Nhiếp Minh Châu túm Tá»ng Hi ra ghế sau ngá»i cùng mình.
Cho Äến khi xe lÄn bánh, Tá»ng Hi má»i bình tÄ©nh lại, cÅ©ng ý thức ÄÆ°á»£c bản thân vừa phạm phải má»t cái sai lầm ngu xuẩn cỡ nà o.
Buá»i chiá»u nhìn thấy Nhiếp Dá»ch cô nên nháºn ra má»i phải, Äáng tiếc là cô không ÄỠý. Sau Äó Nhiếp Minh Châu nói trong nhóm rằng cô ấy biết chuyá»n CEO sẽ thay Äá»i, nhưng cô lại chẳng chá»u liên tưá»ng Äến nhau.
Há» Nhiếp không phải là má»t há» phá» biến, thân pháºn ÄÆ°Æ¡ng nhiên không thấp, má»t ngưá»i và o Quản lý táºp sá»± thế nà y thì giữa hai ngưá»i há» có thá» không liên quan Äến nhau sao?
Tá»ng Hi thấy Nhiếp Minh Châu cứ nhìn mình cưá»i trá»m, không khá»i cưá»i bất Äắc dÄ©: âÄáng ra tá» nên nghÄ© Äến.â Hai ngưá»i hẳn là há» hà ng gần, chá» là trưá»c kia hiếm khi gá»i thẳng tên Nhiếp Dá»ch nên nhất thá»i não Ãt nếp nhÄn Äi.
âHả?â Nhiếp Minh Châu lại không hiá»u, âCó ý gì?â
Tá»ng Hi sá»ng sá»t, bá»ng nhá» ra Nhiếp Minh Châu không biết cô và Nhiếp Dá»ch có quen nhau, ão não ngay, nghÄ© thầm sao hôm nay lại phạm phải nhiá»u sai lầm ngu xuẩn thế chứ.
Theo phản xạ nhìn kÃnh chiếu háºu, không ngá» Nhiếp Dá»ch cÅ©ng Äang nhìn cô, ánh mắt hai ngưá»i chạm nhau, Tá»ng Hi dá»i Äi trưá»c.
May mắn thay Nhiếp Minh Châu không Äá» trong lòng, cô ấy giảo hoạt nói: âLúc các cáºu Äi há»p chắc là Äã gặp chú nhá» tá» rá»i nhá»â¦. à Äúng rá»i, chú nhá», Äây là Tá»ng Hi chung Quản lý táºp sá»± vá»i cháu, trưá»c Äây bá»n cháu Äá»u là m á» bá» pháºn Sản Phẩm trưá»c khi luân chuyá»n công tác Äó.â
Nhiếp Dá»ch lái xe, ừ chiếu lá».
Nhiếp Minh Châu bÄ©u môi, che miá»ng ká» sát bên tai Tá»ng Hi, thá» thẻ: âÄừng ÄỠý nhé, chú nhá» tá» thế Äấy, Ãt nói, ngưá»i thì kỳ cục khó chá»u, dù sao cÅ©ng lá»n tuá»i, cáºu hiá»u mà â¦â
Tá»ng Hi bá»i rá»i, thầm nghÄ©, tá» không hiá»u vụ nà y thì liên quan gì Äến tuá»i tác?
Nhiếp Minh Châu nhanh chóng chêm thêm má»t câu: âCòn FAâ¦â
Tá»ng Hi gáºt Äầu, tá»±a như Äã hiá»u.
âMinh Châu.â Nhiếp Dá»ch Äá»t nhiên lên tiếng, giá»ng nói không nghiêm khắc lắm nhưng lại là m cho ngưá»i nghe nháºn ra ÄÆ°á»£c có ý cảnh cáo trong Äấy.
Nhiếp Minh Châu ngá»i nghiêm ngưá»i ngay, thả lá»ng giá»ng: âChú nhá» tá» ngà y thưá»ng tá»t tánh lắm, chá» là trong công viá»c thì nghiêm túc hẳn, ai là m tá» là bá» chá»iâ¦. Như bá» pháºn Thương Mại bá»n tá» nà y, Äúng khôngâ¦chú nhá»?â
Nói Äến Äây Nhiếp Minh Châu không nhá»n ÄÆ°á»£c, giá»ng Äiá»u cÅ©ng lạnh tanh dần.
