Đỗ Nhược mặc chiếc áo thun mỏng manh, khoanh tay đứng dưới tòa văn phòng tránh mưa. Nhìn màn mưa lơ lững bên ngoài, thỉnh thoảng cơn gió mạnh mang theo vài hạt mưa tạt vào cánh tay trần của Đỗ Nhược, cô không khỏi rùng mình một cái. Nơi này cách khu dân cư ao sen không xa, nhưng đi bộ cũng mất đến hai mươi phút. Trong cái thời tiết này, đừng nói đến gọi taxi, ngay cả có hẹn trước chăng nữa thì xe cũng không thể đến được. Xem ra, mưa sẽ còn kéo dài, không biết mình nên đội mưa chạy về hay là chờ mưa nhỏ lại một chút rồi đi đây?
Trong lúc đang do dự, bỗng có vài tiếng còi vang lên từ phía sau, Đỗ Nhược quay đầu lại, một chiếc Bentley màu đen chạy tới chỗ cô, từ từ hạ cửa kính xe xuống, để lộ vẻ mặt không rõ cảm xúc của Cố Uyên.
Nhìn thấy gương mặt này, Đỗ Nhược muốn đấm cho nó một phát, nhưng đáng tiếc là cô không có gan. Cố Uyên bây giờ là sếp của cô, cô không thể gây phiền toái với chén cơm của mình được. Mặc dù trước mắt thì nam nữ chính vẫn chưa có tiến triển nhưng không có nghĩa là sau này không có tiến triển, vì vậy vận mệnh làm bia đỡ đạn của cô chắc cũng không thể thay đổi được, cẩn thận vẫn hơn.
“Lên xe.” Người đàn ông trầm giọng ra lệnh.
Đỗ Nhược không khỏi ngạc nhiên, Cố Uyên không phải dừng lại để chế giễu cô, mà là cho cô đi nhờ xe của anh ta sao? Làm sao có thể! Đỗ Nhược lắc đầu, lùi lại mấy bước.
“Lên xe, đừng để tôi nói lần thứ hai.” Giọng điệu của Cố Uyên có một chút bá đạo.
Lúc này lại có thêm mấy tiếng còi xe vang lên, mấy chiếc xe phía sau định đến đón người đang đứng dưới mái hiên tránh mưa nhưng bị xe của Cố Uyên chặn lại nên không thể tiến lên được. Nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh và kiên quyết của Cố Uyên, Đỗ Nhược khẽ cắn môi, nắm cửa xe mở ra.
Ngồi trong xe, không có mưa gió xâm nhập, Đỗ Nhược cảm thấy toàn thân ấm áp, không khỏi thoải mái thở dài một hơi.
Vừa lái xe, Cố Uyên vừa liếc nhìn Đỗ Nhược, thấy cô không còn run nữa, trên mặt anh lộ ra một chút ấm áp.
Vừa rồi, anh lái xe đi ngang qua, nhìn thấy Đỗ Nhược đang đứng run rẩy trong gió, không tự chủ được, dường như là ma xui quỷ khiến, bất giác anh lái xe đến bên cạnh cô. Cố Uyên căng mặt, lấy lại vẻ vô cảm, thầm nghĩ, gần đây có phải là anh đã chú ý quá nhiều đến Đỗ Nhược không.
Đỗ Nhược lén lút liếc nhìn Cố Uyên, thấy anh nghiêm nghị, không đoán ra được anh đang nghĩ gì, cũng không dám nói chuyện tùy tiện. Ngược lại, nghĩ đến hôm nay, cô phải chuyển từ công việc thiết kế mỹ thuật sang làm lễ tân chỉ vì lời nói của Cố Uyên, một cơn tức giận khác lại trào dâng trong lòng cô. Đây là chuyện gì chứ, chẳng phải là vừa đấm vừa xoa sao?
Cả hai đều thầm nghĩ trong lòng, nhất thời không ai nói được gì, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính xe.
Xe gặp đèn đỏ ở ngã tư, Cố Uyên quay đầu lại, thấy Đỗ Nhược đang mang dáng vẻ tức giận, anh gõ ngón tay lên vô lăng để phá vỡ sự im lặng: “Thế nào, cô có ý kiến gì về sự sắp xếp của tôi sao?”
“Không dám.”
