171
Bạch Sướng đẩy ng ực Thẩm Minh Húc ra nhưng cậu không còn đường trốn.
Thẩm Minh Húc ôm chặt cậu trong lòng, chăn trong ngực cũng bị ném xuống giường.
Bạch Sướng dứt khoát nói hết những lời nghẹn trong lòng ra ngoài.
Cậu khóc kháng cự Alpha của mình, “Anh bỏ ra, đừng đụng vào em.”
“Em nghe thấy hết rồi, chuyện anh và người yêu cũ nói với nhau.”
Thẩm Minh Húc nghe Bạch Sướng nói, hơi sửng sốt.
Sau đó mới rõ ràng Bạch Sướng đã hiểu lầm.
Anh vội vàng ôm Omega của mình, điên cuồng lên tiếng: “Anh không phải, anh không có, nghe anh giải thích.”
“Chính anh nói, anh thấy lời Beta kia nói đúng.” Bạch Sướng cắt ngang lời anh.
“Anh cũng hiểu được anh và cậu ấy khi đó chỉ thiếu một đứa con nên anh mới nói với em anh thích em.”
“Nhưng trước đó rõ ràng anh đã nói với em, anh không xem em là công cụ sinh con, anh còn bảo anh thích em.”
Bạch Sướng càng nói càng khó chịu, “Anh nói anh thích em…” Nước mắt cậu rơi xuống gối.
172
Thẩm Minh Húc xót không chịu nổi, “Vậy em nghe được khúc sau anh nói không?”
Bạch Sướng lắc đầu.
Thẩm Minh Húc thẳng người dậy, hai tay cũng đỡ bên đầu Bạch Sướng, “Vậy là em nghe được câu đầu tiên đã chạy?”
Omega gật đầu.
Thẩm Minh Húc thở dài, “Đồ ngốc của anh này.
Nếu em nghe thêm một câu đã không khóc thành thế này rồi.
Em rõ là muốn hành chết anh.”
“Anh mắng cậu ta đầu óc có vấn đề, em không nghe thấy.
Anh còn mắng mình trước đây bị mù, em cũng không nghe thấy.”
“Sau anh còn đánh cậu ta, em cũng không thấy nốt.”
“Anh ngoan thế này mà sao em nghe được câu đầu tiên đã chạy mất rồi.” Thẩm Minh Húc chăm chú nhìn Bạch Sướng.
Bạch Sướng nghe Thẩm Minh Húc nói mà hoang mang.
Cậu đâu ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Vậy chẳng phải cậu đã hiểu lầm Thẩm Minh Húc rồi sao, lại còn náo loạn lâu như vậy.
173
Thẩm Minh Húc ôm Bạch Sướng.
Sau đó nhẹ nhàng lấy khăn lau nước mắt trên mặt cậu, “Lỗi do anh không giải quyết vấn đề tốt, làm em buồn.”
Bạch Sướng biết mình hiểu lầm Thẩm Minh Húc, vành tai đỏ lên nhưng cậu vẫn rất để ý.
“Vậy tại sao anh, tại sao trước giờ anh không bao giờ tiếp xúc với Omega? Em hỏi bạn anh, bọn họ bảo rằng vì người yêu cũ của anh là Beta nên mới vậy.”
“Xuỳ! Em đừng tin mấy lời hoang đường của tụi nó.” Thẩm Minh Húc vội phủ nhận, “Đó là bởi vì mẹ anh.”
“Anh tận mắt thấy mẹ mình mất bên cạnh anh.
Mẹ từng nói với anh vài lời khi còn sống.
Rằng bà muốn chế như thế nào, sau đó bà đi thật.”
“Bà nói nhiều nhất chính là, tại sao bà lại là Omega, dựa vào đâu mà bà phải là Omega.”
“Bà luôn nói Omega vô dụng, yêu đuối.
Sau này, anh cũng cứ nghĩ như vậy nên trước khi gặp em anh đều tránh chạm vào những thứ dễ vỡ.”
174
“Anh không thích đám cưới nhưng anh không ngờ anh không thoát được chuyện này.
Nhưng anh may mắn hơn mẹ anh hàng trăm lần.
Anh gặp được em, không phải một kẻ xấu xa.”