Nhiếp Dá»ch bình tÄ©nh Äáp: âChú có chá»i team?â
Nhiếp Minh Châu bá» kìm lại, Äúng là không có tháºt, anh chá» nêu ra mấy vấn Äá» mấu chá»t vá»i Tưá»ng Lá»i, còn Äâu ngưá»i chá»i là Tưá»ng Lá»i.
âThì cÅ©ng là chú chá» Äiá»m.â Nhiếp Minh Châu tức giáºn, nhìn sang Tá»ng Hi thì lại nhá» ra, âChú nhá», bá» pháºn Äà i Mạng cá»§a Tá»ng Hi có phải là báo cáo á»n lắm không? Trong các bá» pháºn thì xem như tá»t nhất nhá»?â
Tá»ng Hi dá»±ng lá» tai lên nghe.
Nhiếp Dá»ch: âBình thưá»ng.â
Tá»ng Hi: ââ¦â¦.â
Nhiếp Minh Châu nói: âKhông sao, tá» phiên dá»ch cho, ý chú nhá» tá» là , bình thưá»ng nghÄ©a là không tá» lắm Äó.â
Tá»ng Hi má»m cưá»i.
Trưá»c kia cô không biết Nhiếp Dá»ch lại hà khắc thế Äấy.
Còn nhá» lúc anh dạy cô phát âm tiếng Anh, anh giảng và i lần, có mấy từ cô phát âm mãi không chuẩn, Nhiếp Dá»ch liá»n tách từng từ má»t ra dạy cô, sau Äó cô cÅ©ng nói lưu loát hÆ¡n, Nhiếp Dá»ch má»i vá» Äầu cô khen ngợi: âGiá»i quá.â
Trong xe an tÄ©nh lại, Tá»ng Hi nhìn cảnh phá» xá bên ngoà i xe, Äá»t nhiên phát hiá»n ra sá»± lạ, bèn bảo: âÄây không phải ÄÆ°á»ng vá» nhà tá»?â
Nhiếp Minh Châu cÅ©ng âá»â má»t tiếng: âChú nhá» Æ¡i, nhà Tá»ng Hi á» Cảnh Hòa Viên gần công ty Äó, không biết thì Äá» cháu má» Google Map nhé?â
Nhiếp Dá»ch: âKhông cần, ÄÆ°a cháu vá» trưá»c.â
Nhiếp Minh Châu khó hiá»u: âVáºy chú phải Äi má»t vòng nữa ạ?â
Nhiếp Dá»ch nói: âChú á» thà nh Tây.â
âá».â Nhiếp Dá»ch á» ngoà i, không hay vá» nhà lắm nên Nhiếp Minh Châu cÅ©ng quen, giải thÃch cho Tá»ng Hi: âNhà chú mình á» gần công ty, váºy lát nữa hai ngưá»i cùng vá».â
Nhà há» Nhiếp là má»t khu biá»t thá»± á» thà nh Bắc, chá» khi Nhiếp Minh Châu và o nhà rá»i, Nhiếp Dá»ch vẫn không khá»i Äá»ng xe.
Tá»ng Hi nghi hoặc, chá» là vẫn không há»i thêm.
Má»t lúc lâu sau, Nhiếp Dá»ch má»i bất Äắc dÄ© nói: âCháu lên trưá»c ngá»i.â
Bấy giá» Tá»ng Hi má»i nháºn ra, mặt á»ng Äá» Äôi chút. Trong xe chá» còn có hai ngưá»i, cô mà ngá»i ghế sau thì Äúng là không lá» phép lắm.
Nói tháºt, bây giá» cô muá»n tá»± vá» nhà hÆ¡n, chứ ngá»i cùng Nhiếp Dá»ch nữa thì không biết xấu há» Äến chừng nà o.