Nghe được câu trả lời đầy hờn dỗi của Đỗ Nhược, Cố Uyên hừ nhẹ một tiếng: “Có việc gì mà cô không dám, hôm đó ở cửa hàng, cô còn dám công khai trêu chọc tôi mà.”
Da đầu Đỗ Nhược trở nên căng thẳng, đúng là Cố Uyên đến để tính sổ với cô mà!
“Tổng giám đốc Cố, tôi xin lỗi, tôi không cố ý làm đổ cà phê vào người anh vào hôm đó.”
“Ồ! Bây giờ, ngược lại, cô còn biết gọi tôi là tổng giám đốc Cố, chột dạ sao? Vừa rồi, ở trong công ty, cô gọi thẳng tên tôi kia mà.”
Đỗ Nhược nghĩ tới trước đó không khỏi im lặng, oán thầm mình đã quá kích động.
“Coi như cô không cố ý tạt cà phê vào người tôi đi, vậy bộ đồ kia, rồi việc tôi bị ép đi nhảy ở quảng trường nữa, chẳng lẽ là cô cũng không cố ý sao?”
Nghe Cố Uyên chất vấn, Đỗ Nhược biết đối phương sẽ không tin, nên kiên trì đáp: “Đều không phải, tôi cũng không biết áo thun sẽ có in hoa văn như vậy, càng không ngờ anh sẽ bị mấy bác gái bắt đi nhảy ở quảng trường.”
Với lời giải thích của Đỗ Nhược, Cố Uyên cười nhạo nói: “Đỗ Nhược, cô thật sự không phải là đang trả thù tôi sao? Chẳng phải cô vẫn luôn bất mãn vì tôi đã hủy bỏ hôn ước với cô sao?”
Đỗ Nhược vội vàng lắc đầu: “Tổng giám đốc Cố, tôi không có nghĩ như vậy, tôi đã nói với anh rồi, tôi sẽ không dây dưa với anh nữa.”
Cố Uyên đột nhiên nghiêng người ép về phía Đỗ Nhược, trong mắt hiện lên vẻ đăm chiêu: “Miệng nói không dây dưa với tôi, nhưng lại xuất hiện ở khắp nơi có tôi, lại tỏ ra sợ hãi muốn tránh mặt. Đây có phải là mánh khóe mới của cô không?” Lần này, cô còn thừa dịp tôi mua lại công ty của Thẩm Phú Tư để đổi nơi làm việc, Đỗ Nhược, đúng là tôi đã đánh giá thấp cô.”
Đối mặt với khuôn mặt tuấn tú đầy sức ép của Cố Uyên, Đỗ Nhược cảm thấy thân thể căng thẳng, hô hấp không thông, tim bắt đầu đập loạn.
Giống như chuột gặp phải mèo, ngay khi Đỗ Nhược vừa tiếp xúc với ánh mắt của Cố Uyên, cô đã nhanh chóng tránh đi. Ở nơi mà Cố Uyên không nhìn thấy được, cô đảo mắt, thầm oán trách: Không phải Cố Uyên đã rời đi trước đó rồi sao? Tại sao anh ấy lại trở về chứ! Cô nghĩ lại những gì Lục Hành Chu đã nói với cô tối hôm qua. Cố Uyên đã biết ai là người làm đổ cà phê lên người anh ấy, khiến anh ấy phải xấu hổ. Nghĩ đến đây, cô không khỏi cảm thấy lo lắng. Hiện giờ, cô đang vô cùng sợ hãi vì tưởng tượng đến việc Cố Uyên sẽ trả thù.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Cố Uyên không rời khỏi một lượt với mọi người. Anh và trợ lý Giang ở lại văn phòng của tổng giám đốc Khúc để kiểm tra một số thông tin về công ty truyền thông mới. Sau khi làm xong, anh tùy tiện đi dạo một vòng quanh công ty và thấy một vài người đang tập trung ở sảnh khu vực làm việc, không biết họ đang xem gì.
Khi anh đến gần để xem xét thì mới biết đó là Đỗ Nhược, dưới cái nhìn chăm chú của một nhóm người, cô đang sử dụng phần mềm vẽ để hoàn thiện bức tranh từng chút một.
Cố Uyên không khỏi nheo mắt lại, Đỗ Nhược làm sao có thể xuất hiện ở đây, không phải cô ấy đang ở bên cạnh Thẩm Phú Tư sao?
