Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 63-2



Chương 63.2: Thành gia
Editor: Mẹ Bầu

Cao Lãng vội vàng ôm lấy cô vợ nhỏ của mình, dỗ dành nói: “Là anh… anh chính là muốn cho em một sự kinh ngạc, mừng rỡ. Việc này không phải là vì anh nghĩ em đang quay phim ở tỉnh H hay sao. Anh nghĩ, trước sẽ sang nhà để thăm nom ba mẹ chúng ta đã, rồi ngày mai anh sẽ đi qua tìm để thăm em.”

Ứng Uyển Dung cười lên một tiếng. Nhìn thấy người đàn ông của mình  khẩn trương không thôi, cô liền không có cách nào duy trì vẻ mặt kia nữa. Cô vỗ vỗ vào phía sau lưng Cao Lãng, hoạt bát nói: “Lúc này em liền tha thứ cho anh, lần sau bất cứ là việc to việc nhỏ gì, đều phải báo cáo với lãnh đạo, @MeBau*diendan@leequyddonn@ biết không?”

Cao Lãng lúc này cũng biết anh đã bị cô vợ nhỏ của mình diễn trò đùa bỡn. Bất quá anh cũng không tức giận, hơi khép lại đôi mi mắt đang dâng trào lên tầng tầng lớp lớp ý cưng chiều, giơ tay phải lên chào một cái, miệng hô: “Tuân mệnh!”

“Đã tuân mệnh, vậy thì anh phải theo giúp em nghỉ ngơi một lát đi. Ngồi nửa ngày như vậy, thắt lưng em thấy mệt mỏi quá.” Ứng Uyển Dung vươn vai, duỗi thắt lưng, chiếc áo sơ mi bó sát ở trên người, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn lộ ra dáng người đẹp đẽ.

Đôi con ngươi màu đen của Cao Lãng thoáng trầm xuống. Anh chớp mắt  một cái, đặc biệt quy củ, ôm lấy thắt lưng của cô vợ nhỏ, cùng cô nằm xuống ở trên giường nghỉ ngơi. Chờ đến khi Ứng Uyển Dung đã ngủ say, hơi thở đã đều đều, lúc này anh mới đứng dậy đi xuống giường.

Cẩn thận khép kín lại cửa phòng, Cao Lãng đi đến đại sảnh. Anh phát hiện ra Lý Hương Hoa vẫn đang ngồi chờ ở chỗ đó. Bà vừa nhìn thấy Cao Lãng, liền giơ tay vẫy vẫy về phía Cao Lãng. Hai người cùng bước đi đến phòng riêng của hai vợ chồng Lý Hương Hoa để nói chuyện.

Ứng Đại Hùng căn bản không ngủ được. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn Kể từ sau khi ông biết con trai mình thật sự đã chạy tới kinh đô rồi, mỗi đêm Ứng Đại Hùng đều không sao ngủ được. Lại biết Ứng Văn Triết đã bị Cao Lãng phái người bắt được giao cho người   của anh giáo huấn, thì ông lại sợ con trai của mình phải chịu khổ. . . Dù thế nào đi nữa ông chính là không có cách nào không quan tâm đ ến chuyện này.

“Cao Lãng à, con hãy kể lại cho ba mẹ nghe chuyện của Văn Triết đi. Hiện tại nó như thế nào rồi? Tại sao vẫn còn chưa thấy nó về nhà như vậy?” Ứng Đại Hùng không đợi Cao Lãng ngồi xuống liền hỏi mấy câu liên tiếp.

Lời này die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on chính Lý Hương Hoa cũng đang muốn biết. Bắt được Ứng Văn Triết xong lại xảy ra chuyện trận động đất kia. Bọn họ cũng biết chuyện Cao Lãng phải đi đến địa phương xảy ra tai họa để xử lý. Hơn nữa bọn họ cũng lo lắng, con gái cũng đang ở địa phương xảy ra động đất, không biết có chuyện gì hay không! Trong lúc nhất thời liền không chú ý đến chuyện phải hỏi tình hình của Ứng Văn Triết ra sao. Hiện tại đã gió êm sóng lặng rồi, bọn họ liền thấy sốt ruột.