Trên ÄÆ°á»ng vá» rất im lặng, thá»i gian qua lâu hai ngưá»i không ai nói vá»i ai câu nà o.
Tá»ng Hi thì không biết nói gì.
Lâu quá không gặp, có chÄng Nhiếp Dá»ch nhá» cô ÄÆ°á»£c bao nhiêu, có khi không còn nhá» gì nữa rá»i, hoặc nhá» ÄÆ°á»£c chút chút, nhưng dù thế nà o thì hai ngưá»i cÅ©ng không tÃnh là quen thuá»c.
Cô và Nhiếp Dá»ch quen nhau từ rất lâu, nhưng sá» lần tiếp xúc vá»i nhau thì lại Ãt á»i, hÆ¡n nữa lúc Äó Nhiếp Dá»ch chá» má»i hai mươi tuá»i hÆ¡n, trong mắt cô, ngưá»i dưá»i ba mươi thì vẫn cùng thế há» vá»i mình, còn bây giá» anh Äã lá»n Äến chừng tuá»i nà y rá»i, khà chất trên ngưá»i Nhiếp Dá»ch Äã chÃn muá»i, lại còn là báºc cha chú, váºy nên cô cà ng không dám tùy tiá»n gợi chuyá»n, miá» n cho dÃnh Äá» tà i vi phạm, có vẻ không tôn trá»ng anh.
Trái lại Nhiếp Dá»ch Äá»t nhiên lên tiếng: âTá»t nghiá»p rá»i?â
Tá»ng Hi là m bá» nhìn ra cá»a sá», tránh nói mấy lá»i xấu há», nghe anh há»i thì thá» hắt ra, thì ra anh còn nhá» mình, thế là gáºt Äầu: âTá»t nghiá»p và o hè nÄm nay ạ.â
Nhiếp Dá»ch nói: âTrưá»ng thà nh nhanh quá, má»i Äấy mà Äã Äi là m rá»i.â
Anh vừa nói xong, Tá»ng Hi cà ng thấy anh há»t như má»t trưá»ng bá»i, bình thưá»ng ngưá»i lá»n mà gặp con cháu Äá»u kiá»u má» Äầu như, âá»i chà , nhiá»u nÄm không gặp, lá»n tưá»ng thế nà y rá»i à ! Äây già quá rá»i mà !â, quả nhiên Nhiếp Dá»ch tháºt sá»± rất giá»ng mấy ngưá»i trong há» hà ng Äấy lắm.
NghÄ© Äến chuyá»n dùng phong thái Äá»i xá» vá»i phụ huynh Äá» Äá»i diá»n vá»i Nhiếp Dá»ch, Tá»ng Hi cÅ©ng thả lá»ng không Ãt, tháºm chà còn chá»§ Äá»ng cảm khái: âÄúng váºy, không ngá» có thá» gặp lại ngà i, nhiá»u nÄm rá»i chúng ta không gặp lại mà ?â
Nhiếp Dá»ch: âỪ, hai nÄmâ¦.â
Tá»ng Hi: âÄã nÄm nÄmâ¦.â
Tá»ng Hi và Nhiếp Dá»ch cùng thá»t lên, nhưng sá» nÄm lại không giá»ng nhau.
Tá»ng Hi: ââ¦â¦â¦â¦â¦.â
Nhiếp Dá»ch cÅ©ng không nói nữa.
Tá»ng Hi xấu há» nghÄ© thầm, không lẽ Nhiếp Dá»ch nháºn sai ngưá»i? Tưá»ng cô là ngưá»i nà o Äó cùng tuá»i à ? Váºy mà câu nÄm nÄm cá»§a cô cứ như vả mặt trưá»ng bá»i váºy, ngưá»i lá»n có thá» nhá» ÄÆ°á»£c cô Äã là tá»t lắm rá»i, cô còn muá»n ngưá»i ta phải nhá» kỹ thá»i gian à , thế không phải là gây phiá»n hà cho há» sao?
