Trước đó anh đã phân công cho Lục Minh đi giúp mọi người đưa lương thực và kho dự trữ.
Anh đã ngõ ý với Nhị ca và Liễu tiểu thư đi cùng mình và Quận Chúa, nhưng họ từ chối mà muốn đi dạo quanh đây, Anh cũng không nói thêm gì vì cho họ có không gian riêng tư.
Anh cùng đi với Đinh Yên Quận Chúa đến xem những cánh đồng đang thu hoạch, đến kho lương để xem cách sắp xếp và chuẩn bị lượng hàng giao đến Nghiên Dương và Tịnh Kì.
-Bạch Tử Khiêm: ” Anh chỉ tay về phía căn nhà đang cất “Đấy là nơi dành cho lũ trẻ đọc sách viết chữ, nhưng tôi chưa tìm được nho sĩ tốt cho chúng.”
-Triệu Đinh Yên: Nhìn anh “Tôi sẽ giới thiệu cho Bạch công tử đây một số nho sĩ sau khi chúng ta trở lại kinh thành.”
– Bạch Tử Khiêm: Anh nhìn Nàng mừng rỡ, đôi mắt sáng bừng “Thật đấy nha, coi như đa tạ Quận chúa đại nhân trước nhé.” Anh quay chỉ về một hướng khác càng phấn trấn nói “Đi lối này sẽ đến cánh đồng hoa, nào có muốn xem thử không.”
-Triệu Đinh Yên: Gật đầu “Được, cùng xem nó đẹp đến như nào mà làm Bạch công tử cao hứng đến thế.”
– Bạch Tử Khiêm: Cười cười “Tôi nghĩ Quận Chúa đây sẽ rất bất ngờ đấy.” Nhướng mài.
-Triệu Đinh Yên: “Có thật là tuyệt hảo đến thế?” Anh chỉ cười cười
Theo một con đường mòn tiến sâu và một khu rừng, đến nơi nàng đúng thật rất bất ngờ, tại sao nơi đây lại có nhiều bông hoa đủ màu sắc và sặc sỡ đến thế, những thân cây lại cao chót vót.
Lúc này ánh mặt trời nhàng nhạt chiếu xuyên qua các thân cây chạm đến những cánh hoa đang vươn mình khoe sắc.
– Bạch Tử Khiêm: Lúc này Anh đứng phía sau lưng Nàng chỉ cách khoảng một thước “Thế nào có phải là đẹp lắm không, và còn vô cùng thư thái.”
-Triệu Đinh Yên: Đôi mắt Nàng nhìn xung quanh, hít lấy một ngụm khí trời “Đúng là một nơi vô cùng tuyệt vời.
Cơ thể cảm thấy thỏa mái hơn rất nhiều và nơi đây quá bình yên.”
– Bạch Tử Khiêm: “So với nơi đây thì kinh thành quá xô bồ, đấu tranh hơn thua mà không từ bất kì điều gì.
Lòng người cũng đầy thủ đoạn, khó nắm bắt và không lường trước được.”
-Triệu Đinh Yên: Lúc này Nàng nhìn Anh, suy nghĩ trong đầu của nàng Anh từ một tên Ôn Thần tính cách hoàn toàn trái ngược với con người đang đứng trước mắt nàng.
Khuôn mặt luôn tươi cười sáng lạng nhưng tận sâu trong đôi mắt đó là thứ gì đó nó đang vùng vẩy.
Đến đáng sợ.“ Làm sao nơi đây lại có thể chứ!” Nàng lướt qua nhẹ nhàng, đôi tay thon thả đặt lên từng cánh hoa.
“Trước khi đến đây ta đã nhìn hướng đi và nếu như phán đón không lầm nơi này được gọi là Vùng Đất Chết.” nói rồi Nàng nhìn thẳng vào mắt Anh như cố gắng biết được thêm nhiều thứ ở nơi đây và đặc biệt là người đứng trước mặt nàng.
– Bạch Tử Khiêm: Anh cười rồi tiến vài bước đến gần Nàng “Tên gọi vẫn mãi là tên gọi.
