Chương 43.2: Linh khí
Editor: Mẹ Bầu
Nhạc Tu Minh đã cầm loa gọi người, đương nhiên, so với sự đơn giản và thô lỗ trước đây, hiện tại ông đã có thể được xưng tụng là một người giọng ấm với lời nói nhỏ nhẹ. Khiến cho các diễn viên quen thuộc với phong cách của ông đều phải nổi hết da gà lên, chỉ còn thiếu nước quỳ gối van xin đạo diễn đừng động kinh nữa thôi.
“… Đại khái chính là như vậy. Hôm nay là cảnh quay đầu tiên mà chúng ta sẽ bắt đầu trong năm mới. Hãy bắt đầu với một khởi đầu tốt. Mọi người đã sẵn sàng. Kỹ sư chiếu sáng đã sẵn sàng chưa?”
Nhạc Tu Minh lông mày nhíu chặt lại với nhau, @MeBau*diendan@leequyddonn@
kịch bản cuốn lại thành hình dáng cái ống gõ gõ lên bàn, giọng giảm thấp xuống không ít. Nhạc Tu Minh chỉ trừng mắt nhìn mọi người bằng ánh mắt lạnh lùng, ý muốn nói mọi người đừng có mất mặt ở trước mặt Đạo diễn Lý.
Phần diễn đã được quá nửa. Công chúa Minh Châu đã sớm cầm giữ được hậu cung ở Đại Chu rồi. Ỷ vào được quốc chủ của Chu quốc yêu thích, trở nên kiêu căng ngạo mạn, chèn ép cung phi. Hậu cung tiền triều bị nàng can thiệp vào làm cho chướng khí mù mịt.
Làm cho cung đình loạn lên, dinendian.lơqid]on, Công chúa Minh Châu thành công trong việc chia rẽ trái tim giữa Chu Văn Diệu và nhóm cung phi kia. Nghìn vạn sủng ái yêu chiều đều được tập trung vào một mình nàng. Ở dưới tình huống này nàng đã mang thai, khắp nơi nhân mã gió nổi mây phun, rục rịch.
Hôm nay phải quay đến phân đoạn Công chúa Minh Châu mang thai ba tháng bị phi tần chỉ trích trước mặt mọi người. Chu Văn Diệu vì nàng mà xuất đầu lộ diện. Nàng ngày trước từ một công chúa hồn nhiên non nớt của một nước đối địch, cho đến bây giờ đã là một người đầy bụng tâm cơ, die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on cuối cùng đến mức, cùng thuộc hạ mưu đồ thôn tính các quốc gia.
Ngay cả khi nàng chỉ nằm thu mình ở trong hậu cung, nàng cũng có thể làm khuynh đảo các quốc gia khác. Những tâm cơ thủ đoạn như thế mới chính là nền tảng để Công chúa Minh Châu khinh thường vài quốc gia căn cơ, Sắc đẹp có thể làm tê liệt tất cả những kẻ khinh thường nàng, cũng có thể trở thành thứ vũ khí sắc bén bất khả chiến bại của nàng.
“Hoàng hậu chính là quá mức thiện tâm, loại phi tần như vậy trực tiếp áp chế xuống là được.” Chu Văn Diệu nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay Minh Châu, trong ánh mắt không nói hết được nhu tình lưu luyến. diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn Nhưng khi Chu Văn Diệu quay đầu lại nhìn về phía phi tần chung quanh, thì lại giống như mùa đông khắc nghiệt đang tiến nhập vào.
Một nàng phi tử không chống đỡ được áp lực, liền quỳ xuống khóc kể nói: “Hoàng hậu đang có mang còn chiếm cứ hoàng thượng, không thể để cho hậu cung cùng hưởng ân huệ. Việc này đã đã làm ồn ào đến Thái hậu này, vậy mà hoàng hậu không quan tâm!”
Nói đến chuyện này, đúng là trước khi Công chúa Minh Châu đến ở trong cung, thì người được hưởng thụ sự cưng chìu nhất chính là Nguyệt phi. Nàng là một nữ tử có thân hình quyến rũ, dáng người dung mạo cũng xinh đẹp, giống như một viên ngọc quý rạng rỡ, khiến cho tính khí của nàng càng kiêu căng ngạo mạn. Minh Châu. Nhưng hiện tại phong thủy luân chuyển, nàng đã không thể nào chịu đựng được nữa rồi, không nhịn được mà ủy khuất nói ra tiếng.