Như lúc tết vá», dòng há» há»i con bé sắp và o Äại há»c à , con bé lại không có mắt nói, cháu tá»t nghiá»p rá»i. Váºy há» hà ng Äấy phải là m sao Äây? Chá» có thá» xấu há» cưá»i ha ha, nói, thế à , xem Äầu óc bác nà y, nhá» không ná»i rá»i!
Tá»ng Hi thấy bản thân thất lá» quá, Äà nh phải giảm bá»t bầu không khà xấu há»: âHa haâ¦hai hay nÄm nÄm, cùng là rất lâu không gặp rá»i.â
Nhiếp Dá»ch không tiếp lá»i.
Tá»ng Hi nghÄ© thầm, vá» trưá»ng bá»i nà y tháºt là , cho chú báºc thang, sao chú không chá»u xuá»ng thế hả?
Nhưng cứ xấu há» thế nà y cÅ©ng không á»n lắm, Tá»ng Hi pháºn là m con cháu phải kiếm chuyá»n thôi: âNghe Minh Châu nói, có thá» ngà i sẽ Äến công ty bá»n cháu nháºn vá» trà cá»§a Sếp Tưá»ng ạ?â
Lúc nà y Nhiếp Dá»ch má»i nhạt nhẽo ừ má»t tiếng.
Tá»ng Hi khó hiá»u há»i: âLúc cháu tìm kiếm vá» công ty có xem qua các cá» Äông chá»§ chá»t, sao không thấy có tên ngà i?â
Lúc cô tìm công ty Äá» apply và o tháºt sá»± Äã lên mạng tra rất kỹ, Chá»§ tá»ch Công ty Khoa há»c-Kỹ thuáºt Không Cá»c, CEO, CFO, CTO cá»§a Thiá»m Äá»ng Video, các chức vá» quan trá»ng ấy, rõ rà ng không há» có tên nà o quen thuá»c cả.â
Nhiếp Dá»ch vặn lại: âCháu xem những thứ Äó là m gì?â
Tá»ng Hi bá» há»i ngược, má»t lát sau má»i Äáp: âÄá» hiá»u rõ hÆ¡n vá» tình huá»ng công ty.â
Nhiếp Dá»ch liếc cô má»t cái.
Tá»ng Hi có hÆ¡i chá»t dạ, nhưng nghÄ© lại, dù cô có là m gì thì hình như cÅ©ng không liên quan Äến vá» trưá»ng bá»i nhiá»u nÄm không gặp nà y, thế nên cứ thản nhiên thôi.
Lúc ÄÆ°a Tá»ng Hi Äến dưá»i nhà , Tá»ng Hi chuẩn bá» xuá»ng xe.
Nhiếp Dá»ch ngẩng Äầu Äánh giá kiến trúc khu chung cư cÅ© kỹ nà y: âThuê nhà ?â
Tá»ng Hi gáºt Äầu: âTiá»n Äi là m ạ.â
Nhiếp Dá»ch không nói gì.
Tá»ng Hi má» cá»a xe, quay Äầu lại nói: âCảm Æ¡n châ¦cảm Æ¡n ngà i Äã ÄÆ°a cháu vá».â
Mém chút nữa là lại nói sai rá»i, thế là cúi Äầu xuá»ng, không muá»n lâm và o cảnh nói nhiá»u sai nhiá»u.
Nà o ngá» Äâu Nhiếp Dá»ch lại hạ cá»a xe xuá»ng, gá»i tên cô: âTá»ng Hi.â
âDạ?â Tá»ng Hi xoay ngưá»i, nghi hoặc nhìn anh.
Nhiếp Dá»ch há»i: âVừa rá»i cháu muá»n nói cảm Æ¡n ai?â
Trong lòng Tá»ng Hi tháºt sá»± quá tuyá»t vá»ng, cô tưá»ng Äã sá»a lá»i nhanh lắm rá»i, nghÄ© Nhiếp Dá»ch không nghe thấy, còn âm thầm vui mừng, nà o Äâu Nhiếp Dá»ch không những nghe ÄÆ°á»£c, mà còn há»i nguyên nhân, há»i cô câu nói sai Äó là gìâ¦
Nhưng không chá» cô giải thÃch, Nhiếp Dá»ch lại theo sát: âCháu theo Minh Châu gá»i tôi là chú nhá», gá»i rá»i thì hà cá» gì còn phải xin lá»i?â
Tá»ng Hi: ââ¦â¦â¦â
Mấy nÄm không gặp, vấn Äá» Nhiếp Dá»ch há»i cà ng ngà y cà ng xảo quyá»t, trách không ÄÆ°á»£c mấy vá» quản lý kia bá» mắng thảm thế.