Đâu ai chứng thực được nó không có sự sống.
Đất vẫn là nơi cho hạt giống diện mạo mới, dù nơi đó tồi tệ đến cỡ nào thì vẫn có cơ hội vươn mình.
Còn hơn lo sợ mà cứ giữ hạt giống trong tay thì cả đời nó cũng không nảy mầm.” Cười tươi “Cũng giống như con người vậy, họ không có quyền lựa chọn được nơi sinh ra nhưng họ sẽ có thể thay đổi được cuộc sống sao này chỉ cần cho họ hi vọng và động lực.
Như Quận Chúa đã thấy những con người ở đây họ đã làm được.”
-Triệu Đinh Yên: Nghe đến nổi ngây người “Bạch công tử nói như thế là tất cả mọi thứ điều có thể thay đổi hay sao.”
– Bạch Tử Khiêm: Anh lắc đầu “Chỉ là có cơ hội, dù kết quả như nào thì sau này cũng không còn gì hối hận khi ta đã cố gắng hết sức rồi.”
-Triệu Đinh Yên: Nàng gật đầu tỏ ý tán đồng rồi tiếp tục ngắm rừng hoa “Nơi đây thật sự đã có sức sống mới tất điều đâm trồi sinh sôi.
Đúng là rất trù phú, tựa như một thiên đường mới được hình thành.”
Nàng đấm chiềm trong biển hoa tươi mới.
Nàng say đấm vì hoa Anh giờ đây đang say đấm vì nàng.
Nàng điềm đạm và nhẹ nhàng như tiên tử hạ thế, đôi mắt trong trẻo, gương mặt từng góc từng nơi đâu đâu cũng tuyệt mĩ, làng gió nhè nhẹ làm tóc và y phụ như đu đưa theo giai điệu.
Dáng vẽ thoát tục đến mê người, đến giờ trái tim Anh không thể dối lòng.
Thật sự đã rung động, có thể là lần đầu tiên nhìn dáng vẻ ấy nó đã hút lấy trái tim của một kẻ cô đơn.
Gần đấy có một cây đại thụ và được anh gắn lên một chiếc xích đu.
Và nó là một nơi lý tưởng để ngắm cánh đồng hoa.
Hiện Nàng đang ngồi trên chiếc xích đu còn Anh thì ngồi trên một tán rễ lớn của đại thụ.
Nàng đưa mắt ngắm nhìn các bông hoa đang nô đùa trong gió, và đâu đó lại có ánh mắt luôn nhìn về hướng nàng.
-Triệu Đinh Yên: Nàng không nhìn Anh nhưng cất giọng nói “Đừng nhìn chăm chú như thế.”
-Bạch Tử Khiêm: Anh giật mình nhưng cũng đáp trả “Đã là bông hoa đẹp nhất thì không thể ngăn cản người khác nhìn.”
-Triệu Đinh Yên: Nhíu mài “Bạch công tử đang dỡ thối chiêu hoa.”
-Bạch Tử Khiêm: Cười cười “Tôi nào dám, chỉ là đang nói sự thật.
Tôi cũng biết được không ít về Triệu Quận Chúa đây, nên tôi không thể đùa với lửa.”
-Triệu Đinh Yên: “Nếu đã biết thì tốt.
Và Bạch công tử còn điều chưa thực hiện.”
-Bạch Tử Khiêm: “Ukm giờ cũng trễ tôi cũng có hẹn, vậy sao cuộc hẹn với mọi người xong tôi sẽ nói rõ cùng Quận Chúa.”
Mặt trời cũng đang dần lặn khỏi những tán cây cả hai rời khỏi rừng hoa và trở về.
Trên đường đi về Nàng đã đi phía trước, Anh luôn đi phía sau khoảng cách giữa hai người không hề xa.
/Kẻ si tình này sẽ chọn ở phía sau lưng em đó baby./
Đúng như đã nói một số người anh hẹn họ ngồi ở bàn đợi có cả Nhị ca, Liễu tiểu thư và Lục Minh.
