Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 45-2



Chương 45.2: Thích hợp
Editor: Mẹ Bầu

Người đại diện bên cạnh mồ hôi túa ra đầy đầu: “Ai ôi, bà cô nhỏ của tôi ơi, nói nhỏ tiếng một chút đi! Đạo diễn Lý là hạng người như thế nào, có ai lại không biết chứ! Ông ấy luôn luôn thích tìm người mới để quay phim. Ai có lai lịch thì đều chen chân vào làm nữ chính. Tôi đã nhờ công ty hỗ trợ tổ chức sự kiện rồi. ”

Nữ minh tinh cũng biết đạo lí này, nhưng mà, chính là trong lòng tức giận không thuận. Bị đồng nghiệp chèn ép có thể nói là thua kém người khác, nhưng tại sao lại là người mới, khi mới vào nghề, cô ấy cũng chỉ đóng vai phụ nhỏ, cùng nhà sản xuất đi cùng nhà đầu tư đi nhậu nhẹt, ăn nên làm ra, @MeBau*diendan@leequyddonn@  thành công không ai bằng. Sự thành công của ai mà không phải chịu bị gió lớn thổi trầy xước kia chứ!

Những người khác thì cũng đã âm thầm nói thầm, nhưng mà cũng chưa có người nào to gan, dám táo bạo nói trắng trợn ra như vậy. Trừ bỏ mấy vị già không giống với kiểu như vậy, các cô càng hiểu rõ, làm người cần lưu lại một con đường, để ngày sau gặp nhau còn có những lời chào hỏi tốt đẹp.

Hơn nữa, vị Đạo diễn Lý này chính là danh tiếng vang ầm ầm. Các cô làm sao có thể dám, DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn chỉ vì bị mất cơ hội một lần được đóng vai nữ chính, mà lại chửi bới để đắc tội với ông được? Cũng có thể tranh thủ đóng nhân vật nữ phụ 2 nữ phụ 3 mà. Có co được, dãn được, mới chính là thành công trong nghề.

Tào Tinh cùng Đinh Văn Ngạn vừa mới đi ra liền nghe thấy lời này, miễn bàn nhiều đến cảm xúc không dễ chịu rồi! Hai người nhìn nhìn lại gương mặt của cái cô nữ minh tinh xinh đẹp kia, xem như đã hiểu rõ sức mạnh của cô ta là ở chỗ nào.

“Có một số người chính là tự cho mình quá cao, die,n;da.nlze.qu;ydo/nn khí chất không thích hợp mà cũng không thể hiểu được hay sao?” Tào Tinh là một biên kịch nổi danh, công lực độc miệng của chị cũng là đạt tới đỉnh cao.

“Cô!” Nữ minh tinh kia tức giận công tâm trực tiếp đứng bật dậy. Cô ta đã nghĩ muốn đấu khẩu với Tào Tinh một hồi, một người biên kịch mà thật sự coi mình như một nhân vật quan trọng lắm hả ?

Tào Tinh đi đôi giày đế bằng. Vị nữ minh tinh kia đứng lên lại đi đôi giày cao gót, nên cao hơn Tào Tinh đến nửa cái đầu. Nhưng mà về khí thế thì hai người đều có thế lực ngang nhau. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. Bất quá Tào Tinh bản mặt đột nhiên giống như xuân về hoa nở, vẻ tươi cười đầy mặt, đi vòng qua phía sau của nữ minh tinh kia bỏ đi.

“Uyển Dung, chuẩn bị xong rồi chứ? Đi nào, chúng ta cùng đi ăn cơm. Hôm nay chị mời em!” Tào Tinh kéo cánh tay của Ứng Uyển Dung, đã sớm bỏ quên vị nữ minh tinh kia ra sau đầu.