Minh Châu mắt khép hờ, hàng lông mi cong cong khẽ run rẩy giống như bươm buớm đang rung đôi cánh. Từ sau khi có thai, vẻ phong tình của nàng lại càng tăng thêm một bậc. Chu Văn Diệu yêu thương vỗ vỗ vào tay nàng, trực tiếp gọi người mang Nguyệt phi đi, cách chức Nguyệt phi đến lãnh cung.
“Sau này nếu còn có loại ô ngôn uế ngữ này lọt vào trong lỗ tai của hoàng hậu nữa, thì hãy suy nghĩ kết cục của Nguyệt phi hôm nay cho ta.”
Minh Châu ngẩng đầu lên, tựa vào trong lòng Chu Văn Diệu, thấp giọng kêu: “Hoàng thượng…” Giọng nói của nàng mềm mại yêu kiều có chút run rẩy, một bộ coi Chu Văn Diệu giống như ông trời lại càng chọc cho người ta thêm luyến ái.
Vào lúc Chu Văn Diệu không nhìn thấy, Công chúa Minh Châu cụp mắt xuống. Trong ánh mắt của nàng tràn đầy bình tĩnh lý trí, mơ hồ thoáng qua một tia sắc nhọn. Khóe môi tựa tiếu phi tiếu (như cười như không cười), giống như đang cười tình cảm sâu nặng của Chu Văn Diệu, mà cũng giống như đang cười tình cảnh hiện tại của bản thân.
Trước khi Công chúa Minh Châu lộ diện hoàn toàn, Ứng Uyển Dung đã sử dụng những cảnh quay mãn nhãn nhất, cũng may khi tiến vào giai đoạn sau, cô phải thể hiện một khía cạnh thực lực khác của mình..
Nhạc Tu Minh kêu “dừng!” Sau khi Ứng Uyển Dung cho rằng đã qua rồi, đang chuẩn bị đi bên cạnh để uống miếng nước, liền nghe thấy Nhạc Tu Minh gọi lớn: “Uyển Dung, đi lại đây.”
Ứng Uyển Dung không rõ chân tướng liền đi tới, nghe thấy Nhạc Tu Minh nói: “Chúng ta trước diễn thử một chút phân cảnh sau nhé! Thử diễn một chút đoạn khi ở trong tẩm điện ấy. Lời thoại trong phim đều đã ghi nhớ kỹ chưa?”
“Ghi nhớ rồi!.” Ứng Uyển Dung đáp lại. Việc thuộc lời thoại chính là kiến thức cơ bản của diễn viên. Không nói là thuộc làu làu, nhưng ít nhất khi đạo diễn Nhạc nói đến cái phân đoạn ngắn nào, thì cô cũng có thể nói ra được.
“Liền quay đoạn này. Tin tức Quốc chủ của Chu quốc bị chết được truyền đến, Công chúa Minh Châu thay đổi một thân chiến giáp chuẩn bị đến trước cung cổ vũ sĩ khí, liền quay đoạn trong cung này.”
Ứng Uyển Dung không hiểu ra sao, nhưng vẫn đi đến trong tẩm điện để ngồi. Cô không hiểu đạo diễn Nhạc đột nhiên muốn quay đoạn này để làm gì. Lý Hữu Đạo ngồi ở bên cạnh ghế đạo diễn để quan sát đến mọi người. Nhìn thấy ánh mắt của Ứng Uyển Dung khi ấy còn gật gật đầu đối với cô. Ứng Uyển Dung thở ra một hơi, chuẩn bị quay phân đoạn bên dưới.