-Bạch Tử Khiêm: Đi phía sau Nàng lên tiếng “Thật thất lễ quá phải để mọi người đợi, Mọi người đợi chắc đã lâu.”
—–Tất cả: cười tươi “Không, không lâu, chúng tôi chỉ mới đến.” Anh cười cười
-Bạch Gia Khang: Nhíu mài “Có người đã đợi đệ gần một canh giờ rồi đó.
Và mọi người cũng không nên nói thế đệ ấy có thể ỷ lại.”
-Bạch Tử Khiêm: Anh cười cười “Đệ sẽ rút kinh nghiệm, sẽ không có lần sau.”
-Nhất Trung: “Không phải như thế, do chúng tôi đến sớm thật.
Bạch công tử luôn là người đúng…”
-Bạch Tử Khiêm: “Được rồi mọi cũng ngồi xuống đi.
Ờ Trung huynh có thể nói tẩu tẩu đưa Quận Chúa và Liễu tiểu thư tắm rửa và thay y phụ giúp tôi.” Anh đảo mắt qua mọi người đã yên vị thì anh cũng bắt đầu nghiêm nghị giao phó.
Các vị tẩu tẩu đang chuẩn bị bữa tối cho cả nhóm người Bạch Tử Khiêm, họ vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ.
Nhưng một lúc họ điều im lặng khi thấy Đinh Yên và Thanh Di đi đến.
-Liễu Thanh Di: “Cho tôi mạng phép hỏi vị tẩu tẩu này vừa nói, mọi người đã đào tẩu từ đâu đến đây?” Phải Thanh Di đã nghe họ nói về cuộc đào tẩu sống còn, họ kể trong sự hạnh phúc vô cùng.
-…: “Chắc…chắc tiểu thư…nghe… nghe lầm rồi.” Mọi người điều run rẫy, vì đây là bí mật không thể tiếc lộ cho bất kì ai.
-Triệu Đinh Yên: “Tôi cũng đã nghe chắc không thể lầm.” Nàng cười nói “Bạch công tử cũng đã ngõ lời kể với tôi nhưng do bận rất nhiều nên chưa có cơ hội.
Tôi được mời đến đây thì cũng chứng minh rằng Bạch công tử rất tin tưởng.”
—–Tất cả: Nhìn nhau và đã sa vào bẫy của cô Quận Chúa mà kể.
“…”
—–Tất cả: “Chúng tôi thật lòng biết ơn và đặt lòng tin vào ngài ấy.
Người ấy xuất hiện như một ánh sáng cứu rỗi cuộc đời và gieo thêm hi vọng cho chúng tôi.”
-Liễu Thanh Di: Mặt bất ngờ “Vậy cuối cùng hắn là thần y, thương nhân, quân sư hay có khả năng thống lĩnh?”
—–Tất cả: “Chúng tôi không rõ, nhưng ngài ấy như bậc thánh sống được cử đến đây cứu lấy cuộc sống của tất cả vậy.”
-Triệu Đinh Yên: “Nhưng ta thấy nơi đây không thể nào được xây dựng trong vài tháng.” Thanh Di gật đầu tán thành.
—–Tất cả: Mọi người cười tươi rồi nói “Khi đến vùng đất này ngài ấy đã nói.
Mọi người phải cố gắng nhiều hơn nữa phải làm nơi đây phát triển như là đã có từ một hai năm hoặc hơn để người khác nhìn vào không thể biết được nó chỉ xây dựng trong vài tháng thì mọi người mới an toàn được.
Ngài ấy tính toán lên kế hoạch mọi thứ và chỉ dẫn từng người, đồng lòng thật hiện.”
-Bạch Tử Khiêm: Anh cùng Nàng ngồi tại bàn ở sân vườn “Coi như cô đã biết rồi hỏi gì nữa đây.”Nằm ường lên bàn.
-Triệu Đinh Yên: Uống một ngụm trà nhìn Anh “Tôi chỉ muốn Bạch công tử thực hiện lời hứa.”
-Bạch Tử Khiêm: “Haizzz! Thì như mọi người kể đấy.
Cô đúng chơi gài bẫy luôn.
