Nhà họ Lưu là một gia đình bình thường nhưng đủ để lo cho Lưu Gia Kì học đến nơi đến chốn.
Cha cô mất sớm một tay mẹ cô nuôi cô đến tận bây giờ.
Sáng mở mắt ra Lưu Gia Kì đã thấy mẹ cô đang đứng trước cửa phòng gọi cô dậy.
” Này con còn không mau thức dậy chuẩn bị đi học” Bà nói với giọng điệu triều mến.
Gia Kì mặt còn buồn ngủ nhìn mẹ ” Con dậy liền đây” vén chân rời khỏi chiếc giường thân yêu.
Ngày nào cũng vậy mẹ điều gọi cô dậy đi học.
Gia Kì biết mẹ cô rất vất vả nuôi cô ăn học cho nên cô luôn dùng thành tích của mình để báo đáp công ơn của bà.
Trong lớp cô luôn giành thành tích xuất sắc là một sinh viên ưu tú năm thứ tư của trường Đại Học Bắc Kinh.
Gia Kì luôn nghĩ về một viễn cảnh tươi đẹp sau khi cô tốt nghiệp và một công việc ổn định để lo cho mẹ cô.
Lăng Y Tuyết là cô con gái thứ hai của nhà họ Lăng.
Gia tộc giàu khét tiếng về đầu tư chứng khoáng và bất động sản.
Là cô em gái của Lăng Bắc Dịch người đang nắm giữ tập đoàn Lăng thị.
Người đã được định sẵn sẽ là người thừa kế tập đoàn.
Sáng sớm khi bước xuống nhà gặp Lăng Bắc Dịch đang ngồi ăn sáng bèn chạy lại ngồi cạnh anh.
” Anh à! Hôm nay có thể cho em đi nhờ xe anh đến trường được không” cô bày ra vẻ mặt năn nỉ.
Lăng Bắc Dịch với vẻ mặt lạnh lùng quay sang nói ” Xe của em làm sao mà phải đi nhờ xe anh”.
Bác Quản gia Lí liền lên tiếng.
“Xe tiểu thư hiện đang bảo trì một số máy móc thưa thiếu gia”.
Lăng Bắc Dịch quay sang nhìn cô em gái đang nhìn mình với vẻ mặt như muốn nói rằng anh chắc chấn sẽ đồng ý.
” Thôi được rồi” Lăng Bắc Dịch trả lời đầy miễn cưỡng.
Lăng Y Tuyết vui mừng quay sang cảm ơn Lăng Bắc Dịch.
“Anh là tốt nhất”.
…
Một chiếc Maybach đang lăng bánh trước cổng trường đại học.
Lăng Y Tuyết bước xuống xe liền nhìn thấy Lưu Gia Kì cũng vừa mới đến cô chạy lại phía Gia Kì.
” Gia Kì à.
Chào buổi sáng “
Lưu Gia Kì quay đầu nhìn lại phía Lăng Y Tuyết nở một nụ cười dịu dàng.
Ở phía không xa trên chiếc xe hạng sang có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào phía cô.
Một cảm xúc lạ lùng đang dâng trào trong lòng người ngồi trong xe chính là Lăng Bắc Dịch.
Có thể nói nhan sắc của Lưu Gia Kì là một vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành đẹp đến vạn người mê.
Trong trường không ít nam sinh theo đuổi cô như điều bị cô từ chối.
Hiện tại trong lòng Lăng Bắc Dịch không biết đang dâng trào lên cảm xúc gì mà anh không thể rời mắt khỏi người con gái đó.
” Thưa Chủ Tịch, 7h30 có một cuộc họp với ngài Luis Suarez đó ạ “
Lúc này Lăng Bắc Dịch mới hoàn hồn ” Đến công ty “.
Chiếc xe rời đi Lưu Gia Kì nhìn Lăng Y Tuyết nói ” Cậu đến với ai vậy “
Lăng Y Tuyết liền trả lời ” Mình đi nhờ xe anh mình đến trường” cô khoác tay Lưu Gia Kì
“Nào chúng ta vào trong thôi”.
Thấy vậy Lưu Gia Kì cũng không hỏi thêm gì nhiều, cả hai cùng nhau vào lớp học.