Trong lúc còn đang nghi ngờ, anh nghe giám đốc nhân sự mới được bổ nhiệm của mình là An Nhã hỏi anh lời khuyên, Cố Uyên ngay lập tức nhận ra rằng Đỗ Nhược hiện là nhân viên của công ty truyền thông mới và An Nhã đang tìm hiểu sơ bộ về cô ấy.
Ồ! Sau một thời gian không gặp, không ngờ Đỗ Nhược đã chuyển công tác, thật thú vị. Nghĩ đến việc lúc mua lại công ty này, Thẩm Phú Tư đưa ra điều kiện bổ sung – phải giữ lại tất cả nhân viên ban đầu, ánh mắt Cố Uyên lộ ra vẻ đăm chiêu. Nói vậy, chẳng phải Đỗ Nhược đã trở thành nhân viên của anh sao? Nhìn thấy ánh mắt tránh né của Đỗ Nhược, Cố Uyên thầm cười lạnh. Trở thành nhân viên của tôi, coi cô còn có thể trốn đi đâu, món nợ giữa tôi và cô đã có thể từ từ thanh toán từng món một!
Nghĩ như vậy, Cố Uyên chậm rãi trả lời câu hỏi của An Nhã: “Tôi không định can thiệp vào việc sắp xếp nhân sự của công ty mới, nhưng..”
Nghe thấy “nhưng”, trái tim Đỗ Nhược run lên, không khỏi nhìn Cố Uyên.
Lúc này, Cố Uyên mới nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ giễu cợt gợi lên trên khóe miệng, “Nhưng tôi và Đỗ Nhược cũng là chỗ quen biết cũ. Về phương diện hiểu biết, có lẽ tôi hiểu cô ấy hơn giám đốc An.”
An Nhã không ngờ cô gái nhỏ trước mặt lại quen biết được với Cố Uyên, cô thầm nhắc nhở bản thân, sau này khi làm việc, nhất định phải chú ý điều này: “Vậy thì tổng giám đốc Cố, ý của ngài là?”
Đỗ Nhược đang bồn chồn trong lòng, bỗng nghe được giọng nói hời hợt của Cố Uyên: “Đỗ Nhược không phải chuyên ngành, cũng không có kinh nghiệm liên quan, tôi đề nghị cô ấy không nên vào khâu thiết kế mỹ thuật.”
Nghe đến đây, Đỗ Nhược cảm thấy giống như bị tát một bạt tai, đoán trước được phía sau sẽ không có chuyện tốt. Đúng như dự đoán, Cố Uyên chuyển đề tài: “Đỗ Nhược đã từng làm thư ký, vậy nên đến bộ phận hành chính sẽ tốt hơn. Tôi thấy hiện giờ công ty chưa có lễ tân, hay là cho cô ấy đến làm nhân viên lễ tân đi.”
Quyết định này của Cố Uyên đối với Đỗ Nhược mà nói, đúng là sét đánh giữa trời quang. Cô nghĩ rằng tệ nhất là mình sẽ trở thành một nhân viên hành chính, thế nhưng cô không ngờ mình lại bị Cố Uyên sắp xếp làm một nhân viên cấp thấp nhất của bộ phận hành chính. Trong lòng cô không tránh khỏi dâng lên cơn tức giận và buồn bực, vì vậy cô đã nói mà không lựa lời: “Cố Uyên, đây là anh đang trả thù tôi!”
Vừa nói ra, Đỗ Nhược đã hối hận khôn kịp. Cứng rắn có ích gì cơ chứ. Thật vậy, một giây sau, cô đã nghe Cố Uyên khẽ giễu cợt: “Không muốn làm lễ tân sao? Như vậy càng đơn giản hơn, cô có thể chọn từ chức. Là đi hay ở, cô tự quyết định.”