Một thân mặc chiếc váy rộng rãi, mái tóc được vén lên trên cao. Trên mái tóc đen có một chiếc trâm vàng được cài xiên xiên, lông mày sáng ngời, tư thế thanh tú lộ ra hết cỡ…
Vạn Dạng Dạng bước nhanh, chạy tới hướng tẩm cung hoàng hậu. Mái tóc của nàng rối loạn mà cũng chẳng quan tâm đ ến dáng vẻ, cứ thế trực tiếp đẩy cửa vào chạy đến trong phòng ngủ, kêu lên thất thanh: “Minh Châu tỷ tỷ, hoàng huynh ta, hoàng huynh ta… bị quân địch bắn trúng ở trên chiến trường, hiện tại tánh mạng bị đe dọa…”
Sau khi nói xong liền thất thanh khóc rống lên, ghé vào trên người Ứng Uyển Dung, khóc ướt cả trên vai quần áo của cô rồi.
“Dừng!”
Nhạc Tu Minh không thể nhịn được nữa nói: “Vạn Dạng Dạng, mặt của cô đã chặn lại máy quay rồi! Cô có để cho khán giả nhìn thấy nước mắt và nước mũi của cô cùng lúc không? Có cần tôi chỉ dẫn lại cho cô biết cách di chuyển thế nào không?!”
Vạn Dạng Dạng nước mắt vẫn còn đang treo ở trên mặt, giống như đóa hoa lê đẫm nước mưa, căn bản không giống như Nhạc Tu Minh nói cái gì mà nước mắt nước mũi hòa vào nhau làm thành một khối. Ngược lại, nếu khán giả nhìn thấy, họ sẽ có thời gian để đánh giá Vạn Dạng Dạng xinh đẹp như thế nào…
Ứng Uyển Dung vỗ vỗ vào phía sau lưng Vạn Dạng Dạng, giảm bớt một chút không khí xấu hổ nói: “La, lại một lần nữa đi! Không có việc gì, đạo diễn Nhạc không phải cố ý nói như vậy.”
Vạn Dạng Dạng gục đầu xuống, vành tai liền đỏ bừng, gật gật đầu, Nhạc Tu Minh đặt mông ngồi trở lại chỗ cũ, quay lại phân cảnh đó một lần nữa. Lần này Vạn Dạng Dạng không còn như xe bị tuột xích nữa, thuận lợi nói xong câu thoại đó, rồi gục ở trong lòng Ứng Uyển Dung.
Công chúa Minh Châu kinh ngạc một lát, trong mắt không bộc rõ là vui sướng hay là bi thương. Đến cuối cùng đều hóa thành kiên định. Nàng vẫn không hề quên mối hận mất nước, còn bây giờ trong bụng nàng đã có đứa nhỏ của Chu Văn Diệu, là người thừa kế duy nhất hoàn toàn xứng đáng của nước Đại Chu!
Một thân trang phục cưỡi ngựa hiên ngang, màu sắc đỏ như lửa thiêu đốt ánh mắt của người xem, giống như một quả cầu lửa đi ra ngoài. Màu áo choàng đỏ tươi bay phất phới theo gió, chỉ chốc lát sau liền đi tới sân rồng phía trước.
Nàng như cười như không cười, nhìn bá quan văn võ cúi đầu xưng thần cung kính gọi nàng là hoàng hậu, nào còn có cái dáng vẻ hèn mọn từ trên cao nhìn xuống của dĩ vãng. Đây chính là mùi vị của quyền lực, có thể khiến đối phương bắt tay làm hòa, cũng có thể thúc đẩy nhiều người sử dụng nó cho nàng.
Công chúa Minh Châu nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy, buông rèm chấp chính. Ở trong triều đình, ba vị mệnh quan đại thần cộng đồng cùng nhau giải quyết việc triều chính, cho đến lúc đứa nhỏ trưởng thành, sau khi kết hôn thì sẽ trả lại quyền lực.
Ứng Uyển Dung từ bậc thềm đi đến chỗ cao, phía sau là ngai vàng Kim loan. Giờ khắc này Công chúa Minh Châu chạy tới một nước cái khác để tìm đường phục quốc đường. Mục tiêu này của nàng đã cách càng ngày càng gần. Đôi mắt nàng trong veo như nước bình tĩnh không chút gợn sóng. Gương mặt toát ra vẻ xuất thần lạnh lùng băng giá. Công chúa Minh Châu đã từng là mỹ danh truyền bá khắp Chu quốc. Thế nhưng giờ đây đã trở thành nữ nhân tôn quý nhất của Đại Chu, vì nàng sinh ra người kế vị ngai vàng Đại Chu.