” Gia Kì nè ngày mai là sinh nhật của mình cậu đến nhà mình chơi có được không” Lăng Y Tuyết với vẻ mặt thành khẩn mong Gia Kì sẽ đến.
Được Lăng Y Tuyết mời một cách chân thành như vậy làm sao cô có thể từ chối được ” Tất nhiên là được rồi”.
Lăng Y Tuyết vui mừng nắm lấy tay cô ” Được.
Vậy cậu nhất định phải đến đó”.Phải nói là bốn năm đại học cả hai đã đồng hành cùng nhau, giữa cả hai gần như không còn khoảng cách nữa.
Cuối giờ tan học đi về Lăng Bắc Dịch ghé sang rước Lăng Y Tuyết thấy đi cùng cô là Lưu Gia Kì anh bước xuống xe chào hỏi.
Lăng Y Tuyết thấy anh mình liền nói ” Gia Kì à.
Đây là Lăng Bắc Dịch anh của mình “.Lần đầu gặp mặt nên không khí khá ngượng ngùng, Gia Kì liền cuối đầu.”Chào anh.
Em là Lưu Gia Kì bạn học của Y Tuyết”
Im lặng một lúc lâu vẫn không thấy anh trả lời lại chỉ nhận lại một cái gật đầu đầy cứng nhắc.
(Trái tim của ai đó bắt đầu lỡ nhịp vì cô gái trước mắt này)..
Tôi tên Mạnh Phồn Tinh, là một cán bộ xã hội đã gắn bó với công việc gần hai năm.
Ở khu phố này, tôi là người trẻ tuổi nhận được nhiều danh hiệu nhất.
Vì sinh ra và lớn lên ở đây nên tôi rất quen thuộc với bà con hàng xóm.
Dù giải quyết mâu thuẫn xóm giềng, mâu thuẫn gia đình hay vấn đề công việc, tôi đều dễ dàng xử lý.
Suy cho cùng, tôi rất giỏi lấy lòng người khác?
Gần đây, tôi bận rộn đi từng nhà để xử lý việc đăng ký thường trú.
Nhưng tôi không ngờ rằng, khi đến nhà cuối cùng trong danh sách, tôi sẽ gặp phải một tình huống bất ngờ.
Cái tên Khúc Hoài trong danh sách đã thu hút sự chú ý của tôi. Vừa bước ra khỏi thang máy, một dì hốt hoảng chạy đến ôm chầm lấy tôi, nói rằng ông chủ của dì ấy vô tình bị d.a.o cứa, chảy rất nhiều m.á/u, ngã gục trên sàn.
Tôi vội vã chạy vào nhà, cảnh tượng đập vào mắt tôi là một màu đỏ tươi.
Nhìn thấy người đàn ông nằm trong vũng m.á/u, tôi sững sờ.
Là anh ấy?
Anh ấy chính là Khúc Hoài?
Tôi không chút do dự gọi cấp cứu và báo cảnh sát.
Thậm chí, tôi còn tìm kiếm mọi vật dụng có thể sử dụng để sơ cứu cho anh.
May mắn thay, khu phố này không xa bệnh viện, xe cấp cứu 120 đã nhanh chóng đến nơi.
Dì giúp việc ở lại nói chuyện với cảnh sát, còn tôi cùng một cảnh sát khác lên xe cấp cứu.
Tôi không biết dì ấy có tận mắt chứng kiến Khúc Hoài bị thương như thế nào không.
Nhưng các bác sĩ và cảnh sát trên xe đã nói một cách bóng gió:
“Vết thương này không giống như tai nạn, nó quá rõ ràng.”
Tôi hiểu ý của họ. Họ cho rằng Khúc Hoài /t.ự///s.át..
“Không thể nào, anh ấy sẽ không làm vậy.” Tôi kiên quyết phản bác.
Cảnh sát nhìn tôi với vẻ nghi ngờ: “Cô nói cô không quen biết anh ta, cô chỉ là cán bộ khu phố đến làm việc, tại sao cô lại khẳng định anh ta không /t.ự///s.át.?”
Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, chỉ biết lắc đầu. “Tôi chỉ cảm thấy anh ấy không làm vậy…”
Cảnh sát không nói gì thêm, nhưng ánh mắt rõ ràng không đồng tình với phán đoán cảm tính của tôi.