PHIÊN NGOẠI 1
Có lẽ là bởi vì vào đông, sau trưa khi ánh nắng chiếu xuống làm Manh Manh thấy thật ấm áp.
Hôm nay hai cái chủ nhân đều nghỉ ở nhà, chẳng qua vừa rồi đã cùng nhau ra ngoài.
Nghe nói là đi “Mua đồ ăn” —— ừm, chắc là một cách để tìm kiếm thức ăn mang về nhỉ? Cơ mà Manh Manh lớn như vậy nhưng chưa từng tự đi kiếm ăn.
Khi còn nhỏ ở với mẹ, nó và các anh chị em cũng ăn đồ do con người cho, sau tầm nó hơn sáu tháng tuổi một chút, thì đi theo một ông lão tóc bạc phơ.
Nó biết đây là “Mua về nhà” —— nó nghe thấy mấy chú vẹt khác loại ở những lồ ng chim bên cạnh nhắc qua.
Sau khi “về nhà”, nó phát hiện ông lão này thiệt sự đối xử với nó rất tốt, chẳng hạn như cho nó ăn những thức ăn ngon mà nó chưa từng được ăn: các loại hạt, hạt lúa mạch, trái cây sấy và xương mực — tất cả đều ngon hơn lúa mì nhiều.
Ông lão tự xưng “Gia gia”, thật là cái tên kỳ lạ, cơ mà ông lão lấy tên cho nó cũng được —— “Manh Manh”.
Đáng tiếc ở sau giấc ngủ trưa dài sung sướng, hết thảy đều thay đổi.
Nó đột nhiên trở lên to ơi là to, còn nằm ở một nơi trắng xóa. Những con người lạ mặt bên cạnh cứ nói chuyện với nó, nhưng nó chẳng hiểu gì cả.
Manh Manh cố bay lên, lại phát hiện cơ thể hình như đã khác xưa…… Không cánh, không lông, không móng vuốt, giống y con người.
Đoạn thời gian đó nó sống không được tốt lắm.
Mỗi ngày đều cố gắng trốn khỏi nơi đó, nhưng luôn bị ngăn cản, hơn nữa nó cũng chẳng biết những người mặc đồ trắng trăng kia đang nói gì với mình. Những lời đó khó hiểu hơn nhiều so với tiếng người mà nó từng nghe, khiến nó không hiểu nổi.
Và mỗi lần chìm vào giấc ngủ rồi lại tỉnh dậy, nó luôn mong chờ mình có thể biến trở lại – chỉ tiếc là không thấy.
Cho đến rất rất lâu sau, nó mới nhìn thấy một người, dắt theo một chú vẹt đến thăm nó. Mà chú vẹt kia, không biết vì sao, lại giống nó đến lạ.
……
Ngoài cửa sổ tiếng chim hót líu lo êm tai làm Manh Manh mới lơ mơ tỉnh từ cơn mê màng.
Hình như ban nãy nó đã nằm mơ…… Nó mơ màng ngẫm lại hình như là về những trải nghiệm kỳ lạ trước đây. Có điều bây không phải lúc hồi tưởng, nó nghe thấy tiếng chim hót bên ngoài cửa sổ không dứt, và nó dường như hiểu được ý nghĩa.
Có vẻ con chim đó đang gọi: “Anh vũ, anh vũ”?
Manh Manh tò mò bay ra khỏi lồ ng—— có đôi khi nữ chủ nhân cũng tên “Manh Manh”* sẽ sơ ý quên khóa chặt cửa lồ ng, nên nó cỏ thể len lút chuồn ra.
Phiên âm tên trong tiếng trung của nữ chính và chú vẹt đều là: /Méng Méng/, vẹt nhỏ không biết chữ chỉ biết phát âm giống nhau =)))
Tuy nhiên nó hiếm khi làm vậy, rốt cuộc bên ngoài cũng chẳng có gì vui.
Lúc này Manh Manh lần theo âm thanh nhìn phía cửa sổ, quả nhiên trên bậu cửa phía ngoài ban công có hai chú chim. Một con đầu trắng phớ, thân lại đen; một con khác đen thui toàn thân.
Mà hai con chim bên ngoài cùng lúc nhìn thấy nó, vì thế càng hăng say gọi: “Anh vũ, anh vũ!”
Làm một con chim nhà phải giữ gìn phẩm giá, không nên giao du với chim ngoài hoang dã —— đây là những lời dặn dò từ những con vẹt khác trong chuồng trước đây.
