Chương 4.1: Phi Vũ
Quả nhiên, khi một hiệp qua đi, chính cậu cảm thấy thần thanh khí sảng tai thính mắt tinh.
Buổi sáng khi Tô Mạc vừa mở mắt liền nghĩ tới một ý kiến hay ho, đột nhiên từ trên giường ngồi dậy. Bên cạnh là Hoàng Tuyên ngay lập tức cũng bừng tỉnh, vội vàng quỳ gối trên giường, bất an nói: “Điện hạ.”
Sau khi phát hiện chính mình đang khỏa thân, hắn vội vàng kéo khăn trải giường che đi bộ vị trọng yếu, khuôn mặt đỏ lên cúi đầu thỉnh thoảng nhìn lén một chút Thái Tử cũng chưa mặc đồ, sau khi nhìn đến bên hông Tô Mạc bị véo ra những dấu vết màu xanh lơ mặt hắn càng đỏ hơn.
Giờ phút này Tô Mạc cảm giác như toàn bộ thế giới đều sáng sủa hẳn lên, nhìn cái gì cũng đều trở nên thuận mắt, nhìn đến người hầu hạ cho mình tối hôm qua hơn phân nửa đêm thì càng thuận mắt hơn, vì thế cậu nhào lên ôm Hoàng Tuyên trao tới một nụ hôn nồng nhiệt.
Khi hai người đều nổi lên phản ứng sau một nụ hôn sâu, sau đó cậu liền đạp phanh vội vàng dừng lại, Tô Mạc cắn cắn môi Hoàng Tuyên, tiến đến bên tai Hoàng Tuyên thấp giọng thì thầm:”Tiểu bảo bối, ngươi giỏi quá!”
“Phanh” Hoàng Tuyên khuôn mặt đỏ hoàn toàn.
Tô Mạc nhảy xuống giường nhanh chóng đi rửa mặt, sau đó đi vào thư phòng, trải giấy cầm bút lông lên bắt đầu viết kế hoạch. Khóe mắt hưng phấn đuôi lông mày đều mang lên ý cười, cùng Tô Mặc Trì trong dĩ vãng khí thế âm trầm hung ác thực khác nhau, giờ phút này Tô Mạc như là quang hoa nở rộ, viên minh châu sáng lấp lánh, làm người ta không đành lòng dời đi tầm mắt.
Ngọc Châu ngây ngốc nhìn Tô Mạc, thậm chí còn quên mài mực, thẳng đến khi Tô Mạc dừng bút, cô mới hồi phục lại tinh thần.
Sau đó cô cúi đầu nhìn xuống, khuôn mặt xinh đẹp tức khắc trở nên rối rắm.
Chỉ thấy vừa rồi Tô Mạc múa bút thành văn trên trang giấy, một đống lung tung rối loạn mặc đoàn hỗn độn* sắp hàng ở mặt trên tờ giấy, quả thực giống như kiệt tác của một đứa trẻ ba tuổi mới vừa tập viết chữ.
(*) Nói chung là bừa bộn, hỗn độn í ^^.
Kỳ thực điều này thật sự không thể trách Tô Mạc, ở thời điểm hiện đại cậu chưa từng học qua thư pháp, chưa kể bút lông vốn là loại khó cầm nắm, chữ phồn thể nét bút rất nhiều, cậu biết viết cũng không nhiều chữ lắm. Vì thế Tô Mạc liền viết chữ giản thể, hơn nữa Tô Mạc cũng đang vội đến sốt ruột.
Nên kết quả là một bức tự phải dùng đến bốn chữ “thảm không nỡ nhìn” để có thể hình dung.
Tô Mạc nhưng không có một chút tự giác, cậu nhìn “tác phẩm xuất sắc” của chính mình phảng phất như thấy được con đường trải vàng* đang vẫy tay với mình.