Tẩu tẩu cũng dè trừng về nói lại với tôi.”
-Liễu Thanh Di: “Ngươi thật có khải năng đó?”
-Bạch Tử Khiêm: “Không phải tôi mà là mọi người.
Họ đã phấn đấu dành sự sống thôi.” Thanh Di định nói gì thì anh nói tiếp “Ở đâu còn hoa nở, ở đó có hy vọng.
Thôi tôi đi ngủ nge.” Chạy đi như tia chớp.
-“Vết thương này từ đâu mà ra vậy?”
Trần Thái Thông vừa xử lý, băng bó lại vết thương, vừa tò mò hỏi.
-“Không may bị ngã mà thôi.”
Nhậm Tử Phàm ngồi im lặng để bác sĩ Trần sơ cứu.
-“Ngã vào con gái nhà người ta ấy à?”
Trần Thái Thông nụ cười đầy ẩn ý, thuận miệng trêu chọc.
Hắn liếc mắt nhìn về phía cậu ta, gương mặt căng thẳng.
-“Cậu có ý gì? Làm sao cậu biết?”
Bác sĩ Trần cũng bị ánh mắt này làm cho xám hồn.
-“Thì cậu lúc nào mà chẳng có phụ nữ bên cạnh, tôi chỉ thuận miệng trêu cậu thôi.
Anh Nhậm à, cậu không thích cũng đừng trưng ra bộ dạng dọa người thế chứ!”
Hóa ra Trần Thái Tông chỉ là thuận miệng nói đùa, nhưng nói đùa cũng không nên đùa chính xác như thế!
Vậy mà hắn còn tưởng cậu ta đã biết được chuyện gì đó.
Xem ra câu nói có tật giật mình dùng để hình dung hắn ngay lúc này, rất hợp!
-“Xong rồi!”
Bác sĩ Trần thở phào nhẹ nhõm, thu xếp lại hộp dụng cụ y tế, chu đáo căn dặn.
-“Thuốc ở đây, còn có bông băng nữa.
Nhớ thay thường xuyên, kẻo lại nhiễm trùng đấy.”
Trần Thái Thông vừa đi khỏi, thì Hứa Dĩ An đã hậm hực đi vào.
-“Lại gì đây? Tàn phế rồi à? Không biết gõ cửa sao?”
Hắn trầm mặc lên tiếng.
-“Nhậm Tử Phàm, rốt cuộc cậu đã làm gì Tuệ Lâm hả?.”
Hôm nay cô và Hứa Dĩ An có hẹn, chờ mãi cũng không thấy cô đến.
Hứa Dĩ An tìm đến biệt thự lại nghe được người làm nói rằng cả buổi sáng không thấy cô xuống, chỉ nhốt mình trong phòng, thức ăn mang lên đều bị trả về.
Đoán biết chuyện này liên quan đến Nhậm Tử Phàm, anh ta liền lật đật chạy đến căn nhà gỗ tìm hắn hỏi cho ra lẻ.
-“Anh Hứa này, để anh ở đây lâu quá, anh cũng lấn át bổn phận rồi à? Đừng nghĩ mình được ông tôi ưu ái, một bước lên mây nghe chưa!”
Trong suốt hai mươi mấy năm qua, đây là lần đầu tiên Hứa Dĩ An gọi thẳng tên hắn và mắng hắn.
Nhậm Tử Phàm cũng không để ý những chuyện này, chỉ là Hứa Dĩ An lại vì cô mà phá lệ.
Xem ra, Tô Tuệ Lâm trong lòng anh vị trí lại vô cùng quan trọng.
Điều này khiến hắn có chút tức giận.
-“Cậu đã làm gì Tuệ Lâm hả?”
Hứa Dĩ An gằn giọng hỏi.
-“Làm gì? Tôi còn làm gì được, ngoài việc dạy cho cô ta làm một người vợ biết giữ phụ đạo chứ!”
Không thể nhìn được thái độ nhởn nhơ này của hắn, Hứa Dĩ An lao đến tóm lấy cổ áo hắn, cảnh cáo.