Chỉ là Manh Manh quả thực hơi chán, vì thế nó thoáng chần chờ, rồi bay tới đậu đối diện chúng.
“Anh vũ, ngươi rốt cuộc tới!” Con chim đầu bạc reo lên.
Manh Manh: “Ngươi là ai?”
Nó hỏi chuyện khiến đối phương sửng sốt, trên cái đầu nhỏ xíu dường như hiện lên dấu chấm hỏi to đùng: “Anh vũ anh vũ, ngươi không nhớ ta ư?”
Manh Manh hiển nhiên không quen biết hai đứa nó: “Các ngươi là ai thế?”
Con chim đen nhánh bên cạnh lúc này cũng nhận ra điểm bất thường, đánh giá Manh Manh từ đầu đến chân hồi lâu: “Ngươi thật sự không nhớ chúng ta?”
“Các ngươi có phải tìm nhầm chim rồi không.” Manh Manh trả lời.
“Sao có thể?! Chúng ta lại không phải con người, không phân biệt được đồng loại, ngươi trông giống y hệt anh vũ chúng ta quen mà!” Đầu bạc ríu rít phản đối.
Manh Manh càng thấy vô cùng khó hiểu: “Nhưng ta đâu quen các ngươi.”
“Làm sao bây giờ?” Con chim đầu bạc kia quay sang chim đen, giọng đầy lo lắng: “Anh vũ có phải bị cái bệnh mất trí nhớ gì đó không? Nhưng đó không phải bệnh chỉ có con người mới mắc sao? Ta chỉ nghe thấy trên cái con ‘gà có điện’* của tụi nó từng nói thôi!”
“Đó là TV*,” chim đen bất lực sửa sai, nói xong nó lại nhìn về phía Manh Manh đứng sau kính, giọng điệu chân thành: “Không biết giải thích thế nào, nhưng thực sự chúng ta biết ngươi, thậm chí chúng mình còn rất thân nhau.”
*Vì sao con bông lau nó lịu là do, hai từ phát âm gần giống nhau: 电的鸡/Diàn de jī/(gà có điện) với 电视机/diànshìjī/: TV
“Nhắc mới nhớ,” chim đen cuối cùng nhận ra điểm khác biệt lớn nhất với chú vẹt kia với chú vẹt chúng quen ở đâu rồi, “Ngươi không nhại lại?”
Manh Manh ngẩn người: “Nhại lại?” Hình như nó đã nghe thấy từ này từ miệng hai chủ nhân, nhưng nó không hiểu đó nghĩa là gì.
“Tức là ngươi có thể tự nói chuyện ư?” Chim đen kiên nhẫn giải thích.
Manh Manh gật đầu: “Đương nhiên, cơ mà ta không nói được tiếng người.”
“Hả!” Đầu bạc lúc này còn líu lo kêu lên đầy nghi ngờ, “Sao ta lại nhớ là anh vũ nó biết nói tiếng người nhỉ?”
Mấy con chim không khỏi ba mặt nhìn nhau.
Địa chỉ không sai, ngoại hình anh vũ cũng không đổi, nhưng lại bị bảo là không có ký ức về việc quen biết chúng……
May thay Manh Manh đã chủ động mở miệng, khả năng bởi vì nó hiếm khi có cơ hội trò chuyện cùng đồng loại: “Kỳ thật, ta có lẽ từng gặp con chim các ngươi kể.”
“Hả?”
Manh Manh nghiêng nghiêng đầu: “Chẳng qua, nó đã lâu lắm rồi không xuất hiện.”
Nó còn nhớ rõ lần cuối bắt gặp là trên bàn cơm, khi đó nó bỗng dưng biến thành con người, nhìn thấy con chim giống mình. Sau đó, nó bị mệt mỏi rã rời ngủ thiếp đi, khi tỉnh lại đã trở về cơ thể của mình.
Từ đấy tới nay, mấy tháng nay chưa từng gặp lại nó, cơ thể cũng không có gì bất thường.
“Kia nó sẽ còn trở về sao?” Con chim ngoài cửa hỏi.
Manh Manh thành thật đáp : “Không biết.”
Hai đứa kia trầm mặc.
Thấy chúng nó không nói lời nào, Manh Manh cũng thấy hơi cụt hứng, chuẩn bị bay khỏi bậu cửa quay về lồ ng, có điều không ngờ lại vang lên tiếng gọi sau lưng: “Chờ một chút!”