Đinh Văn Ngạn lắc lắc đầu. Anh không có mù quáng tham gia vào chuyện này. Phụ nữ ấy à, đều là sinh vật không thể nói lý được. Nếu như anh lờ mà lờ mờ giẫm vào chiến trường của các cô, khẳng định đến cái xương cũng không còn! Vẫn là nên kiềm chế lại một chút thì hơn.

“Người kia là ai vậy nhỉ? Nhìn cực kỳ lạ mặt, có phải là người mới không?” Người đại diện nói vẻ nghi hoặc. Một câu nói làm người trong mộng bừng tỉnh.

“Là cô ta? ! Cô ta chính là người mới!” Người phụ nữ kia nói vẻ phẫn hận, hàm răng cắn chặt. Một đôi mắt đẹp nhìn theo giống như là b ắn ra những mũi tên lạnh tẩm độc…

“Mạn Mạn, coi như quên đi! Lần này chúng ta triển khai công việc đang tốt, cho dù không được vai nữ số một, thì vai nữ số hai cũng không sao. Hiện tại đang là thời điểm em nỗ lực để đạt được giải thưởng, những cái khác đều không quan trọng!”

Tôn Mạn Mạn cười lạnh một tiếng, một lần nữa ngồi trở lại chỗ cũ, bộ dáng đặc biệt ngạo mạn, làm cho người ta nhìn không quen mắt. Người đại diện lau mồ hôi cảm giác mình trong nháy mắt mình không chỉ già đi mười tuổi, trong lòng thực là mệt mỏi…

Ứng Uyển Dung đoàn người trực tiếp đi đến một nhà hàng gần đó để dùng cơm. Trừ bỏ Đinh Văn Ngạn thì phải cải trang một chút khi đi vào, Ứng Uyển Dung và Tào Tinh lại không có một chút gánh nặng nào, cho nên trực tiếp đi vào trong căn phòng được đã được bao để ăn cơm.

Đồ ăn được mang lên xong, Tào Tinh mới nói với Ứng Uyển Dung: “Như thế nào, có phải là cảm thấy rất căng thẳng hay không? Chị đã sớm nói với Văn Ngạn rồi, để cho anh ấy phối hợp diễn xuất với em cho tốt để quay phim thử. May mắn là em đã trải qua thuận lợi rồi. Chị lại cảm thấy anh ấy diễn xuất có chút qua loa lấy lệ, căn bản không xuất ra toàn bộ thực lực.”

Tào Tinh phẫn hận cắn vào chiếc nem rán, vẻ tức giận tràn ngập. Ứng Uyển Dung vội vàng nhìn nhìn sang Đinh Văn Ngạn, trong lòng âm thầm kỳ quái. Thế nào mà Tào Tinh lại có thể tùy tiện oán giận như vậy? Có lẽ là hai người bọn họ có quan hệ cá nhân với nhau tốt lắm thì phải.

“Chị Tào, chị đừng nói như vậy! Tiền bối thật sự là rất tốt mà. Nếu mà anh ấy phát huy ra toàn bộ thực lực, em sợ là em sẽ không tiếp nhận được. Vậy thì em sẽ làm trò cười mất thôi.”

Đinh Văn Ngạn lột một cái vỏ tôm, trực tiếp đặt vào trong chén ở trước mặt, nghe vậy liền ngẩng đầu nói: “Sẽ không đâu! Em diễn xuất cực kỳ tốt, kỳ thực sự trợ giúp của anh cũng không lớn lắm.”

Tào Tinh tiếp tục châm chọc: “Em đừng có thấy anh ấy không hay nói chuyện, kỳ thực trong bụng đầy ý nghĩ xấu xa đó! Em làm gì mà lại gọi anh ấy là tiền bối chứ? Cứ gọi thẳng tên của anh ấy ra là được rồi.”

Ứng Uyển Dung mỉm cười. Cô thực sự xác định mối quan hệ giữa hai người này hẳn là tốt lắm. Chỉ có bạn tốt thì mới có thể nói châm chọc không chút kiêng nể gì như vậy.