-“Nhậm Tử Phàm, nếu cậu làm hại đến cô ấy, tôi chắc chắn sẽ không tha cho cậu.”
Nhậm Tử Phàm bật cười ngạo nghễ, hắn cười chính là vì Hứa Dĩ An lại ngang nhiên hậm dọa hắn kia đấy!
-“Sao hả? Không phải muốn đánh tôi sao? Ra tay đi.”
Tô Tuệ Lâm là của hắn, cho dù chết cũng sẽ chỉ thuộc về một mình hắn.
Hứa Dĩ An dựa vào đâu? Lấy tư cách gì mà xen vào.
Chuyện giữa hắn và cô, anh ta lại càng không có tư cách chĩa mũi vào.
Thấy Hứa Dĩ An vẫn còn do dự, không ra tay.
Nhậm Tử Phàm giở giọng công kích.
-“Anh Hứa, nói dễ nghe là sinh hoạt vợ chồng, thực hiện bổn phận làm vợ.
Còn nói khó nghe hơn, chính là ép buộc…”
Hứa Dĩ An tức giận vun tay đấm cho hắn một cái ngã lăn ra sàn.
Dường như bao nhiêu cơn giận đều dồn hẳn vào nắm đấm, đến nổi khóe môi Nhậm Tử Phàm bắt đầu chảy máu.
-“Khốn nạn! Tại sao Nhậm gia lại sinh ra thứ cầm thú như mày vậy hả?”
Không dừng lại ở đó, anh ta nhanh chóng đi đến, điên cuồng đánh cho hắn thêm vài cái, Nhậm Tử Phàm không chống trả, ngược lại vẫn thản nhiên mặc cho anh ta đánh mình.
Tiêu Doãn và Lâm Hào rất khác nhau.
Một người tính cách hòa đồng, thân thiện bao nhiêu thì người kia lại trái ngược hoàn toàn.
-“A Doãn!”
Tiêu Doãn định đánh cho Hứa Dĩ An một trận để trút giận thay hắn, nhưng Nhậm Tử Phàm đã kịp thời ngăn cản.
-“Để anh ta đi đi.”
Tuy không hài lòng, nhưng bởi vì là lời hắn nói nên cũng đành bỏ qua, đi đến đỡ hắn đứng dậy.
Nếu đánh nhau với Tiêu Doãn, chắc chắn Hứa Dĩ An sẽ xong đời.
Nhìn thôi cũng đủ biết, cậu ta thân thủ rất tốt.
Nhưng anh ta sẽ không vì Nhậm Tử Phàm để mình đi mà lấy làm cảm kích.
-“Nhị thiếu gia, không sao chứ!”
Hắn đưa tay, nguệch lấy vết máu còn vương trên khóe miệng, cười trừ.
-“Gọi Trần Thái Thông quay lại đi, tôi thật sự có chuyện rồi!”
Nghe được tin Nhậm Tử Phàm và Hứa Dĩ An đánh nhau ở nhà gỗ, lại còn nhận được tin Nhậm Tử Phàm bị đánh rất nghiêm trọng.
Ông Lý gấp rút trở ngược lên đồi để xem sao.
-“Nhị thiếu gia, sao lại đánh nhau đến nông nỗi này chứ!”
Nhậm Tử Phàm ngồi tựa người trên giường, gương mặt điển trai kia cũng đã bầm dập đi nhiều nơi, bộ dạng cực kỳ thê thảm…!Nhưng chung quy, độ đẹp trai vẫn còn đó không mất đi được.
Tay phải lại bị bó bột, treo cố định một chỗ?
Ông Lý nhịn không được lo lắng mà lên tiếng than thở.
Hắn nhìn quản gia Lý, lên tiếng.
-“Hứa Dĩ An làm đấy! Ông còn đứng đây làm gì? mau tìm anh ta giáo huấn một trận đi.”
Ông chần chừ, gương mặt có phần khó nói.
Nhưng để cho hắn yên tâm, ông đáp.
-“Vậy để tôi đi tìm cậu ấy hỏi chuyện.
Nhị thiếu gia, nghỉ ngơi đi.