…
Diễn phân đoạn này đã phải triệu tập không ít diễn viên để phối hợp diễn cùng. Nhưng là may mắn chính là, có Đạo diễn Lý tham gia, điều này thực sự đã làm chấn động hào quang, kinh nghiệm dày dặn của ông khiến cho mọi người cực kỳ hưng phấn.
Nhạc Tu Minh nhìn bộ dạng của Lý Hữu Đạo giống như có chút đăm chiêu, nhỏ giọng đi tới gần nói thầm: “Như thế nào? Tôi đã nói Uyển Dung rất có linh tính mà! Lúc trước vai diễn của cô ấy chính là Lâm Đại Ngọc đó! Không cần tôi phải nói nhiều lời, triệt để lật đổ một cái hình tượng trước đó. Tính tạo hình phải nói thực là cực kỳ cao.”
Lý Hữu Đạo gật gật đầu, “Cô ấy đúng là một diễn viên tốt.”
Chương 43.1: Linh khí
Editor: Mẹ Bầu
Lúc Ứng Uyển Dung trở về, thì cô đã chỉnh sửa xong tâm tình của bản thân. Đối mặt với những lời hỏi thăm của Lý Hương Hoa và mọi người, cũng có thể đáp lại được vài câu.
Cả tối, tiếng pháo nổ liên tục chưa từng dừng lại lúc nào. Càng tới gần mười hai giờ đêm, mọi người cùng xem tiết mục đếm ngược cuối năm trong tivi. Gia đình Lý Hương Hoa bọn họ cũng đốt pháo, cầu nguyện năm sau cuộc sống càng thêm náo nhiệt rực rỡ.
Chuông báo của máy nhắn tin của Nhạc Tu Minh gọi nghe điện thoại cũng không ngừng được vang lên. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn Ứng Uyển Dung hoàn thành thủ tục lễ bái xong xuôi mới về đến phòng nghỉ ngơi. Phụ nữ đã xuất giá như bọn họ ở nơi này lại mặt là vào ngày mùng một, mùng hai.
Ngày mùng một, mấy người Nhạc Tu Minh bọn họ không chịu ngồi yên ở nhà, mà lại đi du lịch chung quanh cùng với Lý Hữu Đạo. Người có cùng ý tưởng với nhau như bọn họ như vậy thật sự không có nhiều. Hơn nữa, càng đối lập với sự thoải mái của Ứng Uyển Dung, thì mấy người Ngô Minh bọn họ lại có tình trạng kiệt sức cực kỳ rõ ràng.
Nếu như Lý Hữu Đạo không phải là thần tượng của bản thân, thì Nhạc Tu Minh đã sớm bỏ mặc không muốn liên quan gì nữa rồi! Dieenndkdan/leeequhydonnn Tết Nguyên đán, Nhạc Tu Minh đã nghĩ muốn nghỉ hai ngày, làm gì có ý muốn leo núi băng sông ép buộc như vậy.
Chịu đựng đến mùng bốn lại ăn đến mức cái bụng tròn vo, đạo diễn Nhạc không thể không bày tỏ, mọi người vẫn là trở lại kinh đô, chuẩn bị để tiếp tục quay phim. Nếu còn cứ tiếp tục như vậy, diễn viên chính đều mập lên, đến lúc đó người xem chắc chắn sẽ nói bọn họ khẳng định đổi người thế thân rồi!
Ứng Uyển Dung kỳ thực cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm. Chủ yếu là do cha mẹ của hai nhà quá nhiệt tình, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn nấu nướng cả một bàn đồ ăn cho cô ăn, còn nói cô rất gầy…
Mỗi lúc như thế này Ứng Uyển Dung đều cực kỳ nhớ nhung Cao Lãng. Nếu như Cao Lãng đang có ở đây, thì một bàn đồ ăn này cũng không đủ để cho anh ăn. Còn cô cũng không cần phải cứng rắn nhét đồ ăn vào trong dạ dày của bản thân, ăn không tiêu.