“Tiểu Lãng à, Văn Triết còn trẻ, không hiểu chuyện, nếu như là nó đã biết sai rồi, hãy cho phép nó trở về nhà đi. Ba mẹ cũng không cầu mong nó có đại tiền đồ cái gì hết, chỉ cầu nó được bình an là tốt rồi.” Lý Hương Hoa thở dài, nếp nhăn nơi khóe mắt như sâu hơn một chút.

“Ba, mẹ, chính vì việc này cho nên con mới muốn tới đây, để tự mình nói chuyện lại cho cha mẹ biết!” Cao Lãng ngồi, thân thẳng tắp, giọng nói rất có lực, mang theo một luồng sức mạnh làm cho người ta phải tin phục.

Lý Hương Hoa và Ứng Đại Hùng ngồi cùng một chỗ, dùng ánh mắt tha thiết nhìn Cao Lãng. Trong sự chờ mong lại có một chút lo lắng, chỉ sợ con trai xông ra gây ra tai họa gì đó.

Ứng Văn Triết thật đúng là đã gặp phải tai họa khi đến đây. Lúc ban đầu Ứng Văn Triết nghe Hạ Đại khoác lác thật, cũng không phải là giả. Thế nhưng mà anh lại không biết rằng, Hạ Đại chính là người đang chung đường, có liên quan với Văn Ca ở thành phố A. Mà Văn Ca kia chính là dân xã hội đen, phía đằng sau, hắn chính người chuyên môn đi lừa đảo hãm hại người khác.

Quan trọng hơn là, bọn chúng cũng làm công việc kinh doanh cho vay tiền. Ứng Văn Triết đụng vào bọn họ nơi đó cũng không phải vô ý, mà là do Hạ Đại đã sớm theo dõi em rể của mình. Nhìn thấy trong nhà Ứng Văn Triết mở ra cửa hàng tạp hóa bán lẻ, cái đáng giá tiếp là trong nhà cũng có một chút của cải.

Sau khi lừa gạt người đi ra ngoài rồi, tiếp đó liển lôi kéo Ứng Văn Triết đầu tư cổ phiếu. Dĩ nhiên chuyện đầu tư này có thắng và cũng có thua. Hạ Đại đã khơi gợi lên lòng h@m muốn của Ứng Văn Triết, rủ rê chơi một trận lớn, nói cái gì mà hùn vốn đầu tư chúng. Thế nhưng, Ứng Văn Triết cũng không thấy động tâm.

Vốn dĩ bọn Hạ Đại vẫn còn chưa nghĩ đến sử dụng công phu sư tử ngoạm, sợ tiểu tử này không có nhiều tiền như vậy. Dù sao đây cũng đều là thân thích trong nhà. Cho dù người khác có bị táng gia bại sản, thì bọn Hạ Đại cũng không được ở Ứng Văn Triết là bao nhiêu.

Nhưng mà em gái của Ứng Văn Triết đang thành công như thế! Ứng Uyển Dung trở thành ngôi sao điện ảnh vang danh khắp cả nước, trong vòng mười tám dặm ở quanh thôn quê bọn họ, có người nào mà không biết kia chứ? Bọn chúng tùy tiện đi hỏi thăm, liền biết được thù lao của diễn viên là rất cao!

Rõ ràng bọn chúng đã muốn trực tiếp bắt nhốt Ứng Văn Triết, bắt buộc anh ta phải đi tìm em gái của mình để đòi tiền. Ai ngờ liền bị Cao Lãng trực tiếp cho người giam giữ lại. Cuộc thẩm vấn này đã lôi ra được phần nổi của tảng băng chìm trong chuỗi ngành công nghiệp đen, tựa như hạt gạo mà đem so với mặt trăng vậy.