Có cần tôi gọi Lâm Hào lái xe đến đưa cậu về biệt thự không? Ở đây, không tiện lắm.”
Hắn bật cười.
-“Thôi bỏ đi, tôi thừa biết ông sẽ không dám mắng Hứa Dĩ An.
Được rồi, ông ra ngoài đi.”
Sở dĩ hắn nói như thế, bởi vì ông Lý cũng giống như ông Nhậm vậy.
Đối xử với Hứa Dĩ An cực kỳ tốt, nếu không phải anh ta họ Hứa, có khi hắn còn tưởng Hứa Dĩ An họ Nhậm cơ đấy!
Ông Lý vừa bước ra khỏi cửa đã đụng phải Tô Tuệ Lâm.
Ông chỉ gật đầu, rồi lặng lẽ đi khỏi.
Nhìn thấy cô bước vào, hắn lập tức nói vài lời châm biếm.
-“Yên tâm đi, tôi mạng lớn lắm, không dễ bị anh Dĩ An của cô đánh chết được.”
Miệng lưỡi Nhậm Tử Phàm vẫn như thế, mỗi câu từ nói ra đều phải móc mỉa người khác.
Có như thế hắn mới hài lòng với bản thân mình, ăn ngon ngủ yên.
-“Anh không sao chứ?”
Cô không quan tâm đ ến lời hắn vừa nói, nhẹ giọng hỏi hang.
-“Thương tích đầy mình, cô không thấy sao?”
Cáu gắt gì chứ? Hắn ra nông nổi này cũng đâu phải lỗi hoàn toàn nằm ở chỗ cô.
Tô Tuệ Lâm khi nãy có mang theo một khay gỗ, cô cẩn thận lấy ra một bát canh gà hầm, đi đến giường đưa cho hắn.
-“Dì Hoa nhờ tôi mang tới cho anh.
Anh mau uống đi, nguội rồi sẽ không ngon.”
Hắn thở dài, đầy bất lực.
Người phụ nữ chẳng biết dùng lời lẽ gì để diễn tả.
Ngốc nghếch sao? Đâu có, miệng mồm cô vẫn mắng chửi hắn rất linh hoạt còn gì!.
Vô tâm sao? Cũng không phải, nếu như cô vô tâm thì đã không đến thăm hỏi hắn.
-“Tô đại tiểu thư, tôi bị thương đấy!”
Hắn chán nản trả lời.
-“Tôi cũng đâu nói anh vờ bệnh.”
Tô Tuệ Lâm vẫn hiên ngang đứng đó, vẫn còn dùng lời lẻ sắt bén để bắt bẻ hắn.
Hắn kiên nhẫn chỉ vào cánh tay đang bị treo trước ngực.
Nếu như lần này, Tô Tuệ Lâm lại không nhận ra được ý tứ mà hắn muốn truyền đạt.
Hắn chắc chắn sẽ nổi điên lên và tống cô ra khỏi đây.
-“Chẳng phải anh vẫn còn một tay hoạt động đó sao? Tự uống đi.”
Tô Tuệ Lâm lập tức đặt bát canh vào tay còn lại của hắn, không một chút do dự mà đáp.
Hắn thật sự đã bị cô chọc đến chẳng nói nên lời.
-“Nóng! Cô không thấy nó đang nóng đến nghi ngút khói kia à? Định mưu sát chồng rồi đến với nhân ….!A!”
Canh hầm có nóng đến mấy, Nhậm Tử Phàm vẫn nuốt rất trôi trải, hai mắt cũng ửng đỏ còn có thể thấy cả một ít nước đọng lại trong mắt.
Tô Tuệ Lâm vậy mà lại múc luôn một muỗng canh nóng đút vào miệng hắn.
Suýt nữa đã bị bỏng chết!
-“Tô Tuệ Lâm, cô không biết nó đang nóng sao? Rất nóng đó!”
Hắn cau mày, khó chịu nhìn cô.
-“Anh còn nói lung tung nữa, tôi sẽ mang hết số canh này, đổ hết vào bụng anh.”
Nhất định phải nhịn, phải nhịn!