Vừa kêu chính là con chim đen, Manh Manh không biết đây là loại chim gì, tuy toàn thân nó màu đen nhưng lại không giống như con quạ đáng sợ trong truyền thuyết.
“Thật ra lần này đến tìm nó là vì vợ ta đẻ một ổ trứng, đã sắp nở.” Chim đen kể, giọng pha chút dịu dàng, “Ban đầu định mời nó cùng tới nhà ta đón lũ trẻ, đáng tiếc……”
Nó nói đến đây, dừng một chút lại rồi nhìn về phía Manh Manh trong cửa sổ, mời: “Nên, ngươi có thời gian tới không?”
Manh Manh vốn định từ chối lời mời của chú chim xa lạ này, nhưng con đầu bạc cũng bắt đầu hùa theo khuyên nhủ: “Đến đi đến đi! Tuy không biết ngươi mất trí nhớ hay không quen chúng ta thiệt, song mình có thể làm bạn bè mà, bắt đầu từ bây giờ luôn!”
“Bạn bè?” Manh Manh lặp lại từ này.
“Đúng rồi đúng rồi, chúng ta có thể đẫn ngươi đi ăn ngon, đi chơi cùng ngươi nha!” Chim đầu bạc hưng phấn khẳng định.
Manh Manh thoáng trầm ngâm, nhìn hai đứa ngoài cửa kính, quyết định: “Cửa sổ này mở kiểu gì?”
Đầu bạc: “Trời, sao ngươi ngố hơn xưa như thế, quả nhiên mất trí nhớ sẽ thành kẻ ngốc ư?”
Manh Manh: “…… Vậy ta không đi nữa.”
Đầu bạc: “Éc không được không được!…… Hoét đen ngươi mau mau nghĩ cách!”
Hoét đen:……
***
Khi Nguyên Triết và Thư Mông về đến nhà, liền thấy lồ ng chim trống trơn kèm cửa sổ ban công hơi hé.
“Không thấy bé Manh Manh!” Thư Mông hoảng hốt kêu lên.
Nguyên Triết nhìn qua “Hiện trường vụ án”, từ phòng khách đi ra ban công quan sát một lượt, rồi kết luận: “Đừng vội, đại khái chỉ là học theo ai đó, tạm thời trốn nhà đi chơi thôi.”
Thư Mông:?!
“Chuyện đó đã qua bao lâu rồi ý.” Thư Mông đứng phía sau, vòng tay ôm lấy eo anh, “Hóa ra anh cũng thù dai thiệt nha!” Nói rồi ngón tay còn men theo đường eo véo một cái vào cơ bụng của anh, coi như trả thù.
Nhưng Nguyên Triết chợt xoay người —— làm cô rất nhanh biết rằng mọi sự đều có giá của nó, vừa định quay đầu bỏ chạy thì bị ôm chặt ngang eo.
“Ưm……”
Đến khi được buông ra chân cô đã mềm nhũn, dựa vào anh hít một hơi thật dài lấy oxy.
“Em bảo anh thù dai mà.” Giọng nói dịu dàng của Nguyên Triết pha chút ý cười khó nén.
Thư Mông nhướng mày: “Em nói gì cũng đúng sao?”
“Đương nhiên.”
Dù sao đã bước vào chế độ “Vợ chồng lâu năm”, cô liền tức khắc nhập vai theo anh: “Vậy thì anh mau nấu bữa ăn thịnh soạn cho em.”
Nguyên Triết: “Vâng , phu nhân.”
“Khụ khụ……” Thư Mông bị anh gọi mà má xinh ửng hồng, đành lảng sang chuyện khác: “À mà, bé Manh Manh thật sự sẽ trở về?”
Nguyên Triết cười cười: “Chắc là sẽ. Nhưng nếu quả thực không về, thì chỉ có thể nuôi bé Mông Mông lớn thôi.”
“Bé lớn không tốt sao?”
“Mang tới thêm một em bé nữa là được.”
“…… Khụ khụ!”
Thừa dịp hai chủ nhân lại đang nói chuyện nó nghe không hiểu, vẹt nhỏ Manh Manh bay vèo vào ban công, đóng cửa sổ, nhanh như chớp lén trở về lồ ng chim.
Thì ra đó là những chú chim non mới nở từ trứng sao…… Ừm, không biết khi nào nó cũng có thể thử ấp một lần nhỉ.
Quân đội không được phép tự tiện ra ngoài thiên hà.
Thế nên lần hành động này, quân đội Liên Minh cần thông báo với vài vị thống lĩnh.