Cho nên việc này không phải là Cao Lãng nói muốn thu tay lại là có thể mang được người về nhà. Trừ bỏ cần Ứng Văn Triết muốn để biết được tình hình cụ thể, nhân viên ở trong thành cũng đề đã nhắn nhủ lại rõ ràng, không thể để cho Ứng Văn Triết trở về nhà mà cũng là để bảo vệ anh.

Bằng không Ứng Văn Triết nghe được đến tiếng gió, phóng chạy một cái, chỉ sợ là hậu hoạn sẽ vô cùng. Những lời này vẫn không thể nói trong điện thoại được, cho nên Cao Lãng phải tự mình đi về nhà để nói rõ lợi hại có liên quan.

“Ba mẹ, việc này còn đang trong giai đoạn phải giữ bí mật, chỉ có ba mẹ được biết. Người khác mà có hỏi gì ba mẹ về chuyện này, thì hai người cứ nói cũng không biết, vì tốt cho Văn Triết, nên cha mẹ cứ coi như không biết.” Cao Lãng nói giải thích.

Lý Hương Hoa trực tiếp khóc òa lên. Bà vừa khóc vừa thấp giọng nói: “Văn Triết. . . Trước kia nó không như vậy đâu. Mẹ nhớ được thời điểm nó đã lớn rồi, Uyển Dung vẫn còn nhỏ, con bé nói muốn đi lên ngọn núi chơi, nhưng lại không muốn  tự đi, Văn Triết liền cõng Uyển Dung lên lưng mình, đưa em gái đi! Hai anh em khi đó thật hò thuận.”

Ứng Đại Hùng nghiêng mặt qua, không nhìn tới vợ của mình đang khoa tay múa chân, khóe mắt của ông hơi hơi ướt át. Ứng Đại Hùng lấy mu bàn tay lau những giọt nước mắt đi một chút, sau đó quay đầu lại, nói giọng khàn khàn: “Việc này ba mẹ đã biết, sẽ không nói ra ngoài đâu. Con cũng đừng có nói gì với  Uyển Dung nữa, nói cho con bé biết, nó sẽ nhiều lắm thương tâm!”

Cao Lãng nghiêm cẩn gật gật đầu. Trừ bỏ việc chuyển chiếc khăn tay tới cho Lý Hương Hoa, ngược lại, anh cũng không biết nên làm cái gì bây giờ rồi.

Về công về tư, việc này giải quyết như vậy chính là kết quả tốt nhất rồi. Chuyện xảy ra lần này, Ứng Văn Triết cũng nên nhận lấy sự giáo huấn. Hiện đang ngồi ở sở bảo vệ nhiều ngày như vậy, có là người ngu ngốc đi nữa, cũng nên suy nghĩ cẩn thận xem tốt xấu như thế nào rồi.

Chính là hiện tại nhìn thấy bộ dạng khó chịu của hai ông bà già như vậy, trong lòng Cao Lãng cũng cảm thấy ngàn vạn điều cảm khái, không thể không đồng ý với lời nói của Uyển Dung…, nuôi đứa nhỏ đúng là một công việc có liên quan đến rất nhiều người. Không thể chỉ có dạy dỗ tốt bằng lời mà đủ…, nếu bị đi chệch đường thì sẽ gây ra biết bao thương tâm, nhưng cũng không còn kế sách nào khác.

Cao Lãng không quấy rầy hai vợ chồng già Lý Hương Hoa nữa. Anh thấp giọng chào hỏi một câu, rồi trở về phòng mình đi xem xem Uyển Dung, lúc trước mình đã rời đi trước. Cao Lãng trở lại phòng thấy Ứng Uyển Dung vẫn còn nằm ở chỗ cũ, từ từ nhắm hai mắt. Anh mới vén chăn lên, sờ s0ạng xuống giường một chút, thấy lạnh như băng giường, liền nhíu mày hỏi.