Tá»ng Hi yên lặng không Äáp, má»t lát sau, Nhiếp Dá»ch lại nói: âMấy nÄm không gá»i tôi tiếng chú nhá», giá» gặp lại lại không dám kêu, cháu Äang tÃnh Äá»i xá» vá»i ngưá»i quen cà ng thêm xa lạ sao?â
Anh há»i rất bình thản,nhưng Tá»ng Hi nghe và o tai cứ như bá» dạy dá» váºy, thấy bản thân như má»t trong những vá» quản lý thuyết trình PPT, bá» mắng không ngóc Äầu dáºy ná»i.
Dưá»i Äôi mắt Äen láy cá»§a anh, Tá»ng Hi l**m môi, không khá»i má» miá»ng: âChú nhá».â
Nhiếp Dá»ch lặng lẽ nhìn cô, bảo: âÄi Äi.â
Tá»ng Hi như ÄÆ°á»£c Äại xá, quay Äầu chạy và o trong cá»a chung cư.
NÄm ngoái sau khi nháºn ÄÆ°á»£c offer cá»§a Thiá»m Äá»ng xong, Tá»ng Hi liá»n thuê má»t cÄn phòng có sảnh gần công ty, chung cư nà y là chung cư cÅ© mưá»i mấy nÄm trưá»c, nhưng vì lân cáºn có nhiá»u công ty mạng nên giá không há» rẻ, ngưá»i môi giá»i nâng giá cao nhưng nhu cầu thuê vẫn rất nhiá»u.
Äến khi Äặt mông ngá»i trên sô pha, cô má»i dần bình tÄ©nh lại.
Tháºt tình cô không há» nghÄ© Äến sau nhiá»u nÄm rá»i, mà Nhiếp Dá»ch vẫn còn nhá» chuyá»n cô từng gá»i anh là chú nhá».
Lần Äầu gá»i như thế, là nÄm cô lên mưá»i.
Lúc mẹ cô qua ÄÆ°á»ng bá» má»t chiếc xe tải lá»n vượt Äèn Äá» Äâm trúng, sau mấy ngà y cấp cứu vẫn không cứu ÄÆ°á»£c, mẹ rá»i Äi. Ba cô là Tá»ng Tòng An rất báºn, sau khi mang cô vá» nhà há» Tá»ng thì không có thá»i gian quan tâm Äến cô.
Trong hoà n cảnh xa lạ, cô rất sợ và bất lá»±c, nghÄ© Äến cảnh má» côi mẹ rá»i còn á» má»t nÆ¡i xa lạ không ai quen biết, ngà y nà o cô cÅ©ng khóc.
Tá»ng Tòng An có má»t ngưá»i em trai kém rất nhiá»u tuá»i, tên là Tá»ng Äông Nguyên, lá»n hÆ¡n Tá»ng Hi mưá»i tuá»i.
Hôm Äó Tá»ng Hi á» nhà má»t mình, Tá»ng Äông Nguyên dẫn má»t ngưá»i bạn vá».
Tá»ng Äông Nguyên hai mươi tuá»i, chÆ¡i bá»i rất dữ nên không quan tâm lắm mấy chuyá»n trong nhà , hÆ¡n nữa ngưá»i anh cả cÅ©ng bưá»c sang tuá»i trung niên, anh ta chá» thấy Tá»ng Hi rất xinh Äẹp, khóc má»t cái là khiến ngưá»i ta Äau lòng, váºy nên khi thấy cô khóc là Äi dá» cô ngay.
Tá»ng Äông Nguyên nói: âCháu Äừng khóc, chú nhá» dẫn cháu Äi chÆ¡i nhé?â
Tá»ng Hi dẫu sao cÅ©ng còn nhá» xÃu.