(*) Gốc là “kim quang đại đạo”
Nhưng một lát sau cậu lại nhíu mày. Sau khi Tô Mạc bình tĩnh lại, cậu ngồi ở trên ghế, ngón trỏ cùng ngón giữa nhịp nhàng gõ lên mặt bàn.
Đồ vật ở hiện đại có thể mang đến thời cổ đại không ít, nhưng thứ cậu nhớ rõ lại không nhiều lắm. Bất quá có đồ vật trong sinh hoạt không thể thiếu trong sinh hoạt thời hiện đại mà cậu vẫn nhớ rõ.
Đó chính là giấy, vệ, sinh!
Tô Mạc cũng không biết làm ra giấy vệ sinh như thế nào, nhưng ít ra cậu lại nhớ rõ giấy vệ sinh trông như thế nào. Ở thời không này đã có thể tạo ra giấy viết, như vậy chỉ cần hắn đưa ra ý tưởng, hẳn là sẽ không khó để làm ra.
Còn có xà phòng, Tô Mạc trong lúc vô tình nhìn thấy ở trên mạng nói xà phòng có thể dùng phân tro cùng dầu thực vật để làm ra.
Nhưng trên thực tế, điều khiến cho Tô Mạc kích động nhất chính là “thuật in chữ rời”, một trong bốn phát minh vĩ đại của Trung Quốc, ở thời đại này còn dừng lại ở sao chép thủ công cùng khắc bản in ấn, so sánh đơn giản mà nói là nó quá cao cấp.
Chỉ là kỹ thuật này quá dễ học đi, đối với Tô Mạc quan trọng nhất vẫn là giấy vệ sinh và xà phòng.
Nhưng hiện tại, Tô Mạc đang thiếu đi yếu tố quan trọng nhất, mấu chốt nhất chính là nhân tài!
Ác danh của Tô Mặc Trì đã lan xa, người dân trong hoàng thành nếu nghe được có người nhắc đến tên hắn, đều sẽ trước tiên trốn đi rất xa, ai dám đến cậy nhờ hắn?
Cậu cũng không thể tự mình làm hết mọi việc đi! Hơn nữa, nói thật có rất nhiều rất nhiều cậu kém xa so với cổ nhân.
Tô Mạc buồn rầu cau mày, cuối cùng vẫn là quyết định đem đồ vật làm ra trước rồi lại tính tiếp, vì thế phân phó cho Ngọc Châu: “Đi gọi Hàn Dịch và Hàn Dương tới đây cho ta.”
Lúc này, ở một chỗ khác trong cung Thái Tử, Hoàng Tuyên mới vừa đi tới cửa, liền nghênh đón Tần Nghiệp đang nôn nóng thăm hỏi: “Ngươi thấy như thế nào? Có nơi nào không thoải mái? Tiền công công mau đi thỉnh ngự y!”
Hoàng Tuyên vội vàng lôi kéo Tần Nghiệp đang sốt ruột lo lắng, trong lòng có chút cảm động, nói: “Tần ca, ta không có bị sao cả.”
Tần Nghiệp lập tức giận dữ nói: “Sao có thể không có việc gì, Tô Mặc Trì cầm thú như vậy…… Ngươi đừng thẹn thùng vạn nhất lưu lại bệnh căn liền sẽ rất phiền toái.”
“Ta thật sự không có việc gì cả Tần ca, không tin ngươi nhìn xem.” Hoàng Tuyên mỉm cười và nhảy trên mặt đất vài cái, bộ dáng một chút cũng không giống có việc gì, ngược lại so với trước kia nhìn càng tràn đầy tinh thần.
Tần Nghiệp lập tức không hiểu, nói: “Ngươi tối hôm qua ở cùng Thái Tử sao?”
Hoàng Tuyên đỏ mặt gật gật đầu.
“Hắn không làm gì với ngươi sao?” Tần Nghiệp lại hỏi.
Hoàng tuyên vội vàng lắc đầu, sau đó lại đỏ mặt gật đầu.
“Rốt cuộc có hay là không có?” Tần Nghiệp táo bạo hỏi.