“Uyển Dung, em đều đã nghe thấy được chuyện rồi phải không?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 63-1



Chương 63.1: Thành gia
Editor: Mẹ Bầu

“Ba, mẹ, dịp Tết Nguyên đán lần đầu tiên, lúc ấy con còn bận rộn công việc nên không trở về nhà được. Đây đều là lỗi của con! Tết Nguyên đán lần này con nhất định sẽ trở lại.” Cao Lãng xoay người hướng cái nhìn sang Lý Hương Hoa rồi lại nhìn đến Ứng Đại Hùng. Lúc này đuôi lông mày của anh khẽ nhúc nhích nhếch lên.

“Ba, ngài bị ngã vẫn còn chưa khỏe lại sao? Ngày mai con sẽ mang ngài đi đến bệnh viện thăm khám lại xem một chút để cho nó yên tâm.” Ở trong điện thoại, đương nhiên là Cao Lãng cũng không thể biết được tình hình cụ thể nhiều lắm. Đến bây giờ nhìn thấy chân của Ứng Đại Hùng phải bọc thạch cao như vậy, @MeBau*diendan@leequyddonn@  lại càng bất mãn đối với Ứng Văn Triết hơn.

Người không biết cho là Ứng Văn Triết có tiền đồ lớn, đi ra tỉnh ngoài để kiếm tiền, nhưng trên thực tế thì sao đây? Anh ta đã móc nối bỏ đi cùng với một nhóm người, bây giờ nghĩ muốn rời bỏ ra khỏi, liền không dễ dàng như vậy rồi.

Lý Hương Hoa nở nụ cười, nếp nhăn nơi đuôi mắt đều giãn ra, “Hai đứa đúng vợ chồng có khác! Nói ra lời cũng đều giống nhau. Được, mẹ nghe các con! Ngày sẽ đưa ba con đi đến bệnh viện để kiểm tra lại một chút, nhìn xem thương thế có tốt lên không. Như vậy mẹ cũng thấy yên tâm được một chút.”

“Đến đây nào, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn đừng chỉ có nói chuyện về ba con như vậy! Tiểu Lãng đi lại đây ngồi xuống đi nào.” Lý Hương Hoa lôi kéo Cao Lãng đến sát ngồi sát vách tường. Bà nhìn Cao Lãng cường tráng, vóc dáng cao lớn lại lại thêm bề ngoài tuấn lãng, vẻ đầy thỏa mãn, hòa nhã nói: “Tiểu Lãng à, chuyện trong nhà tuy có bận rộn, nhưng mà con cũng không thể bỏ qua cái gia đình nhỏ của các con được!”

Cao Lãng nhìn Lý Hương Hoa vẻ không hiểu ra sao. Anh lại đưa ánh mắt nhìn sang trên người Ứng Uyển Dung. Chuyện hai chúng ta thế này là thế nào vậy? Chúng ta cũng không ầm ĩ mâu thuẫn gì cả, chẳng lẽ là em đã nói xấu anh cái gì đó với mẹ hay sao?

Ứng Uyển Dung trợn đôi mắt đẹp lên nhìn lại Cao Lãng. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn   Cô mà lại là cái loại người chuyên môn đi nói bậy người khác sao? Cũng không chịu nhìn một chút xem, cô vừa mới kéo hành lý trở về nhà kia mà! Có nói thì cũng phải có thời gian để nói chứ!

Lý Hương Hoa mới mặc kệ này đôi vợ chồng trẻ kia đánh ánh mắt qua lại kiện tụng với nhau. Bà cũng liền nói lảng sang chuyện khác, trực tiếp mở miệng nói: “Các con cũng cần phải tranh thủ thời gian đi chứ! Năm nay Tiểu Lãng cũng đã là hai mươi sáu tuổi rồi, tuổi mụ thì cũng đã là hai mươi bảy tuổi rồi! Chỉ mấy năm tiếp theo là đến ba mươi tuổi. Người ta vẫn nói diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn “thành gia lập nghiệp”, có lập gia đình rồi thì mới phát triển được sự nghiệp. Các con hiện tại cũng đã ổn định rồi, như vậy cũng nên có một đứa trẻ đi thôi. . .”