“Tiền bối… Anh Đinh và chị Tào nhất định là bạn tốt của nhau đi! Lần này đúng là em phải cám ơn hai người, được tham gia vào bộ phim mới của Đạo diễn Lý như vậy, em thật sự rất cao hứng.” Ứng Uyển Dung giơ chiếc ly lên. Cô muốn kính bọn họ một ly nước có ga, nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt của Tào Tinh có chút lúng túng.

Đinh Văn Ngạn lột xong một ít vỏ tôm, trực tiếp đặt cái chén tới trước mặt Tào Tinh, dùng khăn nóng lau lau tay xong xuôi, rồi mới nói: “Em gọi cô ấy là chị Tào là rất đúng. Chỉ là… em có thể gọi anh là anh rể. Chị Tào của em là vợ của anh mà.”

Tào Tinh trực tiếp véo vào người Đinh Văn Ngạn một cái. Đinh Văn Ngạn tính khí tốt, chỉ cười cười, không có so đo với Tào Tinh. Nơi đáy mắt của anh tràn đầy sự cưng chiều chứ không phải là giả vờ.

Ứng Uyển Dung lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Khó trách, khi hai người bọn họ cùng nhau đi ra đây để ăn một bữa cơm, Đinh Văn Ngạn cũng đều muốn đi theo. Cô lại còn tưởng rằng là đi đến là để bàn bạc với nhau về bộ phim mới sắp quay, hóa ra là cùng đi đến đây để thể hiện tình cảm ân ái với nhau?

Bất quá đối với bên ngoài, Đinh Văn Ngạn hình như là nói là mình vẫn còn độc thân… Cái này xem như kết hôn ngầm hay sao?

“Chị Tào, chuyện kết hôn của chị và anh Đinh, cứ như vậy mà nói không có quan hệ gì với em sao?”Ứng Uyển Dung nhíu mày hỏi, việc này nghĩ là bị người phát hiện rồi…

Tào Tinh khoát tay nói: “Không có việc gì, nếu phát hiện ra thì cứ nói thôi. Anh ấy ước gì đi khắp nơi để nói cho người khác biết chuyện này đó. Nếu như không phải là chị ngăn chặn, thì bây giờ các fan của anh ấy đã có thể nghiền nát chị thành bột mất rồi.” Bả vai của Tào Tinh run lẩy bẩy, giống như có thể tưởng tượng ra được hình ảnh ấy vậy.

“Chị đừng nói anh ấy như vậy! Chị xem chừng, chờ vài bộ phim em đóng được chiếu lên màn ảnh lớn, màn ảnh nhỏ, fan của em có thể ở trong nước phải có tầm đến vài vòng. Đến lúc đó chị sợ tình địch của Cao Lãng nhiều lắm, dấm chua phải  ăn đến thành tấn mất.”

Đối mặt với nụ cười giễu cợt của Tào Tinh, Ứng Uyển Dung vẫn tỏ ra không có gì là quan trọng, hai tay thả lỏng, nói: “Em cùng chưa từng bao giờ giấu diếm chuyện em đã kết hôn. Chuyện giữa fan và em cũng không có quan hệ gì. Cao Lãng làm sao có thể ghen được? Không có khả năng.”

Tào Tinh cười hắc hắc không ngừng, nhưng cũng không có biện giải rõ ràng gì về sự thực, cứ để cho Ứng Uyển Dung lừa mình dối người đi thôi.

“Bất quá chị nói này, mấy tháng quay phim ở đoàn làm phim với đạo diễn Khang, có thể  nói là em thật sự được nghỉ ngơi lấy lại sức rồi. Em không biết đâu, Đạo diễn Lý đã liên hệ với cấp trên của bên bộ đội rồi. Đến lúc đó ông ấy sẽ ném mọi người tới nơi thâm sơn cùng cốc, ở trong rừng hoang để bí mật huấn luyện đó. Đến lúc đó đừng có kêu là khổ sở nhé… Hãy chú ý hưởng thụ những ngày nghỉ cuối cùng của em cho tốt đi.”