“Không, không có!” Hoàng Tuyên ấp úng nói.
“Vậy ngươi……”
Vân Phi Vũ vẫn luôn ngồi ở bên cạnh giờ phút này lại lên tiếng ngăn cản nói: “Tần Nghiệp”
Vân Phi Vũ vừa lên tiếng, Tần Nghiệp lập tức đem lời sắp sửa nói ra nuốt trở lại trong bụng.
Mùi hoa lan nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí, Vân Phi Vũ đứng dậy ôn hòa nói với Hoàng Tuyên: “Ngươi đi về nghỉ ngơi trước đi.”
Hoàng tuyên gật gật đầu rồi trở về phòng của chính mình.
“Tô Mặc Trì rốt cuộc đang âm mưu cái gì, đầu tiên là tuyên bố khôi phục lâm triều, đã một tháng không chạm vào nam nhân, lại đột nhiên triệu Hoàng Tuyên tới để thị tẩm. Chẳng lẽ hắn biết chính mình tạo nghiệt quá nhiều, sẽ gặp báo ứng, nên đã hoàn toàn tỉnh ngộ?” Tần Nghiệp trào phúng nói, chỉ cần nhắc tới ba chữ “Tô Mặc Trì”, Tần Nghiệp trước nay đều sẽ không có sắc mặt tốt.
Vân Phi Vũ xoay người đùa nghịch trong bồn hoa lan, nói: “Thái Tử không giết người, chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao?”
“Tô Mặc Trì là người như thế nào ngươi còn không biết sao? Hắn có thể cải tà quy chính, bầu trời đều có thể hạ vàng!” Tần Nghiệp cười lạnh nói.
Vân Phi Vũ không nói tiếp ôn nhu chà lau lá xanh của hoa lan, thần sắc mờ mịt không rõ ràng.
Chương 4.2: Phi Vũ
Quân tử như ngọc, chạm vào một cái cũng ấm áp ôn hoà.
Những hạt mưa phùn nghiêng nghiêng lần lượt rơi xuống, áo choàng màu xanh vừa như hoa lan lại tựa trúc, trong làn sương trắng nhợt nhạt, người nọ lẳng lặng đứng dưới tán cây liễu như ẩn như hiện, như mộng như ảo.
Ánh mắt Tô Mạc nhìn đến Vân Phi Vũ lần đầu tiên liền ngây người một chút, sau đó lại nhớ tới câu thơ đã sớm bị lãng quên, hắn nhịn không được thay đổi phương hướng ban đầu, mà hướng người nọ đi đến.
“Ngươi là, Vân Phi Vũ?” Tô Mạc kế thừa toàn bộ ký ức hoàn chỉnh của Tô Mặc Trì, cậu biết người trước mắt này chính là nam sủng số một của Tô Mặc Trì, Lại Bộ thượng thư trưởng tử, đồng thời là công tử nổi tiếng như ngọc trong kinh thành.
Cho dù là lần đầu tiên chân chính gặp mặt, Tô Mạc cũng nhịn không được mà than thở, Tô Mặc Trì ngươi thật sự là đã tạo nghiệt mà, người như vậy mà ngươi cũng có thể hạ thủ được.
Nhìn thấy Tô Mạc đi tới, Vân Phi Vũ nhợt nhạt giương lên khóe miệng rồi nói: “Bái kiến, Thái Tử điện hạ.”
Lực sát thương quá lớn, là một kẻ thích nam nhân, Vân Phi Vũ quả thực chính là một loại vũ khí hủy diệt hàng loạt.
Khí chất này, khuôn mặt này, dáng người này, phong thái này, làn da này, tuyệt đối trong nháy mắt có thể hạ gục vô số nữ nhân.
Nhìn thấy hắn, thanh âm Tô Mạc cũng không tự giác mềm xuống, nói: “Đứng lên đi.” Sau đó còn nói thêm: “Trời đang mưa mà ngươi còn đứng nơi này làm gì, mau trở về đi.”