Ứng Đại Hùng trầm giọng đáp: “Mẹ các con nói không sai đâu, nghe lời của bà ấy đi.”

Ứng Uyển Dung dở khóc dở cười. Cô còn đang muốn nói chuyện với mẹ rằng, hiện tại công việc của cô còn đang rất bận rộn, làm sao có thời giờ để sanh con được chứ. Việc sinh đẻ cô sẽ khiến cô phải sửa đổi lại, đẩy toàn bộ kế hoạch xuống. Hơn nữa, trước mắt cô vẫn còn chưa hề chuẩn bị tâm lý đối với chuyện này.

Hơn nữa, cô mới có mười chín tuổi. . . Còn trẻ như vậy không chịu bồi dưỡng cho sự nghiệp, chờ thêm vài năm nữa thì cô cũng trở nên lười lười biếng rồi. Mà cơ hội cũng sẽ không luôn luôn ở tại chỗ đó mà chờ cô.

Cao Lãng trực tiếp đứng lên hướng về phía vợ chồng Lý Hương Hoa, Ứng Đại Hùng, cúi mình vái chào một cái. Anh vẫn còn chưa nói lời nào, trước tiên làm toàn bộ lễ tiết đã.

“Con thế này là. . .” Lý Hương Hoa cùng Ứng Đại Hùng một mặt khó hiểu, cảm giác việc này sợ là không thể được như ý rồi.

Quả thực.

“Ba mẹ, việc này là chủ ý của con! Hiện tại chúng con chưa thể nào sinh ra đứa nhỏ  được! Ba mẹ cũng biết là con đang tham gia quân ngũ, mỗi ngày đều phải ở trong quân doanh. Uyển Dung ở kinh đô lại chỉ có một mình!. Nếu như cô ấy mà có đứa nhỏ, thì công tác cũng sẽ không thể tiếp tục được. Còn con, nếu như ngày nào đó được phép, con liền sanh rồi con sẽ mang theo đứa nhỏ… Mà như vậy thì không được.” Cao Lãng nói năng có khí phách, mặt mày kiên nghị, nói gằn từng tiếng để phân tích cũng làm cho Lý Hương Hoa bọn họ hai vợ chồng nói không ra lời.

Lý Hương Hoa mặt mày đều nhăn lại. Vốn chính là bà chỉ nghĩ muốn thúc giục theo lệ thường mà thôi. Ai biết khi thúc giục các con lại cho ra được một một cái kết quả như vậy, Hiện tại, hai vợ chồng chúng nó lại chưa muốn có đứa nhỏ hay sao? !

“Việc này ba mẹ con có biết không? Bà thông gia cũng nguyện ý chứ?” Lý Hương Hoa do dự hỏi.

“Mẹ, bất luận việc này cho dù cha mẹ con có biết hay không, ý của con đã quyết định rồi. Chuyện về đứa nhỏ, đợi qua vài năm nữa, ổn định xuống một chút rồi hẵng nói tiếp

Ứng Uyển Dung không nghĩ Cao Lãng lại một người hứng lấy họng súng như vậy. Cô lôi kéo anh cánh tay trực tiếp đứng ở bên cạnh anh, cùng nhìn thẳng vào Lý Hương Hoa nói: “Mẹ, là con nghĩ muốn cần có sự va chạm nhiều hơn trong sự nghiệp. Hiện tại không thừa dịp tuổi trẻ mà va chạm, thì khi con già đi sẽ không còn cơ hội để va chạm như vậy nữa. Mỗi ngày con đều phải quay phim, cho nên con căn bản không có thời gian rảnh để mà cham sóc đứa nhỏ. Sinh con ra mà không nuôi, thì con đây không thể làm được.”