Ứng Uyển Dung gật gật đầu. Cô đã từng quay những cảnh hành động, bất quá, vì để diễn xuất cho đúng kỹ thuật chuyên môn mà phải đi huấn luyện rèn luyện kỹ năng, thì đúng là lần đầu tiên cô được gặp.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay
Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 45-1



Chương 45.1: Thích hợp
Editor: Mẹ Bầu

Đinh Văn Ngạn, trong giới điện ảnh hoàn toàn xứng đáng là vua không ngai. Vẻ bề ngoài tuấn mỹ của anh cũng khác hẳn với Ngô Minh. Đinh Văn Ngạn mày rậm, mắt to, hình thể cao lớn, một thân thiết huyết con người rắn rỏi khí chất. Hầu hết những vai mà anh tham gia diễn xuất đều là những nhân vật trong các phim có chủ đề cách mạng và các vai nhân sĩ chính phái. Các nhân vật do anh tạo hình đều là những nhân vật kinh điển như ở trong sách giáo khoa.

Thấy Ứng Uyển Dung tiến vào, @MeBau*diendan@leequyddonn@ Đinh Văn Ngạn cũng không có đắn đo thân phận tiền bối của mình. Ngược lại, anh còn cười cười đối với cô rất thân thiết. Ứng Uyển Dung hướng về phía anh nhẹ nhàng gật đầu chào rồi đứng ở chính giữa tự giới thiệu về bản thân.

“Xin chào ban giám khảo! Tên tôi là Ứng Uyển Dung, hôm nay tôi đến đây để diễn xuất quay phim thử cho nhân vật Sở Vân.” Ứng Uyển Dung nâng đôi con ngươi lên không chút kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh nhìn vào Lý Hữu Đạo ở chính giữa.

Mấy người Lý Hữu Đạo bọn họ, toàn bộ đều là một bộ dạng không nói không cười. Nhìn thấy Ứng Uyển Dung giương mắt nhìn, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Tào Tinh trừng mắt nhìn sang Ứng Uyển Dung, ý muốn bảo cô chớ khẩn trương.

Trên thực tế Ứng Uyển Dung cũng không hề có chút khẩn trương. Lớn lớn nhỏ nhỏ, các buổi quay phim thử như thế này, cô cũng không phải là không từng đã tham gia, đã sớm luyện cho mình thành một bộ dạng buồn vui cáu giận không lộ bản sự. Lần này không được thì vẫn còn có cơ hội lần sau. Có nhiều bộ phim điện ảnh như vậy, thế giới cũng không phải chỏ có xoay chung quanh cô. Sẽ luôn có đủ loại nguyên nhân ảnh hưởng đến kết quả.

“Văn Ngạn, diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn cậu ra diễn với cô ấy một chút đi.” Phó đạo diễn Thái Thụy Đức nói điểm danh. Đinh Văn Ngạn gật gật đầu đứng lên.

Nội dung quay phim thử rất đơn giản, không có ghi chú gì về phần diễn nội tâm. Chỉ có hai câu nói, còn lại đều xem Ứng Uyển Dung phát huy cùng nắm bắt như thế nào.

Đinh Văn Ngạn mặc một thân tây trang hưu nhàn. Khi đi qua phía trước liền cởi áo khoác ra, xắn tay áo lên lộ ra cánh tay cường tráng. Ứng Uyển Dung lại dường như không hề có một chút cảm nhận được nội tiết tố nồng đậm kia của anh. Cô lặng yên, không tiếng động đứng đó lắng đọng lại cảm xúc.

Đinh Văn Ngạn hướng về phía cô gật gật đầu, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on ý bảo cô đã có thể bắt đầu. Ứng Uyển Dung chớp chớp mắt, lên tiếng chất vấn: “Vì sao? !” Trong mắt cô tràn ngập vẻ không dám tin, nỗi đau triệt để biểu hiện sự thất vọng của nội tâm. Nước mắt từ trong mắt chậm rãi chảy xuống.