“Tạ điện hạ.” Vân Phi Vũ nhợt nhạt cười đến là khuynh đảo chúng sinh, hai mắt ôn nhuận nhìn Tô Mạc nói: “Nghe Hàn thị vệ nói điện hạ muốn tìm một thôn trang?”
Tô Mạc gật gật đầu, cậu nghĩ làm ra xà phòng gì đó cũng không thể làm ở Thái Tử điện đi.
Vân Phi Vũ mỉm cười nói: “Thảo dân có một biệt trang để đó không dùng ở thành nam, phong cảnh rất tốt, điện hạ nếu không chê, xin người hãy nhận lấy.”
“Làm sao ta sẽ nhận đồ tốt của ngươi, ở đại hoàng thành như vậy, ta còn sợ tìm không ra được một trang sao?” Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo*.
(*) Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp. Ý chỉ phải cảnh giác với mọi thứ á.
Vân Phi Vũ người này ở trong trí nhớ của Tô Mặc Trì là một người rất đặc biệt.
Ba năm trước đây Vân Cảnh đột nhiên tuyên bố trưởng tử từ nhỏ bệnh tật ốm yếu được nuôi dưỡng ở bên ngoài giờ đã trở về, trong vòng ba tháng ngắn ngủn sau khi hắn trở về kinh, hắn liền trở thành ngọc công tử được mọi người trong hoàng thành ca ngợi.
Sau khi Tô Mặc Trì biết được, Vân Phi Vũ bị các tiểu cô nương trong hoàng thành lén lút phong làm Thanh Quốc đệ nhất mỹ nam tử, hắn* quyết đoán đem người đoạt tới đây.
(*) Đây là chỉ TMT
Tô Mạc không khỏi nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên Tô Mặc Trì nhìn thấy Vân Phi Vũ.
Bên bờ hồ Bình Ngọc, hoa đào rơi xuống như mưa, Vân Phi Vũ mặc một thân tuyết trắng tựa như trích tiên giáng trần, lẳng lặng đứng bên hồ tất cả cảnh vật xung quanh tựa như đều vì hắn mà làm nền.
Thậm chí ngay cả kẻ b**n th** như Tô Mặc Trì cũng không tự chủ được mà ngốc lăng nửa khắc*, sau khi phục hồi tinh thần lại lập tức liền đem người đoạt đi. Hơn nữa Tô Mặc Trì đối với Vân Phi Vũ đã muốn ôn nhu đi rất nhiều, đương nhiên chữ “ôn nhu” này cũng chỉ có thể liên quan tới người khác.
(*) Một khắc: 15 phút => nửa khắc = 7-8 phút
Khuôn mặt hoàn mỹ của Tô Mạc phản chiếu trong ánh mắt ôn nhuận của hắn, Vân Phi Vũ nhẹ nhàng thở dài: “Điện hạ đây là đang ghét bỏ ta sao?”
Chỉ là một tiếng than nhẹ, trên mặt hắn vẫn như cũ mang theo nụ cười ôn hòa, nhưng lại có thể làm mọi người người rõ ràng cảm nhận được sự mất mát của hắn, hận không thể đem cái người chọc hắn thương tâm bắt tới đánh một phát.
Chẳng qua đối với hắn, Tô Mạc lại không khỏi dâng lên lòng cảnh giác, Vân Phi Vũ này dù thấy như thế nào cũng có vấn đề không ổn.
Khi hắn đối mặt với Tô Mặc Trì hay là Tô Mạc, trong mắt ngoại trừ ôn hòa thì không hề có bất luận cảm xúc gì khác, cho dù Tô Mặc Trì ở trên người hắn lưu lại từng vết sẹo nhục nhã, trong mắt hắn cũng chưa từng xuất hiện một chút thù hận hay sợ hãi.
Khác thường rõ ràng như vậy cũng chỉ có Tô Mặc Trì óc heo mới có thể không phát hiện ra được.