Trong cảm nhận của Ứng Uyển Dung, đứa nhỏ chính là tiểu thiên sứ của cô cùng với Cao Lãng. Đứa nhỏ cần phải được toàn tâm toàn ý trân trọng. Như các cô bây giờ nhìn thì có vẻ rất tốt đấy, nhưng cũng chỉ là cảnh tượng hão huyền mà thôi, không có một chút cơ sở nào. Nếu như không có một chút gởi ngân hàng, phàm là cần phải tiêu dùng đến liền sẽ không chịu được rồi.

Cho nên không chỉ là chuyện đứa nhỏ, vài năm nay quả thật đây cũng là nhân tố quyết định tích lũy của bọn họ.

Ứng Đại Hùng thấy con gái và con rể như vậy, nụ cười tươi vừa lộ ra liền lại thu vào. Ở trong mắt của ông, sự nghiệp gì gì đó cũng đều là trống rỗng, chỉ có đứa con mới là quan trọng nhất.

“Những chuyện gì đó ba bất kể, cái việc đứa nhỏ này thì không thể chờ đợi được! Nếu như các con không có thời gian, đứa nhỏ cứ để lại ở trong nhà, ba và mẹ của con sẽ chăm sóc nó giúp cho các con.” Vẻ mặt của Ứng Đại Hùng trầm xuống nói. Ông vỗ xuống cái bàn một cái vẻ không đồng ý, mấy thứ chai lọ ở trên bàn đều ở lắc lư rung lên.

Cuộc chuyện trò giao tiếp lần này, xem như tan rã trong bầu không khí không vui rồi. Lý Hương Hoa không đồng ý với những lời mà con gái mình đã nói…, nhưng mà bà lại không muốn xé rách việc này ở trước mặt Cao Lãng như vậy, chỉ có thể lén nói chuyện riêng với con gái mà thôi.

Hai vợ chồng đều là phong trần mệt mỏi, nói cái gì cũng có thể từ từ nói. Hiện tại trước mắt cần phải đii dọn dọn dẹp dẹp để nghỉ ngơi một chút đã.

Cao Lãng lặng không tiếng động đặt vào ở phòng bếp những đồ mà mình đã mang tới, sau đó anh đi theo Ứng Uyển Dung trở về phòng. Cao Lãng nhìn thấy Ứng Uyển Dung đang ngồi ở bên giường xoa xoa giữa trán, giống như vừa rồi đã bị cuộc tranh luận làm cho phiền não rồi.

Cao Lãng đi đến bên người cô ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa ở huyệt Thái Dương của cô, thấp giọng nói: “Em tức giận sao? Ba mẹ nói đều là không có ác ý. Thế hệ trước đều là như thế này, em chớ để ở trong lòng.”

Không cần Cao Lãng phải nói, Ứng Uyển Dung cũng sẽ không thể tức giận với cha mẹ của mình được. Đây là vấn đề quan niệm sống giữa hai thế hệ. Chỉ cần bọn họ hạ quyết tâm, việc này cũng không có ai có cách nào ép buộc được vợ chồng bọn họ.

Ứng Uyển Dung kéo bàn tay to của Cao Lãng xuống. Cô nghiêng đầu ngước mắt nhìn về phía người đàn ông tuấn lãng nam kia, kéo anh ngồi xuống ở bên người mình. Hai tay cô ôm cổ của Cao Lãng hôn lên khóe môi của anh.

“Làm sao anh có thời gian rảnh để trở lại nhà vậy? Em cứ nghĩ rằng anh gần luôn bận rộn nhiều việc! Bận rộn đến nỗi, cũng không có thời gian để mà gọi điện thoại cho em nữa cơ đấy.” Ứng Uyển Dung thấp giọng nói. Cao Lãng nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp mềm mỏng của cô, trong nháy mắt thoáng qua một chút mất mát.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay