyện khác ”
Khuất Vân Di đẩy Doãn Đình Nghiêm ra lấy chăn chùm kín mít người.
Anh cũng không chịu thua mà kéo ra.
” Bảo bối, em không thương anh sao?”
” Không phải ”
Khuất Vân Di ú ớ nói trong chăn.
” Vậy tại sao?.
” Em đang mang thai.
Nếu anh cứ tiếp tục như vậy em sẽ không kiềm lòng được ”
Doãn Đình Nghiêm nghe xong liền bật cười, nhất quyết kéo chăn xuống khỏi mặt cô.
” Anh hỏi Hình Chí Viễn rồi.
Chỉ cần anh nhẹ nhàng thì không sao cả ”
” Sao anh có thể hỏi về vấn đề đó ”
Khuất Vân Di kéo chăn lên lại.
Hình như anh không biết ngượng sao? Hỏi và nói những vấn đề tế nhị với người khác.
Doãn Đình Nghiêm một lần nữa kéo chăn ra khỏi người của Khuất Vân Di.
Mặt cô đỏ trạch nhìn anh.
” Mũm mĩm như thế này có phải đáng yêu hơn không? Sau khi sinh xong anh không cho phép em giảm cân đâu đấy ”
” Như vậy rất xấu ”
” Anh không chê ”
Doãn Đình Nghiêm nói rồi cúi xuống chiếm lấy môi của Khuất Vân Di dây dưa.
Cô cũng như thế mà đáp lại với anh.
Chiếc váy của cô và quần áo của anh đều rơi rớt xuống hết dưới nền.
Trên giường hai cơ thể tr*n tr** quấn quýt lấy nhau.
” Nhẹ thôi đấy ”
Khuất Vân Di dù mơ màng nhưng vẫn nhắc nhở Doãn Đình Nghiêm.
Cô sợ anh hăng say quá mà làm ảnh hưởng đến con.
Nếu bị động thai do quan hệ vợ chồng thì vào bệnh viện sẽ rất ngại.
” Anh biết rồi ”
Doãn Đình Nghiêm hôn nhẹ lên trán của Khuất Vân Di rồi từ từ đi vào.
Bên trong cô vẫn chặt khít như lần đầu quan hệ.
” Di, em thả lỏng ra, đừng căng thẳng ”
Khuất Vân Di gật đầu rồi thả lỏng cơ thể cho Doãn Đình Nghiêm làm.
Doãn Đình Nghiêm nhẹ nhàng di chuyển ra vào nhưng cũng đủ làm cho Khuất Vân Di r*n r* thoải mái.
Anh chỉ làm hai hiệp rồi bế cô vào phòng tắm vệ sinh sạch sẽ.
Bé con chỉ mới 7 tuần nên làm nhiều không tốt.
Anh không thể vì d*c v*ng của bản thân mà làm ảnh hưởng đến con của mình được.
Mọi người THEO DÕI, LIKE và VOTE cho Kỳ nhé ???? cảm ơn đã ủng hộ, mọi người cứ để lại bình luận mình sẽ tiếp thu và học hỏi thêm.
Ở trong phòng bệnh lúc này không khí bây giờ đã không còn căng thẳng nữa.
Khi nãy Đàm Nhã Nhi đã muốn rời khỏi thế giới này sang thế giới khác để không còn đau khổ đau khổ, mệt mỏi nữa.
Nhưng khi đó bên tai cô nghe được tiếng nức nở của ba mẹ và anh trai, đặc biệt là của Hác Thế Vỹ người cô luôn yêu.
Cô đã dùng hết sức để tự mình giành lại sự sống cho mình.
Khi đó nhịp tim của Đàm Nhã Nhi đã dừng lại.
Sự sống của cô dừng như đã kết thúc nhưng 4s sau đó lại bình thường trở lại.
Đó có thể gọi là phép màu, là ông trời đã thương xót cho cô.
Cho cô trở về bên gia đình, bên người cô yêu.
Khi đó cảm xúc của mọi người như vỡ òa, đặc biệt là Hác Thế Vỹ.
Bây giờ mọi người đã yên tâm khi bác sĩ thông báo Đàm Nhã Nhi đã qua cơn nguy kịch và trong vòng một tuần cô có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Đàm Nhã Nhi bây giờ đã được vào phòng vip bên Mỹ, người thân đã có thể đi vào chăm sóc.
Bác sĩ khuyến kích người nhà nên nói chuyện cho cô nghe nhiều hơn để cô mau chóng tỉnh lại.