Tư Tuân chỉ nói rằng muốn đến tọa độ đó để xem liệu còn sót lại người Incyte nào không, nếu có phát hiện gì thì tính lại sau.
Một vài vị thống lĩnh, bao gồm cả Tư Hạ Phổ tuy hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra, cũng không hỏi thêm gì.
Cuộc xâm lược ngoài thiên hà nhanh chóng kết thúc, hành tinh mẹ của người Incyte bị tan rã, giờ là lúc giải quyết hậu quả.
Quân đội Liên Minh đã bắt được tên lính đánh thuê gửi thư nặc danh tuyên bố thân phận của Nguyễn Thu, nhưng chỉ giam giữ và trừng phạt hắn ta.
Tuy nội dung trong bức thư nặc danh không bị truyền bá rộng rãi nhưng vẫn bị một số ít người nhìn thấy.
Tư Tuân không làm rõ, vậy nghĩa là rất có thể là sự thật.
Khi y sắp xếp nhân lực ra ngoài thiên hà, có lẽ đúng là vì Nguyễn Thu.
Nhưng dù Nguyễn Thu có phải là con lai ngoài thiên hà hay không cũng không quan trọng, vì người giám hộ của cậu là Tư Tuân nên cậu đến từ thiên hà này.
Huống chi cậu còn đánh thức Bạch Điểu, huyết thống đã được xác nhận nên không có gì đáng nghi ngờ cả.
Khi Nguyễn Thu về, Liên Minh cũng thông báo cho các hành tinh phụ khác về thu hoạch của chuyến đi, gửi hình ảnh rà quét tầm xa của hành tinh Hòa Sơ La Lan.
Trên hành tinh không còn dấu vết nào về sự tồn tại của người Incyte, có lẽ tộc của chúng đã hoàn toàn diệt vong sau sự tan rã của hành tinh.
Các thống lĩnh chỉ quan tâm đến chuyện này bèn thấy yên tâm hơn.
Sau đó, trên đường về Nguyễn Thu gặp phải người Tanda, Tư Tuân chọn cách giấu đi.
Sau khi đọc xong báo cáo của cấp dưới, y suy ngẫm nói: “Tạm thời đừng để lộ, hãy coi như chuyện đó chưa bao giờ xảy ra.
Trừ khi có được sự đồng ý của tôi, cậu không được liên lạc với người đó nữa.”
Y giữ lại mã liên lạc, định tự liên lạc với ông ta.
Bất kể hiện tại người Tanda ra sao, có mục đích gì đi chăng nữa thì họ vẫn là chủng tộc ngoài thiên hà, nếu muốn hợp tác thì không thể quyết định trong một hai câu.
Tư Tuân không rành bệnh của Tập Uyên, liệu hắn có thực sự là con lai ngoài thiên hà hay không vẫn chưa chắc, nhưng theo y biết thì người Tanda không có tinh thần lực.
Hơn nữa trong nhà bỗng lòi ra hai người con lai…!Kiểu gì cũng phải giấu chuyện đó trước.
Tư Tuân nhìn Tập Uyên: “Cậu nghĩ sao?”
Tập Uyên không có ý kiến gì, nhướng mi nói: “Tôi nghe ông hết đấy.”
Nguyễn Thu ngồi bên cạnh, không ngừng lướt xem màn hình trong tay: “Thông tin về người Tanda hình như rất ít, con chỉ tìm được có bấy nhiêu.”
Tuy trước đây họ ở trong một thiên hà lân cận nhưng đôi bên không qua lại với nhau nhiều, thông tin chỉ nói rằng họ không có tinh thần lực và mạnh mẽ hơn về thể chất, dường như có những nhánh nhỏ khác trong chủng tộc, nhưng không ghi rõ phân chia ra sao.
“Nghe nói họ có tính cách kiêu ngạo, không bao giờ thích chủ động kết bạn,” Tư Tuân nói, “Được rồi, con đừng tìm nữa, không có gì liên quan đến kỳ tìm bạn đời đâu.”
Đây cũng là lần đầu tiên y nghe nói đến từ này, đặc điểm của chủng tộc này như động vật đang đ*ng d*c vậy, đoán chừng người Tanda sẽ không tùy ý tiết lộ cho người ngoài biết.
Hầu hết những người Tanda mà họ gặp đều thân thiện nên mới kể cho họ nghe mọi chuyện, nếu không người Tanda đã không nói với họ chuyện này.