“Đến khi gặp em anh mới hiểu được Omega không vô dụng và không phải là chịu không nổi một kích như anh nói.” Thẩm Minh Húc ôm eo Bạch Sướng, nhẹ giọng bảo.
Bạch Sướng nghe Thẩm Minh Húc nói, lòng hơi áp lực.
Cậu không ngờ nguyên nhân lại là như vậy.
Cậu đưa tay ôm lại Thẩm Minh Húc, “Xin lỗi… Em không cố ý muốn anh nhớ lại chuyện này.”
“Cũng đã qua lâu rồi, hơn nữa bây giờ không phải chúng ta đang rất tốt sao? Mẹ anh lừa anh, Omega của anh rõ ràng đáng yêu và hoạt bát thế này cơ mà, có giống đồ dễ vỡ chút nào đâu.” Dứt lời, Alpha liền dịu dàng hôn lên trán Bạch Sướng một cái.
“Trừ việc hơi thích khóc.” Anh cười khẽ một tiếng, Sau đó hôn lên gò má mềm mềm của cậu Omega.
175
Hai người náo loạn cả đêm, Bạch Sướng nhanh chóng thấm mệt.
Thẩm Minh Húc lấy khăn lau mình cho cậu, đợi Thẩm Minh Húc làm xong những chuyện này, Bạch Sướng đã nằm trên giường khe khẽ ngáy.
Alpha bò lên người ngủ cạnh cậu, “May mà cục cưng của anh không sao cả.”.
Uông Thành và Ân Hi nhìn nhau càng thêm khó hiểu, rõ ràng chuyện tốt rủ nhau kéo tới, Thượng Thần Hi nên vui mừng mới phải.
“Cảm ơn cô Windy.
Đã phiền cô một chuyến.
Bây giờ cũng trễ.” Ân Hi quay sang nói.
Uông Thành cũng gật đầu tán đồng: “Cô thật có lòng.”
“Tôi về trước.
Mọi người đều là bạn bè, thế thì an ủi anh Thượng vậy.”
“Tôi tiễn cô.” Uông Thành vừa đứng lên thì phía này đã thấy Thượng Thần Hi cũng đứng bật dậy: “Để tôi tiễn cô, luật sư Lôi.”
Thượng Thần Hi đưa Windy ra đến chỗ đỗ xe, cuối cùng mới thốt lên tiếng cảm ơn: “Cảm ơn cô.
Tôi sẽ nhờ Ân Hi gửi phí luật sư cho cô sau.
Đêm tối vất vả.”
“Anh không ngại tôi hỏi đến mối quan hệ của anh và Thượng Thần chứ? Không phải vì nhiều chuyện, nhưng tôi và Lục Tuấn là quan hệ hôn ước thương mại.
Tôi cảm thấy mình có thể thắc mắc về chuyện gia đình nhà họ Thượng.”
“Cô đã có câu trả lời rồi mà.
Cô là luật sư, dành chút thì giờ điều tra sẽ rõ được hết.
Cô cũng thấy đó…!người có tiền thì có thể đổi trắng thay đen.
Chuyện gì cũng có thể tự tung tự tác.”
“Tôi không hiểu ý của anh.”
“Tôi cũng không biết là vì sao cô không hiểu ý của tôi nữa.
Nhưng cô yên tâm, sau này tìm đến cô nhất định là sẽ chuyện tốt.”
Windy cảm thấy thú vị, nhướng nhẹ mi mắt, “Mong anh mọi sự được như ý nguyện.”
Windy và Thượng Thần Hi bắt tay nhau, sau đó Thần Hi lịch sự giúp cô mở cửa xe ngồi vào trong.
Nhìn cô ấy chạy đi một lúc mới trở vào quán mì.
“Mày đã đi tìm cha lớn của tao kể hết mọi chuyện?”
Thượng Thần Hi và Cố Thừa Luân mặt đối mặt với nhau.
Ban đầu Uông Thành muốn kéo Ân Hi về trước để hai thằng bạn tự nói chuyện với nhau, dù sao cũng sẽ không xảy ra án mạng nghiêm trọng được.