Hác Thế Vỹ cứ bên cạnh nắm chặt tay của Đàm Nhã Nhi.
Anh sợ khi buông tay cô ra, cô sẽ biến mất và anh rất sợ đều đó.
Lúc trước anh vì Hác gia nên để cô sang nước ngoài quên đi anh nhưng bây giờ dù có như thế nào anh cũng sẽ giữ chặt cô lại, không bao giờ để cô rời xa anh nữa.
Ông bà Đàm và Đàm Triết nhíu mày nhìn Hác Thế Vỹ.
Không phải anh đã đính hôn rồi sao? Sao lại ở đây và nói yêu Đàm Nhã Nhi?.
” Thế Vỹ? Cậu ra ngoài tôi có chút việc muốn nói với cậu ” Ông Đàm nói.
Hác Thế Vỹ nhẹ nhàng để bàn tay của Đàm Nhã Nhi xuống rồi đi ra ngoài cùng ông Đàm.
Anh biết ông Đàm muốn nói gì với anh.
” Bác? ”
” Cậu biết tôi muốn nói việc gì chứ? ”
” Con biết ạ.
Thật ra hôm đó khi biết tin Nhã Nhi bị tai nạn con đã rời đi trong buổi đính hôn.
”
” Vậy thì đã sao? Cậu muốn để cho người khác nhìn vào nói Nhã Nhi là kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác sao? Tại sao cậu yêu Nhã Nhi nhưng lại muốn kết hôn cùng người khác?”
Hác Thế Vỹ cúi mặt.
Anh phải giải thích làm sao với ông Đàm đây.
Anh bây giờ dù nói như thế nào cũng là người sai.
Anh làm cho Đàm Nhã Nhi đau khổ, làm cho Đỗ Nhược Linh mang tiếng là bị bỏ rơi trong ngày đính hôn.
” Bác, con sẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc.
Con sẽ bù đắp cho Nhã Nhi, con sẽ không làm cho bác thất vọng ”
Ông Đàm quay người nhìn vào trong qua ô kính nhỏ ở cánh cửa.
Ông biết nếu khi nãy không có Hác Thế Vỹ thì chắc chắn Đàm Nhã Nhi sẽ không qua khỏi.
Đó chính là sức mạnh của tình yêu.
” Cậu nói được thì hãy làm được.
Tôi không muốn để con gái bảo bối của mình mang tiếng là kẻ thứ ba ”
Ông Đàm nói rồi bỏ vào trong phòng với Đàm Nhã Nhi.
Chỉ cần cô hạnh phúc, vui vẻ là ông bà đã an tâm.
Hác Thế Vỹ thở nhẹ ra.
Ông bà Đàm thì anh đã giải quyết xong nhưng còn ông bà Hác và Đỗ Nhược Linh thì sao.
Đỗ Nhược Linh thì chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho anh.
Hác Thế Vỹ quyết định ở lại khi nào Đàm Nhã Nhi tỉnh lại mới về.
Nhìn thấy cô thật sự bình an thì anh mới an tâm đi về giải quyết mọi chuyện.
Hác Thế Vỹ cũng không báo cho Khuất Vân Di và Hác Thạc Trân biết vì sợ cả hai sẽ lo lắng làm loạn lên.
Để khi nào cô bình phục trở lại thì anh mới cho biết tin.
– —————
Khuất Vân Di và Doãn Đình Nghiêm đang rất hạnh phúc bên nhau.
Hôm nay buổi chiều mát mẽ, anh có nhã hứng muốn bơi lội nên đã kéo cô xuống hồ bơi cùng mình.
” Chồng, em giận anh rồi đấy.
Anh không biết nhường em gì hết ”
Khuất Vân Di câu cổ Doãn Đình Nghiêm, hay chân quặc qua eo anh chu môi trách móc.
Cô khi nãy rất tự tin về khả năng bơi lội của mình nên đã rủ anh bơi đua và anh cũng đồng ý.
Nhưng sau đó kết quả làm cho Khuất Vân Di muối mặt vì cô chưa bơi được nữa đoạn đường thì Doãn Đình Nghiêm đã đến đích.
Doãn Đình Nghiêm hai tay bợ lấy mông của Khuất Vân Di.
Nhìn cô mặc bikini thật sự quá quyến rũ anh, anh sắp không chịu nỗi khi cô cứ áp vòng 1 của mình lên người anh.
” Khi nãy em đã nói gì? Nếu anh thắng, anh muốn gì cũng được phải không? ”
Khuất Vân Di tức chết.