Nhậm Tử Phàm nhường người vớ lấy cốc nước trên đầu giường, uống một ngụm.
Cuối cùng cũng cảm thấy dễ chịu hơn.
Vô tình lại nhìn thấy được dáng vẻ dịu dàng của Tô Tuệ Lâm đang chu đáo thổi nguội bát canh trên tay, giây phút trái tim đã thật sự rung động.
Nhậm Tử Phàm cứ thế mà nhìn cô, ánh mắt trở nên lơ đễnh.
Thật ra, cảm giác này đã đến từ rất lâu.
Chỉ là hắn không muốn thừa nhận mà thôi.
-“Anh và Hứa Dĩ An rốt cuộc còn có bao nhiêu mối thù truyền kiếp nữa vậy?”
Cô không hiểu sao hắn lại cực kỳ ghét Hứa Dĩ An đến thế.
Nếu nói là do cô ngày thường cũng anh ta chuyện trò thân thiết khiến Nhậm Tử Phàm nổi cơn ghen thì đương nhiên không phải.
Hắn nói, chỉ có tình yêu mới có thể ghen tuông.
Cô thừa biết hắn không yêu cô, nguyên nhân chắc chắn không thể nào là cô.
Lại là Hứa Dĩ An, tại sao nhất định phải là anh ta mà không phải một người khác.
Hứa Dĩ An từ nhỏ đến lớn đều khiến hắn không thoải mái, dường như những chuyện trong cuộc sống của hắn đều có mặt Hứa Dĩ An.
-“Vậy rốt cuộc cô có thích Hứa Dĩ An không?”
Ánh mắt của Nhậm Tử Phàm cứ thế mà nhìn cô, khiến cô chẳng dám đối diện mà lẫn đi nơi khác.
Cô im lặng một hồi lâu, câu trả lời sắp nói ra lại bị hắn ngăn cản.
-“Tôi đ…”
-“Khó nói ra như thế thì không cần nói nữa.
Đáp án tôi cũng rõ rồi!”
Nhậm Tử Phàm mỉm cười, nhanh chóng đặt ly nước trở về vị trí cũ.
-“Ra ngoài đi, tôi muốn ngủ một chút!”
Không chờ cô phản ứng, hắn đã lùi người nằm xuống giường, nhắm mắt ngủ vốn dĩ chỉ là đánh lừa cô, dùng một phương thức đuổi khéo.
Thực chất, hắn chẳng thể ngủ.
Tô Tuệ Lâm nhìn hắn thật lâu, rõ ràng người hỏi là hắn, câu trả lời hắn cũng không muốn nghe.
-“Em tin anh, Hứa Dĩ An mà em biết không phải người như vậy.”
Hứa Dĩ An mỉm cười, nhìn cô.
-“Em tin anh là được rồi.”
Tô Tuệ Lâm vẻ mặt trầm lặng nhìn xa xăm, nghĩ đến lời Nhậm Tử Phàm nói khi đó, chẳng hiểu sao cô lại thấy không thoải mái.
-“Tuệ Lâm!”
Hứa Dĩ An khẽ gọi tên cô.
-“Nếu em thấy không ổn, cứ việc đến tìm anh.
Thậm chí em không muốn ở lại nơi này nữa, em muốn đi.
Anh nhất định sẽ giúp em.”
Lần gặp gỡ đầu tiên, khi đó dù tuổi tác vẫn chưa thể gọi là trưởng thành, nhưng Hứa Dĩ An đã thật sự đem lòng quý mến cô.
Anh ta vẫn luôn giữ bên người chiếc kẹp tóc màu hồng xinh xắn, và đó được coi là vật trao đổi của cả hai.
Tô Tuệ Lâm dùng nó để đổi lấy con cào cào bằng lá trúc, anh ta chấp nhận.
Hôm đó ở hồ bơi, sau khi nghe được sự việc anh ta nhanh chóng chạy đến tìm cô, chỉ vì sợ cô sẽ xảy ra chuyện.
Cô thật sự rất cảm kích.
-“Dĩ An, cảm ơn anh”.