Tô Mạc thu liễm lại cảm xúc của chính mình, nói: “Sao có thể, ngươi suy nghĩ nhiều rồi.”
Vân Phi Vũ không có phản bác lại, chỉ chậm rãi tiến đến đây thẳng đến khi hô hấp của hai người hòa vào nhau. Đôi mắt trong veo sáng ngời đưa tình nhìn vào mắt Tô Mạc, nếu là người bình thường thì sẽ chìm đắm trong đó, hoặc là chạy trối chết.
Tô Mạc không có lùi ra phía sau, cũng không có mê say, có chút ngả ngớn cười nói: “Trước mặt công chúng rõ như ban ngày, Vân công tử muốn nhào vào trong ngực ta sao?”
Vân Phi Vũ nhìn sau tai Tô Mạc là hai nốt ruồi đen lớn nhỏ chọc người ở phía sau, ánh mắt lập loè một chút.
Vân Phi Vũ lui về sau một bước nhìn Tô Mạc nói: “Chỉ sợ Thái Tử điện hạ đã không cần Phi Vũ nhào vào lồng ngực của người nữa.” Tiếp theo sau đó hắn cung kính khom người nói: “Thảo dân sẽ không quấy rầy điện hạ nữa, thảo dân xin cáo lui.”
Tô Mạc nhìn bóng dáng mảnh khảnh của Vân Phi Vũ biến mất ở sau bức tường cao, thần sắc đen tối.
Vào lúc giữa trưa, hai người Hàn Dịch và Hàn Dương hội báo nói ở thành Nam có một chỗ biệt trang không tồi, giá cả cũng phải chăng, hỏi Tô Mạc có muốn mua không.
“Thành Nam?” Tô Mạc ngồi ở phía sau án thư trong lòng vừa động, sau đó nói: “Các ngươi đi tra chủ nhân thôn trang đó là ai.”
“Vâng, thưa điện hạ.”
Sau khi Hàn Dịch và Hàn Dương rời khỏi đây, Tô Mạc không biết sao trong đầu trước sau không ngừng hiện lên thân ảnh màu xanh lơ trong cơn mưa phùn, sau đó bất tri bất giác mà chìm vào giấc ngủ.
Tô Mạc mở mắt ra nhìn đến nóc giường làm bằng vàng, nghi hoặc chính mình làm sao đột nhiên lại đã ngủ ở trên giường.
“Điện hạ, ngài tỉnh rồi, nô tỳ đi phân phó Ngự Trù Phòng chuẩn bị bữa tối cho người.” thanh âm Ngọc Châu ở bên cạnh vang lên.
Tô Mạc gật gật đầu, nhìn đến bên ngoài trời đã tối hỏi: “Hiện tại là giờ nào?”
“Hồi điện hạ, bây giờ đã là giờ Tuất*.” Ngọc Châu trả lời nói.
(*) Giờ Tuất: 7-9 giờ tối.
Tô Mạc vẫy vẫy tay nói: “Ân, ngươi đi đi, đem Hàn Dịch cùng Hàn Dương triệu vào.”
Ngọc Châu đi ra phía sau cửa, chỉ sau chốc lát Hàn Nghị, Hàn Dương liền tiến vào.
“Tham kiến Thái Tử điện hạ.” Hai người đồng thanh nói.
“Đứng lên đi, đã tra được chưa?” Tô Mạc hỏi.
Hàn Dịch khom lưng ôm quyền nói: “Hồi Thái Tử điện hạ, chỗ biệt trang kia là Vân đại nhân ban cho Vân công tử khi Vân công tử vừa mới trở về ba năm trước đây.”
Tô Mạc hai mắt lập tức trở nên nguy hiểm nheo lại: “Vân Phi Vũ.”
_____________________________
Thực sự thì hnay edit xong 2 chương mới á nhưng hnay chỉ up 1 thôi vì tui muốn lười thêm một ngày chứ nay siêng quá chắc để trưa mai up nha(@‘_`@).