Sao khi nãy mình lại mạnh miệng như vậy, để bây giờ phải chịu cảnh này.
” Chồng à, em thấy lạnh quá.
Hay là chúng ta lên phòng thay đồ được không? ”
Doãn Đình Nghiêm nhếch môi, cô gái nhỏ này cũng biết sợ sao?
” Được rồi.
Tha cho em hôm nay ”
Khuất Vân Di mỉm cười hôn chụt vào gò má của Doãn Đình Nghiêm, cô đang thách thức sự chịu đựng của anh sao.
Doãn Đình Nghiêm không chịu nỗi liền ghì đầu của Khuất Vân Di lại hôn sâu.
Cả hai quấn quýt môi lưỡi với nhau dưới hồ bơi.
Qua một lúc Doãn Đình Nghiêm rời môi của Khuất Vân Di rồi bế cô lên lấy áo choàng mặc vào.
Anh đâu thể để ai ngấm nhìn thân hình noãn nà, s*x* của cô được.
Khuất Vân Di chề môi với Doãn Đình Nghiêm.
Khi nãy bắt cô mặc bikini mỏng manh, mặc như không mặc để cho anh ngắm xong chùm lại kín mít người.
Từ lúc đính hôn đến bây giờ cô luôn mặc đồ theo ý của anh.
Anh không thích cô mặc đồ quá hở hang đi ra ngoài.
Nhưng đến tối thì bắt cô phải mặc đồ ngủ thật s*x* cho anh ngắm nhìn.
Đúng là quá đáng mà.
” Cõng em ”
Doãn Đình Nghiêm mỉm cười ngồi thấp xuống để cô leo lên lưng mình.
Cô được anh cõng lên phòng mà hát nghêu ngao, tay thì chọt vào mặt anh chọc ghẹo.
Hơn 9 giờ tối, Doãn Đình Nghiêm đang ở trong thư phòng làm việc thì Tiết Khương và Tiết Mặc gõ cửa đi vào.
Cả hai anh dạo này rất bận vì phải ôm thêm công việc của Doãn Đình Nghiêm trên tập đoàn.
” Thiếu gia?”
” Có chuyện gì sao? ”
” Thiếu gia, Trịnh Mỹ Hoa đã tử vẫn chết trong tù ”
Doãn Đình Nghiêm nhíu mày.
Chỉ có chút cực khổ mà đã không chịu nỗi đến tự vẫn luôn sao.
” Ừm.
Doãn Thừa Nhiệm thế nào? ”
Doãn Đình Nghiêm nhàn nhạt nói.
Trịnh Mỹ Hoa xứng đáng bị như vậy.
Bà ta phải xuống dưới để còn tạ lỗi với mẹ anh.
Anh không phải là người nhân từ, nếu có thù thì anh nhất định trả thù.
” Doãn Thừa Nhiệm không còn hung hăn như trước.
Cứ trầm ngâm một mình”
” Ừm ”
Doãn Đình Nghiêm thấy Tiết Khương, Tiết Mặc đi ra ngoài mà ngã người ra sau nhìn lên trần nhà.
Anh không thể phủ nhận được Doãn Thừa Nhiệm chính là em trai của mình, người chảy chung dòng máu với mình.
Nếu năm đó Doãn Thừa Nhiệm không hại anh thì anh cũng sẽ không tính toán với Doãn Thừa Nhiệm mà xem Doãn Thừa Nhiệm như là người thân của mình.
Vì Doãn Thừa Nhiệm không có lỗi và không liên quan gì trong sự việc hơn 26 năm về trước.
Doãn Đình Nghiêm lấy điếu thuốc trong ngăn kéo ra hút.
Đã rất lâu rồi anh chưa đụng tới nó vì sợ ảnh hưởng đến sức khỏe của Khuất Vân Di.
Doãn Đình Nghiêm hít một hơi dài rồi nhã khói ra không trung.
Anh phải làm gì với Doãn Thừa Nhiệm đây? Anh không thể hại chết em trai cùng huyết thống với mình được.
Nhưng…Doãn Thừa Nhiệm có hại anh và Vân Di nữa không? Anh không thể vì em trai mình mà làm ảnh hưởng đến người anh yêu được.
Mọi người THEO DÕI, LIKE và VOTE cho Kỳ nhé ???? cảm ơn đã ủng hộ, mọi người cứ để lại bình luận mình sẽ tiếp thu và học hỏi thêm.