Không ngờ vừa đứng lên đã nghe Thượng Thần Hi nói một cậu như vậy, hết thảy đều rất ngỡ ngàng.
Hơn hết là Cố Thừa Luân đã gật đầu thừa nhận.
Uông Thành rất rõ đấy là đại kị của Thượng Thần Hi.
Dính dấp đến chuyện gia đình Thần Hi luôn rất để ý.
“Cha lớn của tao đã hạ mình xuống nước tìm gặp Lục Phúc An, mày có lẽ cũng biết?” Thượng Thần Hi tiếp tục truy vấn.
“Tao cũng biết.”
Thượng Thần Hi siết lại nắm đấm nghiến răng nghiến lợi.
Sợ anh tiếp tục manh động Ân Hi và Uông Thành không giấu được lo lắng tiến sát bên cạnh.
“Khốn kiếp! Tao đã nói, tao thà chết quách đi cũng không để cha của tao chịu ủy khuất nào, mà mày lại dẫn dắt cha của tao hạ mình cầu xin Lục Phúc An.
Mày làm như vậy khác nào ghim từng mũi dao vào tim tao, sỉ nhục tao.”
“Mày thấy rằng có lợi cho tao sao?”
“Nhưng chí ít không lợi gì cho tao.”
Uông Thành hầu như có thể hiểu ra được vấn đề, bấy giờ liền cố ý chen lời vào: “Sao mày có thể nói như vậy, rõ ràng mày vừa được thoát khỏi truy tố, còn chiếm ưu thế trong dự án công trình Thành Nam.
Chúng ta bây giờ cần nhất là đoàn kết và tập trung phát triển sự nghiệp.
Mày có bất mãn gì cứ cạnh tranh với Lục Phúc An là được mà.”
Doãn Ân Hi nhìn Uông Thành không giấu được xúc động muốn khen ngợi anh ấy.
Uông Thành tuy rằng là người thật thà, lắm lúc không khéo ăn nói, không ngờ rằng chuyến này từng lời từng chữ thốt ra thật sự hay quá.
Thượng Thần Hi cũng lập tức dịu xuống.
“Nhưng tao hận.
Tao thẹn.”
“Vậy mày dành thời gian an ủi chú Nghiêm nhiều hơn là được.
Cả đời chú ấy chỉ bận tâm đến mày thôi.
Mày được tốt chú ấy sẽ vui.
Đúng không?” Uông Thành tiếp tục động viên.
Thượng Thần Hi ôm trán, vô cùng não nề.
“Cả buổi anh chưa ăn gì đúng không? Trong bếp còn hoành thánh và há cảo, tôi hâm nóng rồi múc cho anh và anh Thành một bát nhé! Ăn ngon lắm.”
Thượng Thần Hi nghe đói liền gật đầu đồng ý.
Ân Hi mỉm cười chạy vội trở vô bếp.
Lúc này ba người đàn ông đều dõi nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô rồi cùng nhau kéo ghế ngồi xuống bàn.
Cố Thừa Luân vừa chườm đá trên mặt vừa nhìn sang Thần Hi và nói: “Buông nhẹ mọi chuyện đi.
Công trình Thành Nam không phải là dự án dễ nuốt, mày không cần phải nghĩ là Lục Phúc An nhường lại cho chúng ta.”
“Thằng Luân nói rất phải.
Mày không cần đặt nặng ở trong lòng.”
“Nhắc mới nhớ, hôm trước có băng bọn đấu đá ở khu Thành Nam tìm tao tính sổ…!may mà đại ca trong nhóm đó từng nhận ân tình của tao ở Macau.
Chúng tao nói chuyện mới vỡ lẽ.
Coi như tao luôn được may.
Ông trời đang đãi ngộ cho tao, tao quyết làm tới cùng, đưa Dật Vĩ lên tầm cao, nhấn chìm Thượng Thần mới thôi.”
Lúc này Uông Thành và Cố Thừa Luân lại ăn ý nhìn nhau bật cười.
So với bộ dạng căng thẳng khi nãy sớm đã tiêu tán.