Nguyễn Thu bị nói trúng tim đen, cúi đầu đặt màn hình xuống: “Dạ…”
Tư Tuân dịu giọng nói với cậu: “Con vừa về nên hãy đi nghỉ ngơi trước đi.”
Y bảo Đường Khiêm đưa Nguyễn Thu về, để lại Tập Uyên gặp riêng.
Sau khi Nguyễn Thu rời đi, trong sảnh chỉ còn lại Tư Tuân và Tập Uyên.
Tư Tuân hỏi: “Cậu đã cân nhắc xong chưa?”
Y đang hỏi về chuyện làm cố vấn quân sự, nếu Tập Uyên đồng ý thì ngày mai Liên Minh sẽ tuyên bố ngay.
Tập Uyên im lặng một chốc: “Thử xem sao.”
Tư Tuân nói muốn làm thống lĩnh không hề dễ, nên hãy bắt đầu từ vai trò cố vấn quân sự.
Hắn sẽ từ từ giao lại công việc của tổ chức cho Khang Song Trì – Người đi theo hắn lâu nhất và cũng là người trung thành nhất.
Tư Tuân nghiêm mặt, trầm giọng nói: “Nếu đã quyết định rồi thì phải chuẩn bị sẵn sàng, không được đổi ý, chứ đâu ra cái chuyện thử cho cậu chứ.”
Không đợi Tập Uyên lên tiếng, y lại nói tiếp: “Đầu tháng sau, chúng ta sẽ thiết lập quan hệ ngoại giao trong thiên hà, người của các hành tinh phụ sẽ tới đây, cậu cũng phải tham gia.”
Đến lúc đó chỉ cần đi lướt qua là được, không cần tiếp xúc quá nhiều với người khác.
Tư Tuân không lo lắng chuyện Tư Hạ Phổ cũng đến.
Tập Uyên gật đầu: “Được.”
“Còn nữa,” Tư Tuân liếc hắn hai lần, “Sau khi thiết lập quan hệ ngoại giao, cấp dưới của cậu có thể ở lại hoặc rời đi, Tiểu Thu sẽ tiếp tục đi học.”
Y nói khá uyển chuyển, ngụ ý là Tập Uyên có thể về hành tinh Griffin để xử lý chuyện trong tổ chức, nhưng hắn không được đưa Nguyễn Thu đi nữa.
Trước đây Tư Tuân đồng ý để Tập Uyên ở lại, thứ nhất là vì Nguyễn Thu thật sự không buông bỏ được hắn, thứ hai là vì quân đội Liên Minh cần sự hỗ trợ của tinh tặc, nên y đành phải thỏa hiệp trá hình hết lần này đến lần khác.
Tập Uyên không về cũng không sao, hắn không gây sự, không quấy rầy chuyện học của Nguyễn Thu, Tư Tuân chỉ cần hai điểm này thôi.
“Tôi sẽ sắp xếp cho họ.” Tập Uyên dựa lưng vào ghế, thẳng thắn nói, “Tôi không đi đâu cả, bệnh của tôi vẫn còn đó.”
Sắc mặt Tư Tuân trầm xuống: “Nếu rảnh rỗi quá thì đến quân doanh ở mấy ngày đi.”
Tập Uyên đúng là tinh lực dồi dào, có thể tìm người đánh nhau để trút hết năng lượng.
“Được, tôi sẽ cân nhắc.”
Tập Uyên thuận miệng đồng ý rồi đứng dậy: “Ông bận gì đấy bận đi.”
Trước đây, mỗi khi nói chuyện với Tư Tuân xong, hắn thường rời đi luôn, nhưng bây giờ hắn sẽ miễn cưỡng chào trước một tiếng, thái độ cũng khá hơn đôi chút.
Kỳ nghỉ của Nguyễn Thu vẫn còn dài, không cần gấp như thế, Tư Tuân ước lượng thời gian rồi gật đầu: “Đi đi.”
Tập Uyên về thẳng phòng của Nguyễn Thu, lúc mở cửa ra thì thấy Nguyễn Thu đang xem tivi.
Cậu cầm remote trong tay, xem nhập tâm, trông thấy Tập Uyên về thì vội đổi kênh khác.
Tập Uyên đến gần ngồi cạnh Nguyễn Thu, hỏi: “Em đang xem gì đó?”
Hắn ôm lấy Nguyễn Thu, tiện dịp lấy remote đi, đổi về kênh trước đó.