Ứng Uyển Dung không phải là nữ diễn viên đầu tiên mà Đinh Văn Ngạn diễn cùng để quay phim thử. Nhưng lại là nữ diễn viên nói ra câu nói kéo anh tiến vào cảnh này chỉ trong một câu. Bản lĩnh để nói ra lời kịch này, thực sự có thể nhìn thấy một hai người.

Đinh Văn Ngạn trầm giọng nói: “Không có vì cái gì, tôi không thẹn với lương tâm. Hiện tại tôi không có cách nào khác để nói rõ ràng với cô. Nhưng mà ngày sau rồi cô sẽ biết, tôi không sai!”

Ứng Uyển Dung tiến lên, hai tay nắm vào cánh tay của Đinh Văn Ngạn tức giận nói: “Thu Sinh! Anh đã quên rồi sao? Khi chúng ta ở cùng với nhau đã từng nói với nhau như thế nào? Lý tưởng của chúng ta, khát vọng chúng ta… Vậy mà bây giờ anh lại! …”

Giọng nói chất vấn kia giống như là một thanh trường kiếm có thể đâm thấu đến tim phổi của người ta. Người đàn ông ở trước mắt thờ ơ. Cô rống giận cô thất vọng, cô ra sức đánh đấm vào ngực người đàn ông. Chỉ hận không thể đào được tim của anh ra để nhìn xem, đến cùng ở nơi này có điều gì giả dối!

Chỉ chốc lát sau Ứng Uyển Dung liền nới cánh tay của Đinh Văn Ngạn ra. Đôi mắt trong veo mang theo vẻ ướt át hơi chớp chớp, ngượng ngùng nói một câu xin lỗi: “Tiền bối, thật xin lỗi, tôi đã không làm đau anh đấy chứ?”

Đinh Văn Ngạn lắc lắc đầu, nhìn nhìn Ứng Uyển Dung nói: “Cô diễn cực kỳ tốt.” Nói xong, anh trực tiếp đi trở về chỗ ngồi của mình luôn.

Chỉ ngắn ngủn mấy phút khiến cho mấy người Lý Hữu Đạo bọn họ được thưởng thức được một màn diễn xuất chân chính bùng nổ. Đối với khả năng tiếp thu và diễn xuất thoải mái tự nhiên của Ứng Uyển Dung, cũng đã làm cho trong lòng mọi người phải liên tục thầm khen.

Lý Hữu Đạo không nói không rằng, không có một câu bình luận. Tào Tinh thấy bầu không khí trở nên có chút khó xử, liền không nhịn được mà ho nhẹ một tiếng. Tầm mắt của mọi người đều trực tiếp chuyển dời đến trên người của Tào Tinh. Nhưng lúc này Tào Tinh lại dường như không có việc gì xảy ra, cô mở ra kịch bản che mặt mình lại.

Ứng Uyển Dung không nhịn được khẽ cười lên một tiếng. Cô nhẹ nhàng cúi đầu nói: “Phần diễn xuất của tôi đã kết thúc, xin cám ơn ban giám khảo đã chỉ đạo.”

Bước chân Ứng Uyển Dung xê dịch liền chuẩn bị đi ra cửa. Cung Tín đột nhiên cũng nhịn không được nữa, ho khụ lên một tiếng. Phỏng vấn cá nhân nhiều như vậy, thế nhưng Lý Hữu Đạo đều không tỏ ra có ý gì là vừa lòng. Nếu như lại tiếp tục chọn lựa nữa, bọn họ còn có thể tuyển chọn được nữ chính sao?

Tốt xấu cũng lưu vài người phòng bị để tuyển chọn…

“Này, cô là Ứng Uyển Dung đúng không? Cô đang quay phim ở đoàn làm phim của Tiểu Nhạc phải không? Liệu đến cuối năm lịch trình có thể rảnh rỗi hay không?” Cung Tín đột nhiên hỏi.