Ân Hi mang khay đồ ăn từ dưới bếp lên, nhìn ba người bọn họ hòa thuận trở lại thì trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cô chú ý đến chỗ sưng đỏ của Cố Thừa Luân thì tiện thể nhắc nhở:
“Ngày mai sinh nhật Helen, anh chườm đá chú tâm vào đừng để bộ dạng khó coi đi gặp cô ấy.
Tôi đã đặt chỗ ở nhà hàng rồi, nhất định hai người sẽ ưng ý.”
“Là chỗ nào?” Uông Thành buộc miệng hỏi.
Cả ba phụt cười một tiếng.
…
Buổi chiều mát mẻ Helen ôm bó hoa lớn tan ca bị đồng nghiệp trêu ghẹo mấy câu cũng không giấu được nở nụ cười e thẹn.
Đã bao lâu rồi Cố Thừa Luân không tặng hoa cho cô, cô cũng chẳng nhớ rõ, hôm nay bất ngờ được nhân viên gửi hoa tâm tình thật sự phấn khích, đến những muộn phiền trước đó cũng tan biến sạch sẽ.
“Surprise!”
“Hi Jay! Sao anh lại ở đây?”
“Đương nhiên là đứng đợi cô mà.
Có cái này muốn tặng cho cô.”
Helen ngỡ ngàng sau đó vô ý quét mắt chỗ chiếc xe mui trần mới toanh sau lưng Lục Tuấn, dường như có thể đoán biết là chuyện gì.
“Tặng cô chiếc xe này.
Chúc cô sinh nhật vui vẻ.”
“Oh my god! Giá trị như vậy tôi thật không dám nhận.”
Lục Tuấn kéo tay cô tiến lại gần chỗ chiếc xe hơn sau đó nhét vào trong tay cô chiếc chìa khóa.
“Cô xứng đáng mà.
Star J khuếch trương quảng đại đều nhờ vào công lao của cô, cô đã bỏ nhiều tâm sức.
Tôi đại diện công ty khen thưởng cho thành quả của cô.
Helen! Đừng từ chối.”
Helen nở nụ cười, đặt bó hoa vào trong một bên ghế ngồi, ánh mắt lấp lánh quay sang nhìn về phía Lục Tuấn.
“Cảm ơn anh rất nhiều.
Sau này vì công ty tôi sẽ dốc lòng ra sức nhiều hơn nữa để xứng đáng với sự tín nhiệm của anh.”
Lục Tuấn đưa ta ra: “Chạy thử một vòng đi.”
“Helen!” Một tiếng gọi quen thuộc khác lại vang lên.
Helen và Lục Tuấn đều bàng hoàng quay lại nhìn, hóa ra người đến là Cố Thừa Luân.
“Chúng ta ăn tối nhé! Anh đã đặt chỗ rồi.”
Helen ái ngại nhìn Lục Tuấn, sau đó đi thẳng về phía Cố Thừa Luân tha thiết nhìn sâu vào cặp mắt anh nở nụ cười.
“Được ạ.”
Cố Thừa Luân kéo ghế mời Helen ngồi xuống trước sau đó mới ngồi xuống chỗ bên cạnh.
Không khác gì Helen anh cũng âm thầm quan sát quang cảnh nhà hàng một lượt, khẽ xuýt xoa trong lòng.
“Không gian ở đây lãng mạn quá chứ, hiếm khi anh có tâm tư này.” Helen mỉm cười, thật lòng khen ngợi.
Ngược lại Cố Thừa Luân nhớ đến Ân Hi, cô ấy không những có lòng mà còn tinh tế.
Anh mỉm cười nhìn Helen đáp: “Lúc trước anh bảo thủ, không muốn trải nghiệm mới lạ…”
“Bây giờ thay đổi?” Helen nhướng mày, mở menu ra xem trước, tâm trạng vừa hay được thư thả.
“Theo em là tốt hay xấu?”
Helen khựng lại ngẩng mặt lên nhìn, trong mấy chốc tia hớn hở khi nãy đã tan biến.
Cô thẳng thắn hỏi ngược lại:
“Hôm nay sinh nhật của em anh có thể không trưng vẻ mặt tâm trạng này được không? Anh khó chịu gì có thể nói thẳng ra được mà.
Ví dụ như khi nãy thấy Lục Tuấn tặng cho em chiếc xe?”.