Mồng năm đương nhiên là cũng không đi được, bởi vì vé máy bay của bọn họ là bay vào buổi sáng thứ bảy. Hôm nay ngày mồng năm, người nhà họ Ứng cũng không ra khỏi cửa. Trên đất đại sảnh chất đống một đống đồ gì đó, đậu tương khô, khoai lang khô, bột khoai lang. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on Tất cả những gì được dự trữ mùa thu đến bây giờ, xem như đều mang ra hết. Không nói hai lời, cứ thế cầm túi xách da rắn lập tức bỏ hết vào bên trong.
“Mẹ! Không cần đâu! Các thứ nhiều như vậy chúng con làm sao có thể mang đi được, sẽ quá cân mất!”
“Toàn đồ trong nhà làm cả, cứ yên tâm không tốn tiền đâu! Ở chốn kinh đô kia, đến uống miếng nước cũng đều đắt đỏ. Mẹ cũng đều đã nghe nói rồi, ở nơi đó đồ vật đều giá cao! Uyển Dung nhà chúng tôi, ở trong nhà vẫn là có chút yếu ớt! Mong mọi người châm chước nhiều cho một chút. Đứa nhỏ này tính tình có chút ương bướng, đắc tội với người ta cũng không biết.”
Câu nói kế tiếp của Lý Hương Hoa rõ ràng chính là đang nói với mấy người đồng nghiệp Ngô Minh bọn họ. Theo ý của bà, minh tinh có thể đi đến nhà nhà của bà thế này, quả thực là không thể tưởng tượng nổi. Ứng Uyển Dung ở trước mặt bọn họ tính là gì? Việc này khẳng định vai diễn của cô đều là vai phụ.
Khuê nữ của mình ra sao, bà đều hiểu rất rõ. Việc học hành là một chuyện, tính khí nóng nảy quật cường cũng không phải là giả dối. Ngày trước lời đồn đãi chuyện nhảm tuy rằng có chỗ có chút sai lệch, nhưng cái tính ương bướng như vậy, khẳng định là không sai được rồi. Nọn họ chỉ sợ Uyển Dung ngọt ngào không xong liền nổi nóng, đến lúc đó sẽ phải chịu thiệt.
Vạn Dạng Dạng ngồi ở một bên cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, ánh mắt nhìn chằm chằm xem TV đến ngẩn người. Ngô Minh thái độ tự nhiên tiếp lời, nói: “Uyển Dung là một cô gái rất tốt. Bác không biết đâu, đạo diễn rất yêu thích cô ấy, mỗi ngày đều khen cô ấy có linh tính.”
Hai người già nhà họ Ứng nghe vậy bán tín bán nghi. Ứng Thừa Văn âm thầm nói thầm, lời nói quả thật vẫn là dễ nghe dễ nói đi. Chị gái của cậu là loại người như thế nào, cậu làm sao có thể không rõ ràng được chứ!
Chọn chọn lựa lựa cuối cùng vẫn là sắp xếp hết vào hai cái túi xách da rắn, Vừa xách lên đã thấy nặng ơi là nặng, lại còn nghe thấy cả tiếng chai lọ va chạm vào nhau nữa. Mở ra nhìn, liền thấy ở bên trong túi đựng không ít chai chai lọ lọ.
Buổi tối ăn xong bữa cơm này, ngày hôm sau mấy người Ứng Uyển Dung bọn họ sẽ đi ra sân bay, xe Nhạc Tu Minh cũng đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
Trên bàn cơm Ứng Đại Hùng luôn luôn hướng bọn họ kính rượu. Lý Hương Hoa luôn miệng cằn nhằn việc bà gắp thức ăn cho Ứng Uyển Dung, thế nhưng mà thế nào mà cô vẫn cự tuyệt chưa chịu dùng.
Lần này Hạ Tiểu Ngưng cũng đã đi đến nhà để cùng ăn cơm với nhau rồi. Ứng Uyển Dung cũng tặng Hạ Tiểu Ngưng một bộ trang sức làm lễ gặp mặt, giá cả cũng không quá mắc, tỏ vẻ có tâm ý một chút.