Lời nói của Cố Uyên khiến cho cơn giận của Đỗ Nhược lại nổi lên, cô thầm nghĩ, từ chức thì từ chức, dù sao tổng giám đốc Thẩm cũng đã nói sẽ để dành cho cô một chỗ ở công ty Nam Hưng. Lúc này, cô lập tức muốn bỏ con chuột máy tính xuống, ngoảnh đầu đi không thèm nhìn lại. Nhưng cô suy nghĩ lại, có lẽ tổng giám đốc Thẩm đã thấy công ty truyền thông mới sẽ có khả năng có bước phát triển mới nên mới tính đến việc sắp xếp cô vào đây. Nếu như bây giờ cô lại chật vật bỏ về thì tổng giám đốc Thẩm và những đồng nghiệp khác sẽ nghĩ về cô như thế nào? Chẳng phải là gián tiếp thừa nhận với họ rằng cô không đủ năng lực, mơ mộng hão huyền sao? Rồi chẳng lẽ cô cứ quay lại một cách ngượng ngùng như vậy và tiếp tục mặt dày mày dạn làm thư ký cho tổng giám đốc nữa hay sao?
“Thôi được, lễ tân thì lễ tân.” Đỗ Nhược tự an ủi bản thân, ít nhất công ty hiện giờ cô đang làm cũng là một công ty sáng tạo trò chơi điện thoại, cô không tin không tìm được cơ hội học hỏi đồng nghiệp về chuyên ngành thiết kế mỹ thuật.
Nhìn thấy Đỗ Nhược cố ý trấn tĩnh lại, Cố Uyên nhướn mày một cái. Vậy mà chịu đựng được sao? Lúc này, anh cũng không nói gì, chỉ xoay người nhàn nhạt nói với An Nhã: “Từ ngày mai sẽ có người đến nộp hồ sơ và tham gia làm việc. Ở quầy lễ tân chắc chắn không thể thiếu người, cô chỉ dẫn cho Đỗ Nhược một chút, nên làm thế nào để hoàn thành tốt công việc của một nhân viên lễ tân.”
“Vâng.” An Nhã đáp. Cô không ngờ lại có sự xoay chuyển đột ngột này, cô nghĩ rằng dựa vào mối quan hệ với Cố Uyên, Đỗ Nhược có lẽ sẽ trở thành một quản lý nhỏ, không ngờ ngược lại, một họa sĩ giỏi như vậy lại trở thành nhân viên lễ tân, cô không khỏi thông cảm cho Đỗ Nhược.
Ngay cả tổng giám đốc Khúc và Hách Vọng đứng bên cạnh cũng nhìn Đỗ Nhược với vẻ thương cảm. Đặc biệt là tổng giám đốc Khúc, anh biết Đỗ Nhược là thư ký bên cạnh Thẩm Phú Tư, không ngờ sau khi đến công ty mới, Cố Uyên lại thay đổi cô từ thư ký của tổng giám đốc hội đồng quản trị sang nhân viên lễ tân, một sự chênh lệch quá lớn như vậy. Cũng không biết Đỗ Nhược có thể chịu đựng được hay không.
Sau khi căn dặn xong, Cố Uyên nhấc chân rời khỏi. An Nhã vỗ vai Đỗ Nhược: “Đừng nản lòng, tổng giám đốc Cố chắc có suy tính riêng của mình. Nếu sau này cô muốn trở lại làm thiết kế mỹ thuật thì cũng không phải là không có cơ hội.”
Đỗ Nhược không có ý kiến, có Cố Uyên nhúng tay vào, cô cũng không dám hi vọng xa vời như thế được, chỉ cần có cơ hội học hỏi là cô đã hài lòng rồi.
An Nhã nói với Hách Vọng và Đỗ Nhược: “Nếu không còn việc gì nữa, hôm nay hai người có thể nghỉ làm sớm. Hiện giờ, công ty đang có thay đổi, trang web cũ không thể ngừng hoạt động được. Anh phải tiếp tục duy trì nó. Tuần sau, bộ phận Game sẽ có giám đốc, mọi công việc của anh sẽ do giám đốc mới thu xếp. Đỗ Nhược, cô ở lại một lát, tôi sẽ nói cho cô biết công việc của cô nên tiến hành như thế nào.”
Sau khi Đỗ Nhược nghe An Nhã bàn giao công việc, cô rời khỏi công ty. Lúc này, bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa, mưa kèm theo gió mạnh làm xào xạc hàng cây bên đường. Dù là mùa hè nhưng cơn mưa này lại có chút lạnh.
Thật đúng với câu nói, một khi xui xẻo thì ngay cả ông trời cũng muốn gây khó dễ với bạn.