á» Äây Äã mấy ngà y rá»i, Äừng nói là có ngưá»i Äi chÆ¡i vá»i cô hay không, trừ Tá»ng Tòng An bình thưá»ng há»i han cô ÄÆ°á»£c hai ba câu ra, thì hiếm có ai nói chuyá»n vá»i cô lắm. Cô nghe ÄÆ°á»£c Äi chÆ¡i mà bá» hấp dẫn, cÅ©ng ngừng khóc, Äá» mắt thút thÃt suy nghÄ© vá» Tá»ng Äông Nguyên và ngưá»i con trai cao lá»n cạnh anh ta.
Tá»ng Äông Nguyên giá»i thiá»u vá»i cô: âÄây là Nhiếp Dá»ch.â
Äó là lần Äầu tiên cô quen Nhiếp Dá»ch.
Nhiếp Dá»ch hai mươi tuá»i, sáng sá»§a Äẹp trai, có cái khà chất sạch sẽ bá»ng bá»t cá»§a cái tuá»i thanh niên, anh cưá»i ôn hòa nhìn cô, khiến cô cảm thấy ngưá»i ấy rất Äáng tin cáºy, không có chút ác ý nà o.
Huá»ng há» chi, Tá»ng Hi cÅ©ng muá»n Äi chÆ¡i vá»i bá»n há», thế là ngoan ngoãn gá»i: âChà o anh Nhiếp Dá»ch ạ.â
âNgoan lắm.â à cưá»i trên mặt Nhiếp Dá»ch cà ng Äáºm.
Tá»ng Äông Nguyên phụt má»t tiếng, che ngá»±c như muá»n há»c máu, chân thà nh khuyên bảo Tá»ng Hi: âÄừng gá»i trẻ thế, nó tim Äen lòng Äen, không xứng vá»i tiếng anh cá»§a cháu Äâu, vả lại nó lá»n hÆ¡n cháu mưá»i tuá»i, gá»i chú Äi!â
Lúc Äó Tá»ng Hi thầm nghÄ©, Äây là anh lá»n mà , không khá»i có hÆ¡i khó xá».
Nhiếp Dá»ch cÅ©ng hÃp mắt nhìn Tá»ng Äông Nguyên.
Tá»ng Äông Nguyên không sợ gì hết, nhanh trà cưá»i ha ha bảo anh: âGá»i anh cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng nếu Tá»ng Hi gá»i cáºu là anh, gá»i tôi là chú nhá», theo vai vế thì cáºu cÅ©ng gá»i tôi là chú Äấy?â
Nhiếp Dá»ch cạn lá»i.
Tá»ng Hi cÅ©ng hiá»u ra, trong lá»p có nhiá»u bạn nam vì tranh vai vế nên thưá»ng hay Äùa giỡn váºy lắm.
Thế là cô cÅ©ng cưá»i rá» lên.
Nhiếp Dá»ch thấy hai chú cháu nhà nà y Äá»ng lòng, bất Äắc dÄ© xoa thái dương, nói vá»i Tá»ng Hi: âThôi thì gá»i chú Äi.â
Tá»ng Hi giòn tan gá»i lại: âChú nhỠạ.â
Nhiếp Dá»ch cÅ©ng không báºn lòng, vá» vá» mái Äầu má»m mại cá»§a cô: âÄi nà o, Äi chÆ¡i vá»i chú nhá».â
Tá»ng Äông Nguyên Äứng cạnh nhìn, Äắc ý nói: âCháu gái cá»§a tôi có phải là Äáng yêu lắm không, rất dá» khiến ngưá»i ta yêu thÃch nhá»?â
Giá»ng nói cá»§a Nhiếp Dá»ch mang chút ý cưá»i: âCÅ©ng ÄÆ°á»£c.â
Tác giả có lá»i muá»n nói:
5 nÄm gặp lại, ná»i tâm Tá»ng Hi, u là chá»i, Äã hÆ¡n ba mươi mà vẫn còn FA.