Người nhà của Hạ Tiểu Ngưng tuy có chút một lời khó nói hết. Nhưng mà Ứng Uyển Dung không phải không thừa nhận Lý Hương Hoa nói đúng. Ứng Văn Triết là một người đàn ông trưởng thành, tính tính có chút khí khái phoang khoáng, đảm nhiệm nhiều việc. Hạ Tiểu Ngưng thì giống như là nước thực mềm mại, yên tĩnh bao dung đối với anh. Cho dù người nhà của Hạ Tiểu Ngưng có tồi tệ đến đâu, điều đó cũng sẽ không che giấu được ưu điểm của bản thân Hạ Tiểu Ngưng.
Buổi sáng ngày mùng sáu, Ứng Uyển Dung cùng với mây người Nhạc Tu Minh bọn họ lên máy bay, bay về trước. Đồng hành cùng chuyến bay, còn có thêm Lý Hữu Đạo. Tào Tinh còn muốn ở nhà đến ngày 15 thì mới trở lại kinh đô.
Nhạc Tu Minh cùng Lý Hữu Đạo ngồi ở phía sau Ứng Uyển Dung. Thường thường Ứng Uyển Dung liền có thể cảm nhận được hai người đàn ông có số tuổi cộng lại vượt qua con số 100 kia, đang chú ý tới mình, thấp giọng trò chuyện với nhau cái gì.
Vạn Dạng Dạng tựa như đã khôi phục lại được tinh thần một chút. Cô ngồi ở giữa Ứng Uyển Dung và Ngô Minh, cùng trò chuyện với cả hai bên. Đương nhiên là phần lớn thời gian Vạn Dạng Dạng đều hướng về phía Ngô Minh bên kia để nói chuyện.
Đến kinh đô, khi Ứng Uyển Dung cho rằng Lý Hữu Đạo sắp chào tạm biệt để trở về nhà rồi. Nhưng không nghĩ tới là Lý Hữu Đạo lại đi trở về đoàn làm phim cùng với bọn họ. Sang năm mới, tính tích cực của mọi người trong đoàn làm phim cũng nổi lên. Mọi người thu xếp đồ đạc sớm chờ sự hướng dẫn của Nhạc Tu Minh để bắt đầu quay phim.
Không nghĩ tới khi đạo diễn Nhạc đã trở lại mọi việc coi như xong. Hơn nữa đạo diễn Nhạc lại còn được đạo diễn Lý Hữu Đạo nổi tiếng trở về đây. Mọi người đều ngẩn ra, ánh mắt nhìn có chút đăm đăm. Mãi cho đến khi, đạo diễn Nhạc Tu Minh sắp xếp mời đạo diễn Lý Hữu Đạo ngồi xuống ở bên cạnh ông, thì mọi người mới thật sự tin tưởng, Đạo diễn Lý thật sự đến đây! !
“Trời ạ! Là đạo diễn Lý đó! Ngày hôm nay tôi ăn mặc thế này có thể nhìn được không? Ai, sớm biết là có chuyện như vậy, tôi liền lấy quần áo mới ra để mặc, quần áo thế này quá dầy rồi.”
“Tôi thật sự là không biết đạo diễn Nhạc lại có quan hệ tốt với đạo diễn Lý như vậy. Cũng không biết là đạo diễn Lý đến đây có phải là từ trong những người chúng ta đây, sẽ chọn vài người để đóng vai nữ chính trong một bộ phim sắp tới sẽ quay hay không.”
“Nghĩ gì thế. Nữ chính là vị trí mà chúng ta có thể nghĩ đến à? Thời điểm này mà vẫn còn ngủ nhiều ít nằm mơ.”
“Người nào mà không biết Đạo diễn Lý thích nhất là đi tìm người mới làm diễn viên? Nói như vậy sẽ có một khí chất chưa tạo hình, giống như ngọc thô vậy, có hiểu hay không?”
“Muốn nói ngọc thô đó cũng là…”
Từ hai người nữ diễn viên đi ngang qua bên người, Ứng Uyển Dung nghe xong đầy cả lỗ tai. Cô cảm giác phía sau lưng mình có một tầm mắt cực nóng, quay trở lại vừa thấy, thì người ta đã sớm quay đầu của mình đi rồi.