Ứng Uyển Dung xoay người lại trực tiếp trả lời: “Kỳ thực tiếp theo đây, tôi sẽ tham gia diễn xuất trong bộ phim của đạo diễn Khang sắp sửa mở máy quay. Đến cuối năm tôi sẽ xem lại, nếu đạo diễn Lý có thể chọn tôi, tôi sẽ dành vài tháng đó để quay.”

Ngón trỏ của Lý Hữu Đạo hơi cong lại, gõ gõ lên cái bàn nói: “Trong bộ phim này cũng có nhiều cảnh hành động. Tôi hy vọng cô có thể cố gắng tránh không phải sử dụng diễn viên đóng thế. Vì vậy một tháng trước khi tham gia đoàn làm phim, cô sẽ phải đi đi huấn luyện cùng với các diễn viên khác. Các chuyên gia sẽ hướng dẫn cô sử dụng hành động Kikura.

Tào Tinh và Đinh Văn Ngạn, mấy người bọn họ ào ào ghé mắt nhìn sang Lý Hữu Đạo, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên Lý Hữu Đạo ngồi suốt nửa ngày, mới mở miệng nói ra một câu nói dài như vậy. Chính là, chỉ một câu nói như vậy, đã định ra người đóng vai nữ chính rồi.

“Vâng ạ! Tôi hiểu rồi! Cám ơn Đạo diễn Lý đã cho tôi cơ hội này. Tôi sẽ cố gắng.” Sắc mặt của Ứng Uyển Dung trở nên hồng rực. Gương mặt lộ ra vẻ vui sướng giống như là một người mới đến thử vai diễn, chân chính nhận được tin tức tốt vậy.

Lý Hữu Đạo liếc cô một cái, gật gật đầu, “Cô đi ra bên ngoài cùng với nhân viên công tác lưu lại số điện thoại một chút. Sau khi ký hợp đồng xong, đến lúc đó sẽ có người liên hệ với cô.”

“Cảm ơn Đạo diễn Lý.” Ứng Uyển Dung lại cúi người chào nói lời cảm ơn.

Khi Ứng Uyển Dung đi ra ngoài, những người còn lại giống như trước, nhìn vào cửa có chút không yên và chờ mong. Phát hiện Ứng Uyển Dung đi ra, lại cúi đầu để nghiền ngẫm kịch bản của mình lần nữa.

Rất nhanh có nhân viên công tác dẫn đường Ứng Uyển Dung đến một gian phòng cuối hành lang để ký hợp đồng. Những người bên ngoài lúc này cũng nhận được tin tức, biết được Lý Hữu Đạo đã xác định được nữ chính rồi. Những thí sinh tiếp sau được mời đến để quay phim thử liền được xóa bỏ, đạo diễn gửi lời cảm ơn đến mọi người đã đến tham gia… vân vân.

Rất nhiều nữ minh tinh thành danh đã lâu sắc mặt lộ vẻ khó coi. Người địa diện bên cạnh lôi kéo nhân viên công tác, nói lời khách sáo muốn biết đến cùng là Đạo diễn Lý đã tuyển được ai rồi. Bất quá Đạo diễn Lý giữ bí mật hiệu quả phi thường đúng chỗ, những người này có hỏi thế nào, trừ bỏ biết được tin tức đó là người mới, liền không có tin tức cụ thể nào khác nữa.

“Hừ, người mới! Cho dù kỹ thuật diễn xuất có tốt đi nữa, lại có thể tốt hơn chúng tahay sao? Đừng có nói đây là do nhà sản xuất cứng rắn nhét vào nhé!” Một nữ minh tinh tuổi trẻ khí thịnh không nhịn được, lạnh giọng hừ nói.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.

Bình luận

ĐĂNG NHẬP

Chưa có tài khoản? Đăng ký ngay