Hình ảnh trong màn hình thoáng qua, hai con báo đen chạy cực kỳ nhanh băng qua bình nguyên, trông cường tráng mạnh mẽ.
Tên chương trình “bản năng động vật” được viết ở phía dưới bên phải.
Nguyễn Thu cuống quít muốn giật lấy remote nhưng Tập Uyên đã ném lên bàn trà không cho cậu lấy.
Mặt cậu đỏ lựng, lí nhí nói: “Em chỉ tò mò thôi…”
Theo hiểu biết của Nguyễn Thu, chỉ có động vật mới có kỳ tìm bạn đời, sẽ có những hành vi tán tỉnh bạn đời khác nhau.
Hơn nữa từ này cũng có thể gọi là kỳ đ*ng d*c.
Nguyễn Thu nhớ lại Tập Uyên từng mất kiểm soát hai lần, khi ấy hắn chỉ muốn giấu cậu đi, chỗ nào đó rất hưng phấn cần cậu giúp.
Cậu càng nghĩ càng cảm thấy Tập Uyên là con lai của người Tanda, hắn được thừa hưởng tinh thần lực từ cha hoặc mẹ, và bản năng bẩm sinh từ bên còn lại.
Nếu muốn giải quyết triệt để…!Người đàn ông trung niên nói tìm bạn đời là được, nhưng chắc chắn không chỉ tìm đơn giản vậy thôi đâu.
Tập Uyên thấp giọng hỏi: “Tò mò gì cơ?”
Mặt Nguyễn Thu ngày càng đỏ, nhưng thấy rất đau lòng cho hắn: “Anh sắp hai mươi chín rồi…”
Tập Uyên bị bệnh khi trưởng thành ở tuổi mười tám.
Hắn đã chịu đựng bản năng chủng tộc quá lâu, những mặt khác trên cơ thể biết đâu cũng bị ảnh hưởng.
Một trong những ảnh hưởng là trước đó hắn đã mất kiểm soát dẫn đến ph*ng t*nh thần lực ra ngoài.
Nguyễn Thu nâng mặt Tập Uyên, lo lắng hỏi: “Lúc khó chịu, anh có thấy chỗ nào khác không thoải mái không ạ?”
Tập Uyên nắm lấy tay cậu: “Không có, anh đã kiểm tra sức khỏe rồi.”
Chỉ là các bác sĩ ở đây dĩ nhiên không ngờ đến kỳ tìm bạn đời nên luôn coi việc mất kiểm soát của hắn như một căn bệnh và không thể tìm ra nguyên nhân thực sự.
Nguyễn Thu yên tâm, rồi lại cẩn thận nhìn hắn: “Vậy cảm giác khác thì sao?”
Cậu tò mò liệu Tập Uyên sẽ cư xử giống động vật hơn hay có lông mọc trên có thể không…
Tập Uyên rũ mắt hỏi: “Cảm giác?”
Tivi vẫn đang phát, con báo đen đang đuổi theo con mồi, khi nó c*n v** c* con mồi, Tập Uyên bỗng đẩy Nguyễn Thu xuống.
Hai bên đồng bộ đến mức khiến Nguyễn Thu ngây người, cậu thật sự có ảo giác mình là con mồi, vô thức nhắm mắt lại.
Tập Uyên dùng sức hôn lên môi cậu, ôm cậu dậy: “Em sợ à?”
Nguyễn Thu mở mắt ra, vùi đầu cọ vào trong lòng ngực hắn, úp mở đáp: “Không ạ…”
Con báo đen trong màn hình đang xé nát da thịt con mồi, kèm theo tiếng gặm nhấm.
Lòng bàn tay Tập Uyên dọc theo sống lưng Nguyễn Thu, vuốt phẳng vạt áo bên eo cậu: Ngày mai đi học không em?”
Nguyễn Thu ngẫm nghĩ: “Sao cũng được.”
“Vậy em đọc sách một lát, rồi ngủ một giấc dậy ăn tối.” Cậu ngẩng đầu, nhìn vào mắt Tập Uyên, rồi tự dưng sửa lời: “Thôi…!Ngày mốt mới đi.”
Tập Uyên tắt tivi, nói: “Muốn đi thì đi thôi.”
Nguyễn Thu ôm hắn: “Em hơi buồn ngủ rồi anh,” Cậu dụi dụi cổ Tập Uyên, “Em muốn anh ngủ với em cơ.”
Tập Uyên ôm eo cậu, hôn lên vành tai cậu rồi bế cậu vào phòng ngủ..